ải quyết nhiều chuyện tình mà không ai biết. Còn nàng, giờ đây thân thể đã hoàn hảo, trước
mắt cần thu thập các mảnh hoa tai Lưu Quang, giải quyết sự tình ở đây
rồi mới có thẻ trở về Địa phủ được.
Hoa rơi xuống, từng cánh nhỉ vương trên áo của nàng, tựa như một hồi mưa cánh hoa, giống như giúp nàng làm một lễ tẩy trần.
Bùi Mạch Ninh trầm ngâm nhìn dòng suối trước mắt, sau một lúc lâu
liền thở dài, ánh mắt khẽ dịch chuyển, phát hiện phía sau có người đi
đến.
“Vì sao lại thở dài? Là sợ hãi bị cha phát hiện? Hay là sợ phu quân kia của ngươi gặp chuyện không may?”Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên. Đó là ngữ khí đặc trưng của Bùi Mặc Hải, không có ôn nhu đối với nàng như trong dĩ vãng, thanh âm chất
vấn có phần trào phúng.
Bùi Mạch Ninh mấp máy môi, tuy rằng đã có chuẩn bị, nhưng vẫn không nhịn được đau lòng khi nghe ngữ khí của hắn xa lạ như vậy.
“Ta biết huynh đã phát hiện ra! Kỳ thực, ta nên sớm nói mới phải.” Bùi Mạch Ninh bất đắc dĩ thở dài, đối với người Bùi gia, nàng sẽ không nói qua loa coi như cho xong đâu!
Xoay người lại, con ngươi trong trẻo đối diện với Bùi Mặc Hải, lạnh
nhạt mở miệng: “Đúng vậy, ta xác thực không phải Bùi Mạch Ninh chân
chính! Huynh không đoán được có phải không?Kỳ thưc, từ lúc Bùi Mạch Ninh nhảy xuống hồ tự sát ngày đó, nàng ấy đã chết rồi.”
Cả người Bùi Mặc Hải hơi chấn động, hô hấp trong nháy mắt trở nên dồn dập, cho dù là trong lòng sớm đã đoán ra, nhưng khi nghe chính miệng
nàng nói vậy, hắn vẫn nhịn không được mà run sợ.
“Không thể ngờ……” Ngữ khí của hắn cứng ngắc, lập tức lại nhìn chằm chằm vào nàng: “Một khi đã như vậy, ngươi rốt cuộc là ai? Vì sao còn muốn chiếm lấy thân thể của muội muội ta?” Hắn tức giận, trong mắt lại hiện lên sự nghi kỵ.
Một vài ngày ở chung này, hắn cũng đã quen với sự có mặt của nàng.
Nàng ôn nhu gọi hắn là ‘nhị ca’, hắn cũng không thờ ơ mà đáp lại. Chuyện này thật sự là có lỗi với muội muội chân thực xấu số kia của hắn.
“Kỳ thực thân phận của ta rất đặc thù, có chuyện bất đắc dĩ phải
tiến vào một thân thể phù hợp. Hơn nữa, huynh có thể yên tâm, tiểu muội
của huynh đã được ta đưa đến một thời không khác.” Bùi Mạch Ninh
kiên định nói. Lúc trước, nàng an bải cho ‘Bùi Mạch Ninh’ đến thể kỉ hai mươi mốt, để nàng ta mang theo cả ký ức kiếp này. Như vậy, cũng coi như là được sống lại thêm một lần nữa, đúng không?
Bùi Mặc Hải hơi giật mình, có chút khó tin, hắn không thể tưởng
tượng được mà đánh giá trên dưới Bùi Mạch Ninh trước mắt, không thể tin
nổi.
“Huynh còn nhớ yêu quái kia không? Nó muốn cướp một thứ trong cơ
thể ta, nếu hắn lấy được vật đó chỉ sợ nhân gian không còn được một ngày bình yên, đây chính là mục đích của ta.” Bùi Mạch Ninh nghiêm túc nói, trong lòng có chút oán hận lão gia tử hiện đang ‘cao chạy xa bay’ kia.
Bùi Mặc Hải im lặng, miệng đắng lưỡi khô nói: “Ta có lẽ nên tin tưởng lời muội nói! Nếu như tiểu muội của ta thật sự đã được đầu thai chuyển kiếp thì cũng tốt rồi! “
Giọng nói của hắn có hơi trầm xuống, cuối cùng cũng không còn khổ sở
mà một lần nữa ngắm nhìn thật kỹ nữ tử trước mặt, mới phát hiện giờ phút này Bùi Mạch Ninh không còn dịu dàng ngọt ngào như lúc trước mà có thêm vài phần khí chất mà người khác không theo kịp. Không thể không nói cho dù khuôn mặt không giống Phong Khinh Tuyệt yêu nghiệt quá mức kia,
nhưng khi nàng mỉm cười càng lộ ra vẻ nhu hòa phong hoa tuyệt đại.
Thở dài, chuyện đã xảy ra, hắn lại không ghét nàng, quan trọng nhất là nếu để phụ thân biết…
“Ta vẫn sẽ luôn coi muội là tiểu muội mà đối đãi! Ta nghĩ phụ thân và đại ca cũng rất thích muội, nếu có thể xin muội vĩnh viễn đừng để
bọn họ biết, ta lo bọn họ sẽ không chịu nổi.” Bùi Mặc Hải trịnh
trọng nói chuyện. Hắn biết đại ca đối với Bùi Mạch Ninh có loại tình cảm rất đặc thù, hiện giờ đổi thành đứng sau lưng nhìn nàng, cũng đã từ từ
chậm rãi buông xuống, bắt đầu coi nàng như muội muội ruột thịt của mình, nếu để đại ca biết tiểu muội mà mình yêu thương kỳ thật đã sớm mất, chỉ sợ sẽ rất đau khổ chứ đừng nói chi người làm phụ thân như Bùi Chính
Vũ.
Sự lo lắng của Bùi Mặc Hải, Bùi Mạch Ninh hiểu được, kiên định gật
đầu. Cho dù hắn không nói nàng cũng sẽ không nói với người khác sự thật
này, nhưng mà sớm hay muộn cũng vì chuyện hoa tai Lưu Quang mà lộ ra
thân phận . Cũng may Dược Vương Cốc là một chỗ ngăn cách với thế giới
bên ngoài, tin tức khó lòng truyền ra.
“Đúng rồi, hẳn là muội phải trở về Tử Vi Sơn một chuyến.” Bùi Mặc Hải đột nhiên nhíu mày nói, trong giọng nói trừ bỏ sự quan tâm đối với người nhà còn có phần nghiêm túc dị thường.
“Tuy rằng ta không phải muốn nhận vị muội phu kia, nhưng cũng rất
thưởng thức hắn. Trước khi ta xuống núi nhìn thấy hắn hình như có chút
không bình thường.” Bùi Mặc Hải nhớ lại chuyện lúc trước, dường như cũng có chút không hiểu rõ.
Bùi Mạch Ninh đã sớm cảm thấy có điều kỳ quái, chỉ tại biểu ca không
muốn nhiều lời, nói được vài câu đơn giản chuyện hắn cứu nàng, muốn
nhân cơ hội này mà được nàng tán t