nh đấy chứ? ! An Tiểu Yêu hơi chột
dạ vội vàng đi vào trong không muốn Mị Âm Tuyết nhìn thấy bộ dạng này
của mình. Trong lòng có chút vui sướng, lại hơi chột dạ, nhanh chóng sửa sang lại mình, An Tiểu Yêu mở tủ quần áo ra, lục tìm bộ đồ ưng ý. Trời
ạ, mình còn chưa chuẩn bị xong thì anh ta đã đến rồi. An Tiểu Yêu chợt
dừng hành động của mình lại, mình đang làm gì vậy trời, tại sao Mị Âm
Tuyết đến mà mình lại cuống lên thế này, An Tiểu Yêu rất muốn cho mình
hai cái bạt tai. Tiểu Yêu vơ đại một chiếc quần màu tím, áo màu vàng
nhạt, mặc lên người càng làm An Tiểu Yêu trông trẻ con hơn, chải qua mái tóc ngắn của mình, An Tiểu Yêu ngồi im để xử lý tâm trạng của mình.
Ngồi trước bàn trang điểm mà An Tiểu Yêu cứ nhấp nha nhấp nhổm, không
biết có nên đi xuống dưới hay không, nhỡ Mị Âm Tuyết đến tìm mình thật
thì phải làm sao? Long Viêm Dạ sẽ không nuốt sống anh ta chứ, An Tiểu
Yêu không dám tưởng tượng tiếp. Cốc ——— cốc ———
Tiếng gõ cửa làm An Tiểu Yêu giật nảy người. Khó khăn lắm An Tiểu Yêu mới mở miệng
được, giọng nói còn hơi run run. "Ai đấy?"
" 'Chị dâu', là em. Có người đến tìm chị đấy, chị xuống dưới nhà đi."
Tìm mình, Mị Âm Tuyết đúng là đến tìm mình sao? An Tiểu Yêu vội vàng ra mở cửa, nhưng cửa vừa mở thì Tiểu Yêu bị kéo vào một vòng tay ấm áp. Ôm An Tiểu Yêu trong lòng, Long Quân An cười vui sướng, không chút thương
xót véo má Tiểu Yêu một cái, rùi đưa tay lên mũi ngửi mùi thơm còn vương trên đó. "Hì, 'chị dâu'. Chị thơm quá, chị bỏ em mà không nói tiếng nào sao, lòng ta rất đau nha ———"
"Bỏ cậu? Lúc nào hả. Tôi không có làm thế nha, nhìn cậu giờ trông thật buồn nôn nha ———"
An Tiểu Yêu cố gắng đẩy Long Quân An ra, nhìn cậu ta khóc lóc kêu ca
thật buồn cười nha, Long Quân An làm bộ đáng thương, đôi tay còn ôm ngực nữa, lên tiếng tố cáo An Tiểu Yêu. "Không phải đã nói sẽ gọi em tới
sao, thế mà từ tối hôm qua tới giờ, chị có thèm để ý đến người ta đâu.
Giờ thì còn có tên đáng ghét tới tìm chị nữa chứ. Em muốn đi tố cáo chị
cưỡng hôn em với anh trai em."
Mặt An Tiểu Yêu xanh như tàu
lá, tên này thiệt là, không mở bình ai biết trong bình có gì. Giờ là lúc nào mà còn ném đá xuống giếng chứ, An Tiểu Yêu nghiến răng nhìn Long
Quân An. "Cậu dám, nếu dám nói ra thì tôi sẽ trói lại rồi trừng phạt
cậu. Còn nữa, Mị Âm Tuyết đến tìm tôi sao?"
"Làm người ta sợ muốn chết ——— đúng là đến tìm chị đó, nhưng hắn nói cũng là đên tìm em
nữa. Thật không biết chị thiếu nợ tên đó cái gì, mau xuống đi ———"
Trên mặt Long Quân An hiện ra nụ cười bất cần, An Tiểu Yêu thật đáng
yêu làm sao, mình mới trêu một chút mà cô ấy đã tưởng thật, còn uy hiếp
mình nữa chứ. Nếu An Tiểu Yêu dám trói mình vậy thì ... trong đầu Long
Quân An là hình ảnh hạn chế trẻ em dưới 18tuổi. An Tiểu Yêu đẩy Long Quân An ra rồi đóng cửa rầm một tiếng.
"Chờ ngoài đó đi. Tôi chuẩn bị xong sẽ tự xuống."
An Tiểu Yêu không còn tâm trạng đâu mà quan tâm tới lời nhạo báng của
Long Quân An, giờ Tiểu Yêu bắt đầu lo lắng đến chuyện Mị Âm Tuyết đến
đây, nếu anh ta đến gặp mình thật thì mình phải làm thế nào? Mà không
biết Long Viêm Dạ đã biết chuyện này chưa, nếu biết thì có định lột da
mình ra không. Giờ An Tiểu Yêu chỉ lo đến an toàn của mình thôi,nhưng cứ ngồi đây mà lo lắng thì cũng chẳng có ích gì cả nên An Tiểu Yêu đành
vác cái vẻ mặt đau khổ mà rời khỏi phòng. Bên ngoài, Long Quân An đang
vui vẻ đứng chờ An Tiểu Yêu, thấy Tiểu Yêu đi ra thì Long Quân An liền
vươn vai. Long Quân An nói khẽ vào tai An Tiểu Yêu, giọng nói có chút
sung sướng. "Trời, chị dâu à. Em còn tưởng chị sợ quá trốn luôn trong đó không dám ra nữa chứ, à, nói cho chị một tin tốt, đó là anh ta đang chờ dưới kia."
"Tôi biết rồi, cậu cũng đừng mừng vội. Nếu không giúp tôi thì tôi sẽ mách tội cậu."
An Tiểu Yêu sau khi uy hiếp Long Quân An thì liếc xéo cậu ta một cái.
Trước đây thấy Long Quân An là mộy người dễ bắt nạt, nhưng sao giờ mình
lại cảm thấy cậu ta biến thành một người khác nhỉ, không có thời gian để tìm hiểu chuyện này nên An Tiểu Yêu ôm nghi ngờ xuống dưới phòng khách.
"Tiểu Yêu, em dậy rồi à."
Long Viêm Dạ vừa thấy bóng An Tiểu Yêu liền ôm cô vào ngực mình, ánh
mắt nhìn Mị Âm Tuyết đầy khiêu khích. Đây là người phụ nữ của mình,
không ai có thể cướp được, dù người đó có là bạn hay em trai mình đi
nữa, nhìn thấy Long Quân An đi theo sau An Tiểu Yêu thì Long Viêm Dạ
cũng không cảm thấy tốt hơn. An Tiểu Yêu cố gắng thò đầu ra khỏi vòng
tay Long Viêm, mỉm cười.
"Hi, buổi sáng tốt lành. Mà anh nói chuyện với họ đi, tôi hơi đói nên phải tìm cái gì bỏ bụng đã."
An Tiểu Yêu định chuồn đi nhưng Mị Âm Tuyết không cho cô cơ hội đó. Mặt Mị Âm Tuyết sáng hơn, khẽ nhếch lông mày, đôi môi hơi mím lại nhưng lời nói của anh lại làm cho An Tiểu Yêu phải từ bỏ ý định bỏ trốn của mình.
"Anh đến đây không phải muốn gặp họ. Anh tới đây là vì em, anh đã từng nói mà."
Tay Mị Âm Tuyết đút túi quần, trên môi còn cười. Dù sao cũng đã tới,
vậy nên nói rõ ra mục đích mình tới đây thì tốt hơn. Mị Âm Tuyết vừa nói xong thì sắc mặt Long Viêm Dạ trầm xuống, lạnh