Pair of Vintage Old School Fru
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325335

Bình chọn: 10.00/10/533 lượt.

ã thế còn phải lo sợ bản thân sẽ dính bầu, tôi cũng cảm thấy buồn tủi đến “ứa nước mắt”. Đúng là ruột đau như... rớt!

“Tuy chưa đủ lắm nhưng tạm ổn vì đó là suy nghĩ của em. Còn về lo lắng của chị Dậu?”

Đến đây thì tôi bí rồi! Chị Dậu lo quái gì cho cái Tí nhỉ? Ban nãy nhớ bao nhiêu thì tôi đã trả lời hết cho câu hỏi đầu tiên, giờ rặn mãi chả ra chữ gì để đáp. Bỗng chốc, tôi thấy bực bội Ngô Tất Tố dễ sợ! Ổng cho chị Dậu bán cái Tí làm chi để giờ tôi là kẻ chịu khổ.

“Em đừng làm mất thời gian của lớp.”

Quá lúng túng cộng thêm câu nói có phần mất kiên nhẫn từ cô Mai khiến tôi đâm bừa:

“Dạ, chị Dậu lo cái tí mang thai ngoài ý muốn!”

Tôi vừa dứt lời thì không hiểu sao cả lớp lập tức im phăng phắc. Không một âm thanh nào phát ra ngoại trừ tiếng quạt máy kêu rè rè và bọn muỗi ruồi bay vo ve nhởn nhơ. Nhưng rất nhanh sau đó, bốn mươi bảy cái miệng đồng loạt cười lớn. Khỏi nói cũng biết, cái phòng “rung chuyển” cỡ nào trước tràng cười nghiêng ngã của lũ bạn tôi.

“Trật tự! Trật tự! Các em im xem nào!” – Cô Mai gõ tay lên bảng liên tục để trấn áp “cuộc nổi loạn” tiếng cười từ học sinh.

Tôi đứng đơ ra, mặt nghệch đi bởi phát hiện bản thân vừa nói điều kinh dị! Phen này chết chắc! Còn đang mãi lo nghĩ hậu quả sẽ đến với mình thì tôi giật nảy người khi nghe:

“Cô phạt em ra ngoài đứng hết tiết này! Nhanh lên.”

Yêu cầu của cô Mai như bản cáo trạng dành cho tôi. Lầm lũi, tôi chậm chạp rời bàn rồi lê giày đi ra ngoài lớp. Đứng ngay ngắn trước cửa chưa bao lâu thì tôi nghe tiếng cô Mai tiếp tục giảng bài. Tiếng cười của lũ bạn cũng không còn. Được vài phút, tôi chợt nghĩ câu trả lời của mình tuy hơi kỳ cục nhưng đâu có gì sai. Cái Tí bị bán cho gia đình xấu xa nhất cái làng Thôn Đoài, lão Nghị Quế chắc chắn không dễ gì buông tha. Dám cá, khi cái Tí lớn lên nhất định lão già đó sẽ mon men lại gần con bé cho xem. Nếu chuyện này xảy ra thì chị Dậu lo cái Tí mang thai ngoài ý muốn cũng là lẽ đương nhiên. Có lẽ ngày xưa, ông Tất Tố “xem thường” chuyện này. Đúng là đàn ông!

Lẩm nhẩm trong miệng mấy câu xong thì chợt tôi tình cờ thấy ngoài hành lang phía bên dãy phòng học đối diện, Chan Chan đang ôm chồng tập bước đi với vẻ khó khăn. Từ sau vụ quan hệ bất đắc dĩ kia, cậu ta hay hỏi về việc tôi đã có “dấu hiệu mang thai” chưa... Đúng lúc, trời xui khiến để Chan Chan nhìn qua và thấy tôi đứng ngay cửa lớp học. Nhanh chóng, cậu ta nở nụ cười thể hiện rõ sự khoái chí vì biết tôi đang bị phạt. Sôi máu thật! Nhục không còn biết giấu mặt đi đâu.

“Hôm trước đằng này thấy đằng ấy đứng ngay cửa lớp trong giờ học. Bộ bị phạt hả?” – Chan Chan vừa dắt chiếc martin vừa hỏi vẻ giễu cợt.

“Ừ thì trả lời sai nên bị phạt, chuyện thường.” – Tôi cố tỏ ra dửng dưng.

“Mà... đằng ấy đã dùng que thử thai chưa?” – Chan Chan đột ngột chuyển đề tài mà lại đúng ngay vấn đề nhức nhối nữa chứ.

“Chưa. Trên internet bảo là, sau khi quan hệ khoảng hai tuần thì mới nên dùng que thử thai vì khi đó nó mới cho kết quả chính xác nhất.” – Tôi đáp chán chường.

“Thế sắp qua hai tuần chưa nhỉ?”

“Ba ngày nữa là đúng hai tuần. Tớ còn chưa rõ sẽ mua que thử thai hiệu nào.”

“Nhiều quá hả?”

“Có hai hiệu phổ biến là Quickstrip và Quickstick, còn lại thì nhãn mác thấy mờ ám sao í.”

“Thế thì đằng ấy nên chọn hiệu nào người ta hay dùng nhất ấy. Theo số đông thôi.”

“Ừm, chắc đành vậy.”

“Mà lỡ như... đằng ấy mang thai thì biết tính sao đây?”

“Tớ cũng đang lo đến sút cân vì điều đó. 17 tuổi mang thai tớ thật không thể tưởng tượng được số phận mình sẽ thế nào. Cha mẹ nhất định giết chết tớ. Ánh mắt dòm ngó dị nghị của lối xóm và bạn bè thầy cô trong trường.”

“Đằng này cũng không thoát khỏi việc mang tiếng cưỡng ép nữ sinh tuổi vị thành niên.”

“Lý nào đi phá thai?”

“Thế có thất đức quá không?”

“Cậu nói chí lý.”

“Ừ thì đừng phá. Bất quá thì sinh nó ra rồi cho người khác nuôi.”

“Cậu là con trai, nói thì dễ rồi.”

“Đằng này xin lỗi! Nếu đằng này tự chủ được mình thì chuyện có lẽ không tồi tệ như vậy.”

“Cũng khó trách vì khi đó cậu đã say, tớ cũng thế. Có trách thì trách Thuý Nga mắt đui mắt lé nhìn không rõ đấy là chai rượu nho!”

“Dù có nói gì thì chuyện xảy ra rồi, không có cách nào thay đổi.”

“Phải. Đành chờ coi thế nào sau đó mới tính tiếp được.”

Câu nói thở dài thườn thượt của tôi kết thúc cuộc đối thoại về cái việc dùng que thử thai cùng những dự định cho mấy ngày sắp tới. Giờ tôi chả muốn suy nghĩ gì thêm nhiều bởi gần hai tuần qua đầu tôi ong lên do quá mệt mỏi với điều tệ hại này. Tôi đi bên cạnh tên Chan Chan, mắt ngước nhìn bầu trời về chiều màu ráng nắng mà lòng ước giá như thời gian cứ mãi yên ả như vậy thì tốt biết bao.

“Min Min!”

Thình lình cái tên Chan Chan gọi tên tôi khá lớn khiến tôi giật mình, tay đang cầm ly milo uống dở lập tức bóp mạnh. Phụt! Thứ nước màu nâu ngọt ngay đó bắn lên mặt tôi vài giọt. Nhắm mắt cắn môi, tôi thấy điên thật chứ. Dạo gần đây xui xẻo liên miên.

“Bộ bị khùng hả?” – Quay qua tên dở hơi kia, tôi gắt.

“Tại đằng này thấy đằng ấy thất thần quá nên mới gọi cho tỉnh.”

“Điên khùng!” – Tôi đưa tay lau mặt – “Mặt