iếm họa của cô bị lùi thời gian xuất bản lại vô thời hạn, không biết phải đợi đến ngày tháng năm nào, ngay sau đó
bài báo đưa tin liên quan tiếp tục xuất hiện, trên trang nhất với tiêu
đề thật sự bắt mắt - một nhà vẽ tranh biếm họa vô danh say mê một thiếu
niên tuấn tú, nhưng không được toại nguyện liền ra tay đánh người.
Bài báo cũng không nói rõ nhà vẽ tranh biếm họa kia tên gì, nhưng trong
hình ảnh lại có vài cuốn sách đã xuất bản của Phác Tuệ, ném đá giấu tay
mà chỉ thẳng đó là hành vi của Phác Tuệ.
Lãnh Tang Thanh biết rõ, toàn bộ chuyện này đều do Niếp Tích sau lưng đảo trắng thành đen!
"Phác Tuệ, là tớ gây phiền phức cho cậu, chuyện này tờ sẽ thay cậu lấy lại công đạo, nhất định không chịu để yên."
"Quên đi, người kia vừa nhìn là biết không thể động vào được, hay là đừng đi
tìm thất bại nữa, loại người như hắn nhất định chưa từng bị thiệt thòi
lớn như vậy, tớ bất quả chỉ là một người vẽ tranh biếm họa vô danh mà
thôi, một thời gian sau tự nhiên mọi chuyện sẽ lắng xuống." Phác Tuệ
thật là một người phụ nữ hiền lành, thấy bạn thân nói như vậy, tự nhiên
không muốn nữa.
"Phác Tuệ, bây giờ là hắn đã ức hiếp trên đầu
trên cổ chúng ta." Lãnh Tang Thanh bất đắc dĩ lắc đầu, "Thật chưa từng
thấy qua loại thiên kim tiểu thư này, dễ bị ức hiếp như vậy, khi còn bé
nhất định bị rất nhiều người ăn hiếp."
Tiêu Tông ở một bên vẫn
không nói gì, một lúc sau rốt cục cũng mở miệng, "Tang Thanh, cô vẫn nên tôn trọng ý kiến của Phác Tuệ thì hơn, rõ ràng lần này có người tạo áp
lực lên nhà xuất bản, đem bản thảo sách tranh biến họa của Phác Tuệ kéo
dài thời hạn xuất bản cũng không nhất định không phải là một chuyện
tốt."
"Các người sẽ không thật sự cho rằng cái người đàn ông kia
lợi hại chứ?" Lãnh Tang Thanh thật sự không nhận ra hai người trước mặt
này nhìn thẳng mặt hai người bọn họ, "Niếp Tích chẳng qua chỉ là một tên ăn chơi trác táng mà thôi, tay hắn không đủ sức để nhấc vai nói chi
kháng cự, điển hình của nhị thiếu gia trói gà không chặt, công tử bột,
nếu như hắn lợi hại như vậy, sẽ không bị bản cô nương đánh cho cả phương hướng cũng không phân biệt được."
"Tang Thanh, cái đó...Cậu
không phải tính rời khỏi Hồng Kông tiếp tục đi du lịch sao? Đúng lúc bây giờ tớ cũng có thời gian, cùng đi với cậu." Phác Tuệ thấy hai cô mắt
sáng lên, dáng vẻ như có thâm thù đại hận rất lớn, vội vã muốn thay đổi
trọng tâm câu chuyện.
Cô hiểu rất rõ tính tình của Lãnh Tang
Thanh, một ngày nào đó nhất định rước họa vào thân, thần tiên cũng đừng
mong có một ngày sống yên lành.
"Yên tâm, Phác Tuệ. tớ bây giờ
đang chuẩn bị đi đòi lại quyền lợi cho cậu, chờ tới thành công loại bỏ
tin tức xấu kia đi." Lãnh Tang Thanh cười đắc ý vô cùng khí khái mà vỗ
vỗ vai cô, "Chờ sau khi rửa sạch mối thù này cho cậu, chúng ta muốn đi
tới đâu cũng được."
"Cậu muốn làm cái gì?"
Lãnh Tang Thanh cắn môi, bờ môi xinh đẹp nổi lên một chút kì lạ, dùng sức tạo thành nấm đấm
"Gậy ông đập lưng ông!"
Lời tác giả: Các bạn độc giả thân mến, bởi vì thời gian có hạn, ngày hôm
nay tạm thời chỉ có thế này thôi, ngày mai mọi người sẽ chứng kiến Niếp
Ngân lên sàn.
___________________________
Ngày thứ
hai, đầu đề các tạp chí lớn nhỏ đều đăng hình Niếp Tích cùng một người
đàn ông ở quán bar ôm nhau, lời văn miêu tả càng lớn mật và ám muội hơn, dĩ nhiên mọi công lao lần này phải hỏi đến bản lĩnh của Lãnh Tang
Thanh.
Bối cảnh của Niếp Tích mặc dù không bị người ngoài biết
được, nhưng ngoại hình tuấn tú lại khiến người ta hận không thể tiến đến mà sờ nắn, mọi người cũng đã nhìn mãn nhãn, chẳng qua là đau lòng cho
loại soái ca đẹp trai này vậy mà lại là người đồng tính.
Sau màn
"giết người" Lãnh Tang Thanh vui vẻ nhấp chuột, mỗi ngày nhìn lượt người online điên cuồng tìm kiếm mà vô cùng đắc ý, dám lợi dụng kẻ khác đối
phó cô? Tuy Hồng Kông không phải địa bàn của cô, nhưng cô cũng quen biết nhiều chủ tòa soạn báo, dám đấu với cô?
"Tiểu tử, ngươi còn con nít lắm." Cô cầm một tờ báo giải trí, đưa tay điểm lên hình Niếp Tích, cười ngặt nghẽo.
Phác tuệ bất đắc dĩ mà nhìn cô. sau đó nói một câu, " Tang Thanh, chúng ta
có phải hơi quá đáng rồi không? Ngộ nhỡ người ta là loại không thể đắc
tội thì sao?"
"Phác Tuệ, đem lương thiện của cậu mà lo lắng cho
người bên cậu đi, ví dụ như là tớ." Lãnh Tang Thanh lắc đầu. đưa tay ôm
vai cô, "Bây giờ không phải rất tốt đó sao? Cậu xem, nhật báo vừa mới
ra, tất cả mọi người đều biết tên biến thái này muốn trả thù, sáng hôm
nay không phải cậu đã nhận được điện thoại của chủ biên, thông báo tranh biếm họa của cậu có thể xuất bản rồi hay sao?"
"Đúng như thế,
nhưng ...." Phác Tuệ vẫn cảm thấy có chút lo lắng trong lòng, nhìn khuôn mặt xinh đẹp mê người của Lãnh Tang Thanh, liền nói, "Tớ vẫn cảm thấy
người đàn ông này sẽ không chịu để yên đâu."
"Dám chơi tiếp là
được rồi, tớ sợ hắn lúc đấy bỏ chạy mất đó chứ, hắn vẫn còn thiếu tớ một chút tiền bồi thường, à không, là thiếu cậu."
"Tang Thanh..."
"Phác Tuệ, yên tâm đi, tớ làm việc rất có chừng mực." Lãnh Tang Thanh an ủi
cô, trong lòng t