mình, cười hì hì nói.
“Không cho, cho ngươi để ngươi đi sòng bạc, một hồi sẽ thua sạch, đệ tử không để cho ngươi bài bạc.”
“Ngươi cho ta mười hai là được, chỉ mười hai, còn lại sư phụ không cần.”
“Năm lượng.”
“Chín lượng.”
“Năm lượng.”
“Tám lượng.”
“Năm lượng.”
“Bảy lượng.”
“Không cần nói nữa, ta cho ngươi một lượng bạc.”
“Năm lượng thì năm lượng, thực sự là quỷ hẹp hòi.” Lão đại phu oán giận,
“Đoan Mộc Dư, ngươi là một đồ đệ bất hiếu, ta thực sự là có mắt như mù
nhận ngươi làm đồ đệ, hiện tại ngươi mạnh rồi, mỗi ngày đều quản lão
nhân gia ta.”
“Sư phụ, ta mà mặc kệ ngươi, sớm muộn gì chúng ta
sẽ phá sản lưu lạc đầu đường. Bài bạc không mang lại điều tốt, hết lần
này tới lần khác đều trắng tay, thật là.” Đoan Mộc Dư đưa cho lão giả
năm lượng bạc, thở dài một tiếng, ai, từ khi được ma y tóc bạc này cứu
lên, cuộc sống mỗi ngày của hắn đều nhìn sư phụ chìm trong bài bạc.
Cao nhân y thuật trên giang hồ kỳ thực lại là một con ma bài bạc, nói ra ai dám tin tưởng chứ. Nhìn lại Sỏa Căn bên người, chính mình nhặt được một kẻ ngu si, bị người ta hạ dược thành hồ đồ, thành người thử thuốc. Sỏa
Căn này đều gọi mình là ca ca, cái gì cũng không nhớ rõ, nhưng lại nhớ
kỹ võ công như vậy, hơn nữa võ công cực kỳ cao, hắn rốt cuộc là ai?
Giống như một kẻ bí ẩn lại giống một đứa ngốc, hơn nữa còn cao lớn,
nhiều tuổi hơn mình, lại sống chết gọi mình là ca ca, thật phiền phức.
“Đồ đệ, bây giờ lão nhân gia ta mới biết được mình thu không phải là đồ đệ, mà là một bà quản gia!” Ma y tóc bạc cầm năm lượng bạc trong tay, ai
thán một tiếng, hắn từng ngang dọc võ lâm, giờ lại thua trong tay một kẻ ngu si, đánh không lại Sỏa Căn, bị Đoan Mộc Dư quản chế, ai, ta đã làm
nên tội tình gì chứ.
“Sư phụ, ta cũng không có biện pháp, chúng
ta phải sống, người ít phá tiền đi a.” Đoan Mộc Dư dắt Sỏa Căn đi, Sỏa
Căn liếm sạch sẽ đường trên mứt quả, bắt đầu ăn hồng quả. Vừa ăn vừa
nói: “Ca ca, Sỏa Căn còn muốn ăn mứt quả.”
“Một lúc nữa ca ca mua cho ngươi.” Đoan Mộc Dư bất đắc dĩ bĩu môi, thật mong đây là đệ đệ của
mình, không biết Dĩnh nhi cùng Tuyết nhi đã lớn đến thế nào, mẫu thân có khỏe không, phụ hoàng có còn nghĩ muốn thay nhi tử mình báo thù hay
không.”Sư phụ, Sỏa Căn, các ngươi theo ta về nhà a, nhà của ta là hoàng
cung tại Cẩm Vân thành của Tề quốc.”
“Ngươi nhớ nhà.” Ma y tóc
bạc thở dài một tiếng, mình đã phiêu bạt mấy chục năm, tìm một chỗ dưỡng lão cũng tốt.”Chúng ta xem đại hôn của hoàng đế tại Vọng thành xong, sẽ rời khỏi đây đến Cẩm Vân thành.”
“Thật tốt quá, mỗi ngày chúng
ta bắt đầu tích góp lộ phí tới Cẩm Vân thành, sư phụ, ngươi phải tiết
kiệm a.” Đoan Mộc Dư cười như ánh nắng tươi sáng, xán lạn, khuynh đảo
chúng sinh.
Trong mắt ma y tóc bạc Đoan Mộc Dư là một đại ác ma,
không bài bạc không phải là lấy mạng ta sao. Ma y tóc bạc lấy lòng
thương lượng với Đoan Mộc Dư, “Đồ đệ, chúng ta thương lượng một chút,
mỗi ngày một lượng bạc được không, sư phụ sẽ kiếm bạc giữa đường làm lộ
phí.”
“Đồ đệ lo lắng lo lắng.” Đoan Mộc Dư rung đùi đắc ý nói.
“Lo lắng cái gì, ngươi chỉ muốn buộc ta lại.” Ma y tóc bạc vừa nghĩ không
thể bài bạc, trong lòng lại đau thương, đây là mạng sống của ta a.
Đoan Mộc Dư cười giống hồ ly, Sỏa Căn như một con cẩu trung thành theo sau,
cuối cùng là một con chuột bạch mao, ba quái nhân đi qua, mọi người đều
nhường đường, phải tránh xa những người này một chút a. Trình Thu Vũ ngồi bên cạnh bàn, đối diện hắn là người đang nằm trên giường
kia. Trong lòng Trình Thu Vũ không thể bình tĩnh, hắn ngồi ở chỗ này yên lặng lắng nghe tiếng hít thở rất nhẹ của người kia, cảm giác sinh mệnh
như hỏa diễm lóng lánh nhảy lên. Cảm giác tội lỗi của Trình Thu Vũ giảm
bớt một ít, có phải làm việc thiện sẽ chuộc được lỗi lầm hay không, ta
phải làm bao lâu mới có thể hết. Trình Thu Vũ cảm giác có một ánh mắt
thăm dò nhìn về phía hắn. Trình Thu Vũ ngẩng đầu nhìn lại phía giường,
tim Trình Thu Vũ nảy lên một cái.
Trình Thu Vũ chưa bao giờ thấy
đôi mắt như vậy, sắc mắt xanh lam giống hệt hải dương, đang nhìn đôi mắt nâu của Trình Thu Vũ, tâm của Trình Thu Vũ bị sắc xanh lam bao phủ
không thể kềm chế. Người được hắn cứu trở về đã tỉnh lại, ngươi này đang dùng ánh mắt thăm dò nhìn hắn, Trình Thu Vũ mỉm cười, đi tới trước
giường, ngồi ở bên giường nhẹ giọng hỏi: “Ngươi tỉnh, trên người có chỗ
nào khó chịu không.”
“Ngươi đã cứu ta, cảm tạ ngươi.” Người bị
thương cảm kích nói lời cảm tạ, khuôn mặt tái nhợt tươi cười, có lẽ bình thường người này rất thích cười.
“Không cần khách khí, chỉ là chút chuyện nhỏ, vị công tử này, làm sao xưng hô.” Trình Thu Vũ mỉm cười hỏi.
“Tại hạ Mộc Ngọc Hàn, đa tạ ân công cứu mạng, ân công có thể lưu lại tính
danh, sau này Ngọc Hàn sẽ báo đáp.” Trong lòng Mộc Ngọc Hàn thầm nghĩ
mình gặp may mắn, được người này cứu lên, tướng mạo của hắn coi như là
một quân tử, trang phục phú quý, kết giao cũng là chuyện tốt.
“Không cần gọi là ân công làm gì, ta nghe không quen, ta họ Trình danh tự Thu
Vũ, tất cả mọi người đều gọi ta là Trình Thu Vũ.” Trình Thu Vũ