e điện thoại,
cả buổi vẫn chưa hết bàng hoàng, mãi đến khi cảm nhận từng giọt nước mắt mát
lạnh rơi xuống tay, cô mới giật mình.
Cô đã không còn cảm nhận được sự huyên náo nhộn nhịp
ngày Tết của thành phố nữa rồi
Hân Nhan nhớ lúc cô còn nhỏ, hồi đó ba mẹ vẫn chưa li
dị, cô và Hân Duyệt thích nhất là ngày Tết, được ăn kẹo, được mặc áo mới, được
đốt pháo. Mỗi năm giao thừa, hai chị em đều thức dậy rất là sớm, cùng với ba
dán chữ “phúc” lên cửa, Hân Nhan rất thích dán, Hân Duyệt cũng rất thích, hai
đứa cứ ríu rít với nhau mãi, bữa tối ăn cơm tất niên xong, cả nhà cùng ra ngoài
đốt pháo bông. Hân Duyệt rất nhát gan, cứ núp sau lưng cô bịt chặt tai, sợ pháo
bông nổ trúng nó. Còn cô thì cứ giành châm ngòi đốt pháo với ba, ba cô không
cho, sợ cô bị thương, vì vậy mà cô khóc toáng lên. Khi pháo bông đốt gần hết,
ba cô cõng Hân Duyệt trên vai, nắm lấy tay Hân Nhan, nhìn chăm chú vào khoảng
không rực rỡ đó, hạnh phúc khôn tả.
Bây giờ, những hồi ức đẹp đó chỉ còn là dĩ vãng, đã
không thể nếm lại vị kẹo mạch nha hồi đó, mùi vị ấy ngọt biết bao, thế mà giờ
đây lắng đọng lại trong lòng chỉ còn là vị đắng.
Buổi chiều khi Hân Nhan chuẩn bị hầm thịt bò thì nghe
tiếng gõ cửa.
Cô mở cửa, nhìn thấy người đứng trước cửa, bỗng dưng
sững sờ.
Cẩn Niên mỉm cười với cô: “Hân Nhan, chúc mừng năm
mới!”
Cô không có mời anh ta vào, mặt lạnh tanh: “Anh đến
làm gì?
Nụ cười dịu dàng vẫn hiện trên mặt anh ta: “Anh đoán
là em đón Tết một mình, nên qua đây mừng với em.”
Cô hờ hững nói: “Tôi không cần. Anh có gia đình của
anh, anh hãy về đón tết với họ đi.”
Cô nói xong tính đóng cửa, đâu ngờ Cẩn Niên đưa tay ra
chặn, suýt chút nữa là kẹp phải tay anh ta.
Hân Nhan hít một hơi thật sâu, nhíu mày: “Cẩn Niên,
một năm có một ngày này thôi, anh để tôi yên được không?”
Anh ta vẫn cố chấp chặn cửa: “Anh sẽ không đi đâu cả!”
Cuối cùng cô vẫn cho anh ta vào. Hân Nhan thiết nghĩ
một người đón Tết cũng vậy mà hai người đón Tết cũng thế. Hơn nữa cô biết, nếu
không cho anh ta vào, anh ta nhất định sẽ đứng bên ngoài cả đêm.
Cẩn Niên đứng dựa vào cửa nhà bếp, nhìn bóng dáng bận
rộn của Hân Nhan và nói: “Có cần anh giúp không?”
Hân Nhan làm lơ.
Anh ta lại đi vào bếp, thấy cô đang cắt khoai tây,
tiện tay vơ nắm rau gần đó lên lặt. Đôi tay ngọc ngà của một đại thiếu gia, đời
nào lại làm những chuyện như vậy, Hân Nhan liếc nhìn, rau xanh bị anh ta lặt bỏ
hết, làm uổng phí một bó rau tươi tốt.
Cô liền lên tiếng: “Để đó tôi làm được rồi, anh ra
ngoài xem ti vi đi.”
“Ừ”, rửa tay xong anh ta nhìn cô bỏ khoai tây được cắt
hạt lựu vào nồi, bèn cười : “Anh nghe nói em làm món khoai tây hầm thịt bò ngon
như đầu bếp năm sao vậy.”
“Nghe ai nói thế?” Cô hờ hững hỏi.
Lời vừa ra khỏi miệng, hai người lập tức im lặng.
Còn nghe ai vào đây nữa, chỉ có thể là Hân Duyệt. Khi
cô mới đi làm, tuần nào Hân Duyệt cũng chạy đến phòng trọ của cô đòi cô làm món
thịt bò hầm khoai tây. Hân Duyệt còn trêu cô khỏi đi làm cũng được, chỉ cần mở
quán ăn bán một món này thôi cũng đủ rồi.
Cả gian bếp chìm trong tĩnh lặng một lúc lâu.
Cẩn Niên lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng nghịu
này: “Vậy anh ra ngoài trước!”
Hân Nhan không nói gì. Lúc mở nồi ra, suýt tí nữa là cô
bị phỏng tay bởi hơi nóng của nồi.
Khi mọi nhà đã lên đèn, tiếng cười nói vui đùa vọng ra
từ nhà hàng xóm, chỉ có phòng trọ của Hân Nhan là im phăng phắc. Cô chỉ cắm cúi
ăn, không nói một lời.
Cẩn Niên nói chuyện vài lần, muốn làm không khí bớt
căng thẳng hơn, nhưng Hân Nhan chẳng hề đoái hoài đến.
Anh ta hỏi: “Nhà em có rượu không? Hay là chúng ta
cùng uống đi.”
“Trong tủ bên kia, muốn uống thì anh tự đi lấy.” Cô
dửng dưng trả lời, đặt đôi đũa xuống, “Tôi ăn xong rồi.”
Hân Nhan vừa đứng dậy, Cẩn Niên níu lấy tay cô: “Hân
Nhan, anh có chuyện muốn nói với em.”
Hân Nhan im lặng rút tay ra, giọng nói vẫn bình thản:
“Nói chuyện gì đây? Muốn tôi ở bên cạnh anh sao? Vậy thì không cần nói nhiều
làm gì, anh biết chắc chuyện đó không bao giờ xảy ra mà. Cơm tất niên cũng ăn
xong rồi, anh về sớm đi.”
Anh ta nhìn cô, vẻ tổn thương hiện lên trong mắt anh:
“Sao em có thể cười nói vui vẻ với người khác, mà lại nhẫn tâm với anh như
vậy?”
Cô hiểu rằng “người khác” mà Cẩn Niên nói chính là An
Thành, cô nhướn mày đáp: “Anh nói vậy là ý gì?”
“Không có ý gì cả.” Anh ta tự cười giễu bản thân mình,
“Anh cũng chẳng biết có ý nghĩa gì. Nhưng mà, em cũng biết anh có thể hủy hoại
rất nhiều thứ có ý nghĩa mà, chắc hẳn em có hứng thú nghe.”
Vẫn nụ cười nho nhã ấy nhưng trong mắt Hân Nhan, đó
mới là điều đáng sợ nhất. Giống như lúc đó vậy, miệng anh ta vẫn nói yêu cô,
song lúc xảy ra chuyện, anh đẩy hết mọi trách nhiệm, để một mình cô rơi vào hố
sâu tuyệt vọng, cuối cùng lại phải bất đắc dĩ nắm lấy bàn tay cứu giúp của anh
ta. Cô và Hân Duyệt sở dĩ đi vào bước đường cùng, cũng là tại vì anh ta đã sắp
xếp hết tất cả, chỉ còn chờ cô nhảy vào cạm bẫy anh ta gài sẵn và không tài nào
thoát ra được nữa. Đó chính là thủ đoạn của anh ta, trước hết là triệt để hủy
hoại một con ng