Old school Swatch Watches
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325470

Bình chọn: 8.5.00/10/547 lượt.

tên Chan Chan:

“Cậu còn định giấu tớ đến bao giờ nữa? Hay là đến suốt cuộc đời luôn?”

“Ý đằng ấy là sao?”

“Tình cảm chị em? Sự thật đâu phải vậy. Đừng tưởng tớ không biết. Cô chị Trân Châu đó vốn dĩ là mối tình đầu của cậu. Cậu đã thích thầm chị ấy suốt bốn năm. Đúng chứ?”

Đối diện, gương mặt Chan Chan đầy ngạc nhiên. Cậu ta thoáng bất động, còn mắt thì nhìn tôi không chớp. Sao nào? Bị nói trúng bí mật rồi hả? Thế mà ban nãy hùng hồn tuyên bố cả hai chẳng có gì hết. Xạo cũng vừa vừa thôi, coi chừng thần thánh quật cho một phát bây giờ.

“Ai... ai nói cho đằng ấy biết? Chí Hùng phải không?” – Giọng Chan Chan có chút biến đổi.

“Điều đó không quan trọng. Cái chính ở đây là mối quan hệ không bình thường giữa cậu với chị Trân Châu. Và cậu đã luôn nói dối tớ. Về tất cả.”

“Không phải như đằng ấy nghĩ đâu.”

“Thế tớ nên nghĩ sao nào? Cậu không thể phủ nhận việc cậu từng thích chị Trân Châu.”

Chan Chan im lặng vài giây rồi chậm rãi trả lời: “Đúng vậy. Đằng này từng rất thích chị Trân Châu. Suốt thời cấp II và đến khi chị ấy sang Anh du học.”

Tôi biết rất rõ lòng mình khó chịu vô vàn. Có một chút nhói nhói ở tim khi nghe chính miệng Chan Chan thừa nhận tình cảm dành cho cô chị Trân Châu ấy. Còn gì tệ hơn nữa không nào?

“Nhưng đó đã là quá khứ, đằng ấy phải hiểu như thế. Giờ chị Trân Châu trở về nước, đằng này có hơi bất ngờ dù vậy tình cảm đã chẳng còn như xưa.”

“Không đúng. Rõ ràng cậu vẫn còn tình cảm với chị Trân Châu. Bốn năm không hề ít. Chưa hết cậu còn giữ hình chị ấy trong bóp tiền, phía sau có ghi dòng chữ mãi mãi không quên.”

Chan Chan lại tiếp tục lặng thinh và ánh mắt vẫn chưa rời khỏi tôi. Có lẽ là do không ngờ tôi lại biết nhiều hơn những gì cậu ta tưởng. Nhưng, Chan Chan không hề chối trước những sự khẳng định của tôi điều đó có nghĩa... Tôi không thể đứng đây nói tiếp được nữa nên đã quay gót. Tức thì, Chan Chan liền giữ tay tôi lại. Mỗi lúc một chặt hơn. Tôi biết cậu ta nghĩ gì.

“Chan Chan, tớ hy vọng cậu hãy tự hỏi lại bản thân rốt cuộc người cậu thật sự có tình cảm là ai. Là Min Min hay chị Trân Châu. Nếu cậu vẫn tiếp tục không rõ ràng như thế này thì chỉ khiến tất cả đau khổ và khó xử thôi. Đôi khi, người ta thường ngộ nhận một cảm giác nào đó chứ không hẳn hoàn toàn là yêu thương... Còn một điều nữa, trong lúc cậu vẫn chưa hiểu rõ tình cảm của chính mình thì xin đừng làm phiền tớ.”

Nói xong, tôi rút nhẹ tay ra vì sự nắm giữ từ Chan Chan đã lỏng dần. Tôi vội vã rời khỏi khu vườn đang bị cái nắng trưa oi bức thêu đốt. Rất nhanh, tôi còn kịp nghe tiếng thở dài lặng lẽ của cậu ta...(còn tiếp)

Chiều tối,

trời đột nhiên đổ mưa lớn. Tôi đang ở trong phòng làm bài tập thì chuông điện thoại reo. Nhìn vào màn hình, tôi hơi ngạc nhiên khi thấy tên Thu

Cúc hiện lên.

“Alo, Thu Cúc hả? Có gì không em?”

Tôi không nghe đầu dây bên kia đáp lời. Tuy vậy, nó không hoàn toàn chỉ

là sự im lặng. Có âm thanh thở ra nặng nề và cả tiếng mưa rơi đều đều.

Tôi toan hỏi lần nữa thì chợt nghe:

“Chị Min Min... Em không muốn làm phiền chị nhưng giờ em không biết phải đi đâu nên...”

“Đã xảy ra chuyện gì với em à? Em đang ở đâu?”

“Em ở trước cổng nhà chị. Lần trước chị cho em địa chỉ nên em tìm đến.”

“Vậy là em đứng trước cổng ngôi nhà có cái sân rộng phải không? Em dầm

mưa sao?” – Khi nghe Thu Cúc đáp vâng thì tôi liền bảo – “Chị ra ngay.”

Tôi lập tức rời khỏi phòng. Chẳng kịp để chị Hồng Anh hỏi là tôi đã mau

chóng căng dù chạy ra ngoài cổng. Trước mặt tôi, Thu Cúc đứng run rẩy

dưới mái ngói có những hạt mưa tuôn mạnh. Toàn thân em nhướt nhem, trông chẳng thua gì một chú cún con mắc mưa thảm hại.

“Thu Cúc!”

Nghe tiếng gọi, Thu Cúc quay qua. Vừa thấy tôi, cô bé mười bốn tuổi đã

lao đến ôm chầm lấy tôi khóc thê thảm. Ôm lấy em, tôi vỗ về:

“Nào, mau vào nhà kẻo cảm lạnh.”

Thấy tôi đưa một cô bé xa lạ ướt sũng mưa vào trong nhà, chị Hồng Anh ngạc nhiên hỏi: “Ai vậy Min Min? Em ấy dầm mưa à?”

“Chị ơi, khoan nói chuyện này. Chị có thể pha nước nóng cho em ấy tắm.”

“Ừ được. Nói em ấy mau tắm thay đồ ướt ra để cảm lạnh thì mệt.”

Nghe lời tôi, Thu Cúc vào trong nhà tắm để tắm rửa thay quần áo. Đứng

bên ngoài chờ, chị Hồng Anh không bỏ qua cơ hội hỏi tôi về cô bé:

“Rốt cuộc thì đó là ai thế em?”

“Dạ, em ấy tên Thu Cúc học cùng lớp tiền sản với em.”

“Lớp tiền sản? Tức nghĩa là... em ấy cũng đang mang thai hả?”

“Đúng ạ. Thu Cúc mới mười bốn tuổi, mang thai được bốn tháng rồi. Dính bầu với bạn trai.”

“Trời phật ơi, không tin nổi! Vậy sao em ấy lại dầm dưa đến đây?”

“Cái này em cũng chưa rõ. Để chờ lát Thu Cúc tắm xong ra rồi em hỏi chuyện thử xem.”

Đúng lúc, giọng chị Hoà Trâm thình lình cất lên:

“Hai chị em nói gì mà sôi nổi thế?”

Tôi và chị Hồng Anh mau chóng quay qua thấy bóng dáng chị Hoà Trâm xuất

hiện trên bậc cầu thang, bên cạnh còn có Chan Chan. Tôi chưa kịp trả lời thì cửa phòng tắm mở, Thu Cúc từ bên trong bước ra mỉm cười bảo:

“Em tắm xong rồi chị Min Min ơi.”

Tất nhiên, chị Hoà Trâm và Chan Chan đã thấy sự hiện diện của một cô bé lạ mặt ngay trong nhà. Rất nhanh, tên cool boy