ôi đập thình thịch thình thịch như muốn nhảy vọt ra ngoài. Mồ hôi tuôn trào mặc tôi không ngừng lau. Bao tử khó chịu vô cùng vì hồi hộp. Căng thẳng lẫn sợ hãi, tôi ghét cái cảm giác này quá. Rồi lúc cô y tá gọi trúng tên thì tôi đứng bật dậy hệt như robot. Đôi chân siêu vẹo, tôi bước chậm rãi vào bên trong phòng. Cả người tôi run lên khi thấy chiếc giường trắng hoát cùng mấy dụng cụ y tế lạnh tanh.
Cuộc kiểm tra không kéo dài quá lâu. Kết quả cuối cùng là...
À, tôi luôn cảm thấy cuộc sống của mình thật nhàm chán vì thế bản thân không ngừng mong muốn nó thay đổi. Một bước ngoặc thật lớn. Và giờ thì lời cầu nguyện đó ứng nghiệm. Thứ đổi thay đầu tiên vào năm tôi 17 tuổi đó là tôi thật sự đã quan hệ với một thằng con trai trong một đêm say rượu.
Khi biết bản thân đã quan hệ với Chan Chan, tôi chợt nhận ra cuộc sống còn nhiều điều kinh khủng hơn cả nhàm chán. Tôi muốn đời mình đổi khác nhưng không phải theo cách này. Mới bước qua lứa tuổi 17, chưa từng yêu bao giờ vậy mà giờ tôi đã mất đi sự trong trắng cho một cậu bạn cool boy cùng trường mà đã vậy còn là tên hái trộm mình ghét cay đắng nữa chứ... Nhưng hệ luỵ của việc mất cái ngàn vàng còn kinh khủng hơn nhiều.
Mang thai.
Hầu như suốt mấy ngày sau tôi bị ám ảnh duy nhất hai từ này. Không còn mơ thấy quần bông thằng Vinh mặc hay cả tá dao cạo mà thằng Hoàng cất giữ để chuyên cạo lông chân, không chuồng gà quác quác hay cộng thêm con vịt sẽ ra mấy cái chợ, giờ đây tôi chỉ thấy mỗi có rượu với nho, màng trinh với bầu bì. Ôi kinh khủng! Giá như được quay lại buổi chiều ấy thì tôi chấp nhận để đám mọi rợ kia bẻ gãy răng chứ chả muốn gặp tên Chan Chan! Trời cao có thấu lòng con! (hét to quá, gió độc lùa vô “mát” cả cuống họng).
Hôm nay, trong lúc Thuý Nga với bạn bè lao đầu vào chuẩn bị cho kỳ kiểm tra một tiết sắp tới thì tôi lao mình lên... in-tờ-nét tìm hiểu về việc quan hệ thế nào thì bị dính bầu, kiểm tra mang thai ra sao, việc tránh thai thậm chí cả... nạo thai! Que thử thai hiệu nào thì tốt và cho kết quả chính xác nhất, nên dùng que lúc nào? Vân vân hàng đống thứ điên khùng. Tôi gần như không còn thời gian lượn lờ FB chém gió, onl yahoo chat nhảm, thậm chí việc con Thuý Nga up cả tá hình rủng rợn của nó lên page riêng cũng chẳng khiến tôi bận tâm. Bây giờ dù tổng thống Mỹ bị ám sát hay Việt Nam có núi lửa phun ở đâu đó thì tôi mặc kệ, phải lo cái thứ bầu với bì này đã.
Nhiều khi tôi “say mê” tra cứu quá mà quên giờ giấc để rồi mẹ tôi phải hét lên: “Mày tắt đèn đi ngủ chưa? Lên mạng hoài có ngày tao cắt hết!” Vậy là không còn lựa chọn (gì chứ, mạng mùng cần nhất vào lúc này đấy) tôi dành tắt vi tính, tắt đèn và khoá cửa phòng rồi leo lên giường trùm chăn kín mít đồng thời mở chiếc đèn pin soi vào cuốn sổ nói về dấu hiệu mang thai sớm. Ngày xưa, người ta có ông trạng này ông trạng nọ hiếu học đốt đèn cầy đọc sách thánh hiền còn ngày nay có con bé 17 tuổi “đốt” đèn pin xem sách bầu bì. Oái ăm thế chứ! Mà cái tiết trời miền Nam đâu phải thằng nào con nào không biết, ngày hầm hơn lò lửa, nóng lòi cả mắt. Nhiệt độ có khi lên tới 39 hay 40. Ấy vậy tôi phải trùm cái chăn dày chết tiệt này lên người, mồ hôi chảy rần rần rơi xuống cả trang giấy ướt nhoè chữ. Nhưng biết sao được, tôi không thể để mẹ thấy ánh đèn pin và biết tôi còn thức... Đêm đó, tôi đã thiếp đi trong mệt nhoài cùng cơ thể ướt nhem ướt nhẹp.
Chỉ vì mãi lo nghĩ về vấn đề dùng que thử thai mà tôi không hề nghe tiếng giảng bài lảnh lót của cô giáo Mai dạy Văn mặc dù cô đứng ngay trước mặt tôi. Chính vì thế, lúc nghe cô gọi tên lần thứ mấy cũng chẳng rõ thì tôi mới giật mình sực tỉnh đứng bật dậy.
“Dạ, dạ? Cô gọi em?”
Cô Mai đứng trên bục giảng, tay cầm cuốn sách văn vừa dày vừa to, nhìn về phía tôi với vẻ mặt không được hài lòng lắm. Có cả sự mất kiên nhẫn. Hình như cô đã gọi tên tôi rất nhiều lần thì phải. Thở ra thật mạnh, cô Mai chậm rãi cất tiếng:
“Sao em mất tập trung vậy?”
“Dạ... đêm qua em thức khuya ôn bài nên sáng hơi mệt.” – Đến nước này thì tôi đành phải phịa thôi.
“Dù thế, em cũng nên tập trung vào bài giảng chứ. Bây giờ nghe cô đặt câu hỏi: Đoạn chị Dậu quyết định bán cái Tí cho gia đình ông Nghị Quế, tác giả đã miêu tả rất chân thật tâm trạng đau khổ lẫn lo lắng của chị. Vậy em hãy cho cô với các bạn cùng biết, sự đau khổ và lo lắng đó là gì? Nó như thế nào?”
Xin thề có trời cao chứng giám! Em biết được em chết liền đó cô ơi! Tôi rên thầm trong bụng. Từ lúc tiết văn bắt đầu đến giờ, tôi có ngó vô trang sách cái nào đâu, càng không nghe những lời giảng bài “bùi ngùi” của cô. Giờ cô Mai hỏi vậy, thiếu điều tôi lao đầu vào tường thì may ra mới mong tìm được câu trả lời. Và tiếp theo, tôi đứng đực ra đấy.
“Dạ dạ... chị Dậu đau khổ là vì phải bán cái Tí cho người khác trong khi con còn quá nhỏ.” – Tôi nhắm mắt làm liều, cố nhớ mang máng vài chi tiết – “Vốn, cái Tí là đứa trẻ ngoan, biết thương em. Đặc biệt cảnh cái Tí vừa ăn vừa nhường khoai cho mình, chị Dậu đau đớn ứa nước mắt.”
Trả lời đến đó tự dưng tôi nghĩ về thân phận của mình. Mới 17 tuổi đã mất đi cái ngàn vàng đ
