Niết Bàn Chi Khuynh Phúc

Niết Bàn Chi Khuynh Phúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213314

Bình chọn: 9.5.00/10/1331 lượt.

a a, hoa đào ngươi cũng biết tính toán.” Trầm Luyện cười nói.

“Không nên gọi hoa đào, gọi là Tuyết, kêu một tiếng Tuyết a.” Đoan

Mộc Tuyết dụ dỗ Trầm Luyện, Trầm Luyện xấu hổ nửa ngày, nhưng vẫn gọi

không được, quá buồn nôn! Hai người chưa từng thân cận như thế, thói

quen luôn đánh nhau, trong nháy mắt nào dễ chuyển biến như vậy, Trầm

Luyện nghĩ chính còn cần thời gian thích ứng.

“Kêu một tiếng Tuyết ca ca nghe xem.” Đoan Mộc Tuyết bày ra tư thế

lưu manh đùa giỡn nữ tử đàng hoàng, Trầm Luyện vốn định kêu một tiếng

Tuyết cho hắn nghe, vừa thấy hắn có sắc mặt lưu manh, rất không nể tình

ha ha ha cười rộ lên.

Đoan Mộc Tuyết phát hiện Trầm Luyện cười rộ lên rất động nhân, nhất

là lúc hắn phát hiện mình yêu thương người kia, dáng tươi cười không

khác gì xuân dược, Đoan Mộc Tuyết vốn không phải là thánh nhân, hắn cũng không che giấu tình cảm của mình, Đoan Mộc Tuyết ôm chặt Trầm Luyện, kề sát mặt, hôn lên môi Trầm Luyện “Luyện, ngươi thật đẹp. Hỉ phục của

ngươi là chuẩn bị dành cho chúng ta.”

Trầm Luyện đáp lại Đoan Mộc Tuyết, trong lòng hạnh phúc giống như nằm mơ, Trầm Luyện hy vọng giả như đây là nằm mơ, vậy vĩnh viễn không nên

tỉnh.

Đoan Mộc Tuyết hôn qua cổ của Trầm Luyện, bàn tay to vói vào trong y

bào đối phương, ngón tay thô ráp vuốt ve da thịt, Trầm Luyện hít sâu một hơi, bắt lại cánh tay đang xoa nắn nhũ tiêm của mình, Trầm Luyện nắm

được một tay, nhưng một tay khác bất tri bất giác giải khai đai lưng của hắn, tham tiến hạ thân, cầm dục vọng của Trầm Luyện xoa nắn. Trầm Luyện chỉ cảm thấy hạ thân của mình mọc lên một cỗ liệt hỏa, hắn vô ý thức ôm lấy Đoan Mộc Tuyết, bất an vặn vẹo, hắn muốn càng nhiều.

Bàn tay thâm nhập Trầm thăm dò hậu huyệt của Luyện, Trầm Luyện hơi

đau đớn, Đoan Mộc Tuyết cố nén dục vọng của mình, lần đầu tiên của bọn

hắn, không thể làm Trầm Luyện bị thương, hắn phải đợi Trầm Luyện thích

ứng. Trầm Luyện tận lực thả lỏng thân thể của chính mình, tên đã lên

dây, phải phát, Trầm Luyện thích ứng ngón tay khuếch trương, không hề

khó chịu bài xích. Đoan Mộc Tuyết cũng cảm giác tiểu cúc huyệt không còn buộc chặt như trước, thân thể không cự tuyệt sự thăm dò của mình, liền

rút ra ngón tay đem dục vọng đã đứng thẳng từ lâu xâm nhập thật sâu

trong cơ thể Trầm Luyện.

Trầm Luyện cảm thấy thân thể một trận đau đớn, hắn kêu lên một tiếng, Đoan Mộc Tuyết không động ngay lập tức, con ngựa bọn họ cưỡi chậm rãi

đi về phía trước, Trầm Luyện cảm giác hung khí thô to trong cơ thể theo

ngựa bước mà xóc nảy, ma sát, nội bích cũng tùy theo mà co rút lại, đạt

càng nhiều khoái cảm. Đoan Mộc Tuyết rốt cục nhịn không được, chậm rãi

trừu sáp, theo ngựa bước tiến nhanh hơn, tần suất trừu sáp của hắn càng

lúc càng nhanh.

“Ngô…” Đoan Mộc Tuyết chạy nước rút hung hãn ra vào, Trầm Luyện nhịn không được thở gấp, thuận theo động tác của Đoan Mộc Tuyết.

Thân thể Đoan Mộc Tuyết nghiêng về phía trước, mị huyệt phía sau của

Trầm Luyện lại bị đột tiến vài phần, Trầm Luyện kinh kêu một tiếng, thân thể tự nhiên tiếp nhận tham tiến của Đoan Mộc Tuyết trong thân thể hắn.

“Thoải mái sao?” Đoan Mộc Tuyết thở phì phò, hắn hôn nhẹ lên đôi môi

kiều diễm đỏ mọng, bị tình dục cực nóng thiêu đốt khiếnTrầm Luyện càng

tươi đẹp động nhân, động tác của Đoan Mộc Tuyết càng lớn mật hơn. Nơi

này là vùng hoang vu dã ngoại, hiển nhiên, hắn để Trầm Luyện ngồi trong

lòng, tiến nhập mị huyệt của Trầm Luyện, xoa dịu lửa nóng.

Ôm Trầm Luyện trong lòng, Đoan Mộc Tuyết thầm nghĩ hung hăng dùng lửa nóng của hắn xuyên thấu hoa huyệt kia, nhìn mị huyệt vì hắn mà mở rộng

đến cực hạn, nhìn Trầm Luyện bởi vì hắn mà ý loạn tình mê.

Lần thứ hai hắn hữu lực thẳng tiến, Trầm Luyện hét lên một tiếng, kỳ

thực Đoan Mộc Tuyết cũng không có dùng nhiều lực, bọn hắn đang cưỡi

ngựa, nên lực tiến công của Đoan Mộc Tuyết mới thêm mạnh như vậy. Trước

ngực Trầm Luyện, bị Đoan Mộc Tuyết chà xát không thương tiếc, dưới thân

bị dục vọng nóng bỏng xuyên qua, cảm giác vừa nóng vừa đau lại khoái

cảm, làm hắn kìm lòng không được mà trầm mê, càng muốn Đoan Mộc Tuyết

tiến sâu trong cơ thể, càng cảm thấy điên cuồng.

Xen vào rồi rút ra, lại xen rồi ma xát, Trầm Luyện rơi nước mắt,

nhưng đây là nước mắt hạnh phúc. Để khiến cho Đoan Mộc Tuyết chú ý mình, bình thường luôn khiêu khích hắn, cũng không dám nói ta thích ngươi.

Hiện tại giờ khắc này Đoan Mộc Tuyết đã thuộc về hắn, mỗi một lần tiến

đến đều là cuồng liệt như vậy, như là muốn đem mình nuốt vào; ánh mắt

cũng cuồng nhiệt nhìn chăm chú vào mình; đôi tay rắn chắc kia cũng tràn

đầy tình cảm mãnh liệt mà ôm lấy che chở cho mình.

“A a, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút. . . .” Trầm Luyện tràn

ngập tình cảm mãnh liệt, giãy dụa thân thể, một loại khoái cảm tản ra

trong cơ thể hắn.

“Luyện, chúng ta vĩnh viễn như vậy có được hay không?” Đoan Mộc Tuyết ôn nhu hỏi. Ý Đoan Mộc Tuyết nói chính là vĩnh viễn Đoan Mộc Tuyết ở

mặt trên, Trầm Luyện ở mặt dưới.

“Ân. .” Chìm đắm trong biển sâu dục vọng khiến Trầm Luyện căn bản

không có nghe rõ ý tứ trong lời nói của Đoan Mộc Tuyết, ch


Insane