nghĩ tới!
La Tử Sa thở dài: “Phía dưới cùng tập tài liệu này, còn có khẩu cung, ấn dấu tay của người gây họa kia.”
Đôi tay run rẩy của Tô Diệp dần dần ổn định lại, cô không hiểu ngẩng đầu nhìn La Tử Sa: “Em không hiểu rõ, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, đây tuyệt đối không thể thu thập đủ trong một sáng một chiều.” Cô lắc đầu một cái, cảm giác không thể tin được: “Năm đó cảnh sát cũng từng đi tìm người gây ra họa, nghe nói hoàn toàn không có bất kỳ kết quả gì, thậm chí máy phát hiện nói dối cũng không có tra ra ông ta nói láo.”
La Tử Sa lắc đầu: “Anh không biết.”
Tô Diệp càng không hiểu: “Vậy anh lấy những tài liệu này từ đâu?”
La Tử Sa buông tay, nở nụ cười: “Có một buổi tối, anh nghe bên ngoài có tiếng động, đi ra ngoài, ai biết xấp tài liệu này đã để lại ở cửa nhà rồi.” Anh thu hồi nụ cười, bắt đầu nghiêm túc: “Anh cũng đi tìm người gây ra họa này, kết quả ngay từ năm, sáu năm trước thì hắn ta đã biến mất, bao gồm người nhà của hắn ta, một người cũng không tìm được nữa, hàng xóm thân thiết cũng không biết bọn họ đi nơi nào.”
Tô Diệp nắm xấp tài liệu này thật chặt: “Mặc kệ những tài liệu này do ai cho chúng ta, hiện tại dựa vào cái này, rốt cuộc có thể khởi tố ông ta hay không?”
La Tử Sa gật đầu: “Vậy là đủ rồi.”
Tô Diệp cắn răng, căm hận nói: “Được, nhanh chóng!”
La Tử Sa gật đầu: “Còn có một số chứng cứ cần phải xác minh, chẳng qua anh sẽ làm rất nhanh.” Anh ngước mắt, nhìn về phía Tô Diệp: “Em phải cẩn thận, không nên đánh rắn động cỏ.”
Bên môi Tô Diệp kéo ra một nụ cười lạnh: “Em biết rõ.”
Mặc dù tận mắt thấy tất cả chứng cứ khiến cho cô run rẩy, nhưng cuối cùng chân tướng chuyện này cũng phơi bày.
………………………………..
Xưa nay La Tử Sa rất có biện pháp, có nhiều quan hệ ở giới luật pháp, hôm nay lại có Tô Diệp phía sau đài, xử lý công việc tự nhiên như cá gặp nước. Rất nhanh anh thu thập hết đầy đủ chứng cứ, cũng đưa Trần Hiểu ra tố tụng hình sự.
Trần Hiểu ngàn lần không ngờ đột nhiên lộ ra chuyện này, sau khi bắt đầu đi vào vẫn khăng khăng một mực cắn chết không nói, dù sao những chứng cứ kia đều là văn bản giấy tờ, nếu đã sớm không thấy người gây ra họa chân chính, ông liền vu khống chết không đối chứng.
Nhưng ai ngờ ngay khi vụ án đang trong trạng thái giằng co thì người gây ra họa kia đột nhiên đi tự thú ở đồn cảnh sát bên ngoài.
Lúc thẩm vấn hắn ta, hắn ta chỉ nói mình cảm thấy cắn rứt lương tâm mới chủ động đầu thú, hơn nữa chỉ ra và xác nhận năm đó Trần Hiểu thu mua mình và cho mình một số tiền lớn để mình giết chết cha mẹ Tô Diệp như thế nào.
Có người gây ra họa thẳng thắn, Trần Hiểu cũng chỉ có thể nhận tội thôi.
Lưới pháp luật tuy thưa nhưng khó lọt, chậm mười năm trừng phạt rốt cuộc vẫn phải tới.
Cả vụ án tiến hành cực kỳ thuận lợi, không bao lâu sau Trần Hiểu bị xử tử hình. Dĩ nhiên hình phạt này cũng do Tô Diệp nhờ La Tử Sa âm thầm tác động.
Đối mặt với kết cục này, Tô Diệp cực kỳ hài lòng, nhưng ngoài hài lòng rồi lại cảm thấy trống không.
Tội phạm nhận được trừng phạt tất nhiên làm cho người ta vỗ tay khen hay, nhưng cha mẹ cô cũng không trở về được.
Tô Diệp nghe tuyên bố kết quả xong, một mình mua một chai rượu trắng, chạy đến trước mộ cha mẹ, ngồi ở chỗ đó rất lâu.
Lá vàng khắp nơi, gió thu xào xạc, cô ngửa cổ uống vào từng ngụm rượu mạnh lạnh lẽo. Nước mắt chảy xuống từ bên quai hàm, cô ngước nhìn bầu trời cao với vợi, không nhịn được tự hỏi, sau đó phải làm gì đây…
……………………….
Theo rượu mạnh xuống bụng, hai má Tô Diệp ửng hồng, ánh mắt cũng bắt đầu tán loạn, cô lảo đảo vịn vào bia mộ đứng dậy, hôn tấm bia đá lạnh lẽo này một cái.
Cha, mẹ, con đi về trước đây, con muốn trở về quản lý thật tốt công ty mà hai người để lại cho con, không để cho hai người thất vọng.
Thân thể nhỏ yếu của cô lảo đảo đứng lên, đôi môi tinh tế trơn bóng óng ánh đánh ra một cái ợ hơi hoàn toàn không phù hợp.
Giùng giằng đi về phía trước hai bước, chợt dưới chân mất thăng bằng, cô lại ngã xuống ở nơi nào. Cô tự cười một hồi, lấy ra điện thoại di động từ trong túi, gọi điện thoại cho tài xế của mình. Nhưng khi điện thoại kết nối lại nghe được giọng nói dễ nghe: “Số điện thoại bạn vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Tô Diệp nhíu nhíu mày, lại muốn gọi điện thoại cho La Tử Sa, nhưng lúc đang muốn gọi lại cúp mất, gần đây La Tử Sa có bạn gái, cô đã gặp qua, là một chị gái rất bình tĩnh dịu dàng, cô cũng rất thích.
Đoán chừng lúc này bọn họ đang ngọt ngào đi hẹn hò, một quỷ say như cô thực sự không nên đi quấy rầy. Mắt cô mờ mịt say lờ đờ nhìn sang xung quanh, khu nghĩa trang này nằm ở vùng ngoại ô, xung quanh cũng không nhiều xe, phía trước chỉ có thưa thớt vài chiếc xe của người tảo mộ dừng ở bên đường.
Bản thân uống say rượu rồi, không nên lái xe, bây giờ nên làm gì đây?
Gió lạnh thổi qua, Tô Diệp tỉnh táo thêm một chút, đứng lên ném chai rượu còn dư lại hơn phân nửa tới một thùng rác khác, mình thì lảo đảo đi tới ven đường.
Ngồi ở ven đường cái vẫy vẫy, cô cảm thấy đời này mình cũng chưa từng thô lỗ như thế này.
Chỉ là điều này cũng không sao, bất kể là chuyện gì, luôn có lần đầu tiên.
