80s toys - Atari. I still have
Nồng Nàn Vị Yêu

Nồng Nàn Vị Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323923

Bình chọn: 9.5.00/10/392 lượt.

, tên Cao Tuấn, mới từ Mỹ trở về. Anh ta có

bằng kép Tiến Sĩ ở Đại Học Y của Mỹ, lại vừa là một vị CEO trẻ tuổi, người

người còn phải ngưỡng mộ gia thế của anh ta. Dù sao thì bạn của An Thành, ai mà

không bọc vàng lóng lánh.

Cao Tuấn tuy mang kính nhưng diện mạo lại hào hoa

phong nhã chứ không trông như con mọt sách. Anh ta nhìn cô từ đầu đến chân,

đánh giá một lượt, cười nói, “Hôm nay rốt cuộc cũng đã gặp được người thật. Tôi

vẫn muốn cám ơn cô, từ nhỏ đến lớn đều là An Thành ức hiếp người khác, nhất là

tôi. Tôi từ lâu đã mong có ngày cậu ta bại dưới tay của người nào đó. Cô Lục,

cô chính là ân nhân của tôi.”

Một câu nói đùa của Cao Tuấn khiến cho Hân Nhan không

nhịn được cười, những câu nệ ban đầu vô hình trung biến mất cả.

An Thành hờn dỗi, trừng mắt nhìn anh ta, “Dù có làm gì

thì cũng đừng huỷ hình tượng của tôi chứ ”

Cao Tuấn vẫn cười tươi, “Đâu phải huỷ hình tượng tôi

đâu mà lo.” Kế đó, anh ta quay sang Hân Nhan, ho khẽ một tiếng, “Ân nhân, tôi

nói nhỏ cho cô biết, hôm nay có rất nhiều cô gái đẹp, thanh mai trúc mã, rồi

mấy cô gái đeo dính cậu ta như sam…”

An Thành dở khóc dở cười cắt ngang, “Được rồi, cậu ở

nước ngoài lâu vậy chắc cũng quên tiếng Trung rồi, nói nhiều như vậy làm gì.”

Hân Nhan nghiêng mặt, cười như không cười liếc An

Thành.

An Thành đưa tay choàng vai Hân Nhan, hí hửng nói,

“Nhìn gì hả? Cho em chút cảm giác nguy hiểm, để em khỏi suốt ngày làm lơ anh.”

Hân Nhan cầm ly rượu vang, ngồi ở góc ghế sô pha nhìn

bóng lưng An Thành tất tả chào hỏi bạn bè, cô bất giác nhoẻn miệng cười.

Ở trước mặt mọi người, anh lúc nào cũng lịch sự, nói

nói cười cười, như ngôi sao sáng giữa bầu trời đêm, đến chỗ nào thì làm bừng

sáng chỗ đó. Nhưng ở trước mặt cô, anh lại cố tình gây sự, vui buồn thất

thường, có khi cười rộ lên như đứa trẻ, cô thường làm anh tức giận đến không

nói ra lời, có khi cô cũng bị anh chọc giận không thèm nói chuyện.

An Thành xoay người nhìn quanh, như đang tìm kiếm bóng

dáng của cô. Cuối cùng, thấy cô ngồi trong góc, anh mỉm cười, nụ cười ấm áp như

ánh nắng mặt trời xua tan ngày đông giá lạnh.

Cô vì thế cũng nở nụ cười.

Anh chầm chậm đi đến phía cô. Nhưng còn chưa đi đến

trước mặt cô, anh đã bị người khác kéo lại bắt chuyện.

Hân Nhan cảm thấy nhàm chán, cúi nhìn ly rượu vang,

óng ánh long lanh, như viên hồng ngọc tan ra thành nước. Bỗng dưng, có bóng

người hiện lên trong ly rượu.

Kinh ngạc ngẩng đầu, chợt nghe một giọng nói quen

thuộc gọi tên mình, “Chị Hân Nhan.”

Rượu trong tay thiếu chút nữa đổ ra ngoài, Hân Nhan

đứng lên, cố gắng nở nụ cười, “Vy Vy.”

Không biết thế giới này thật sự quá nhỏ hay ông trời

thích trêu chọc con người ta, đợi đến lúc người ta không phòng bị, làm họ bất

ngờ vô cùng.

Vy Vy vẫn thản nhiên cười, nhưng lại chất chứa bao thù

hận, “Không nghĩ đến đây lại có thể gặp được chị Hân Nhan.” Cô nàng ngưng một

lúc thăm dò sắc mặt của Hân Nhan, sau đó lại tiếp tục nói, “Nhìn chị cũng không

tệ lắm. Không biết anh chàng nào ‘tốt số’ được chị để mắt đến vậy?”

Sắc mặt Hân Nhan nhất thời tái nhợt.

Vy Vy là bạn thân của Hân Duyệt – em gái cô, cứ hay

lẽo đẽo theo sau lưng cô gọi “chị Hân Nhan” này, “chị Hân Nhan” nọ, Vy Vy còn

nói“ước

gì cũng có được người chị như vậy”.
Kể từ

sau cái chết của Hân Duyệt, Vy Vy tức giận hung hăng thẳng tay tát Hân Nhan,

lớn tiếng mắng chửi, “Lục Hân Nhan, chị còn mặt mũi xuất hiện sao?

Ngay cả bạn trai của em mình mà cũng dụ dỗ, loại người như chị thật làm người

ta ghê tởm, sớm muộn gì cũng sẽ xuống địa ngục.”


Đã từng có một quãng thời gian, giọng nói của Vy Vy

như lời nguyền đeo theo cô, toàn thân cô như bị trói buộc trong gông xiềng vô

hình, không tài nào thoát được.

Quãng thời gian ấy, Hân Nhan phải sống trong nơm nớp

lo sợ, cuối cùng cô quyết định rời khỏi thành phố B.

Tay cầm ly rượu hơi run run, Hân Nhan cố trấn tĩnh,

cười đáp, “Đã lâu không gặp.”

Vy Vy vừa khinh khỉnh nhìn cô, vừa chỉ tay về phía một

người đứng xa xa, tiếp tục dùng những lời khó nghe nói với Hân Nhan, “Chị Hân

Nhan có hứng thú làm quen bạn trai em không? Nhưng mà chị đừng có động lòng rồi

lại quyến rũ bạn trai em đó.”

Vẻ mặt cười của Hân Nhan càng lúc càng tiu nghỉu, “Vy

Vy, chị đã có bạn trai rồi.”

Vy Vy chớp mắt khiêu khích, cười chế giễu, “Thật sao,

chẳng hay lần này chị Hân Nhan cướp từ tay ai thế ?”

Nhất định phải thế này sao, nhất định phải bắt cô sống

một cuộc sống thấp thỏm dằn vặt sao?

Hân Nhan không biết phải làm sao cho phải, cô cảm thấy

mình không còn thở được nữa, bỗng nhiên hơi thở quen thuộc xộc vào mũi. Chân cô

mềm nhũn không thể đứng nổi nữa, cho nên tự nhiên cầm lấy tay anh, bàn tay run

rẩy

An Thành nhíu mày liếc nhìn Vy Vy, không nhẹ cũng

không nặng, không đếm xỉa gì đến cô ta, cúi đầu tựa cằm lên mái tóc mềm mại của

Hân Nhan, dịu dàng hỏi, “Không thích ở đây sao? Vậy chúng ta đi.” Giọng nói tuy

rất đỗi bình thường nhưng lại chứa đựng sự yêu thương cưng chiều.

Hân Nhan vẫn nắm lấy tay anh, khẽ gật đầu như một đứa



Anh gần như bốc hoả. Anh không thích bộ