bệnh viện nhé?” Cô thử thăm dò hỏi.
“Không cần,” anh tựa vào chỗ ngồi, ánh mắt như khép lại, “Tôi đã đi rồi.”
“Nhưng mà lúc anh đi có lẽ bệnh tình vẫn chưa nghiêm trọng như vậy…”
Anh quay đầu nhìn cô, nói: “Cô đang lo lắng cho tôi sao?”
“Đúng vậy.” Cô trả lời một cách hào phóng.
Đầu tiên anh ngẩn người, tiếp theo là cười khổ: “Là vì bản thảo ư?”
“Đương nhiên, nếu không phải thì là cái gì?” Cô vẫn thản nhiên.
Hạng Phong trầm lặng một hồi, âm thanh của anh mang theo mệt mỏi, nói: “Có
đôi khi, cô thật sự không đáng yêu chút nào.”
Kiến Phi nghe anh nói những lời này càng hoảng sợ hơn, bởi vì giọng điệu
của anh khi nói lời đó rất hiếm thấy, giống như là… cưng chiều một cách bất đắc
dĩ. Nhưng bọn họ là hai người nên đối lập với nhau không thể cùng tồn tại mới
đúng nha!
Cô lại lặng lẽ liếc mắt nhìn anh, anh nhắm mắt, không có bất kì biểu hiện
nào trên mặt, cô quay đầu, tiếp tục chuyên tâm lái xe. Nói không chừng, giây
phút vừa rồi chỉ là ảo tưởng của cô thôi.
Ừ, nhất định là vậy…
Cô dừng xe trước bậc thang dưới lầu tại khu nhà của Hạng Phong, anh vẫn còn
nhắm mắt, cô cho rằng anh sẽ thực sự không ngủ cho nên cô nhẹ nhàng đẩy anh một
cái, nhưng anh không có phản ứng gì. Cô tắt radio, trong khoảng không im lặng,
cô nghe được tiếng hô hấp đều đều rất nhỏ của anh, bỗng nhiên cô thở phào nhẹ
nhõm.
Kiến Phi lái xe đổi vị trí đến chỗ đậu xe, kéo thắng tay, cô mở máy điều
hoà trong xe ấm hơn một chút, rồi lặng lẽ ngồi chờ đợi ở trong xe. Cô khó có
thể nói rõ ràng bản thân mình đang đợi cái gì, hoặc là tại sao phải đợi, cô chỉ
cảm thấy không muốn đánh thức anh bây giờ.
Cô vô thức mà nhìn một bên gương mặt ngủ say của anh, trên mặt anh không có
biểu cảm gì khiến cho cô nghĩ tới lần đầu tiên gặp Hạng Phong, anh có một đôi
mắt trong suốt. Bây giờ đôi mắt của anh đã trở nên rất vẩn đục sao? Hình như
không phải. Cô đã không còn chú ý đến ánh mắt của anh, những cuộc tranh chấp,
châm biếm không ngừng giữa bọn họ cũng không thể lý giải được.
Động vật sẽ có kẻ thù tự nhiên cũng giống như con người, cô và Hạng Phong
chính là vậy.
Kiến Phi ngồi ngẩn người, không biết qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại
bỗng nhiên xuyên qua sự yên tĩnh ở bên trong xe, cô sợ đến mức gần như muốn
nhảy dựng lên, vội vàng nhận máy:
“A lô?”
“Là chị,” tiếng của Thang Dĩnh khàn hơn so với bình thường, chứng tỏ tâm
tình của cô không tốt lắm, “Có một tin tốt và một tin xấu, em muốn nghe cái nào
trước?”
“Tin tốt trước.” Kiến Phi trả lời theo trực giác.
“Tin tốt là, bản thảo em nhờ chị viết, không phải trăm phần trăm, nhưng
cũng được tám mươi, chín mươi phần trăm.”
Tảng đá ở trong lòng rốt cuộc đã bỏ xuống, Kiến Phi như trút được gánh nặng
mà thở dài, hỏi tiếp: “Vậy còn tin xấu?”
“Tin xấu chính là, chị thất tình, không có cách nào để viết bình luận
sách.”
“…” Cô ngạc nhiên, nói không ra lời.
“Em không an ủi chị vài câu sao?”
“Em… không phải là người biết an ủi.” Cô cười khổ, chỉ sợ không ai muốn
nghe cô nói thôi.
“Tuỳ tiện nói một câu cũng được.”
“Vậy…” Cô suy nghĩ, “Phấn chấn lên, cố gắng đóng góp sức mình cho sự nghiệp
xây dựng hiện đại hoá đất nước!”
“…”
“…”
“Này… Nghe ra quả thực rất phấn chấn lòng người,” Thang Dĩnh chẳng những
không vui lên, ngược lại càng cảm thấy lo lắng hơn, “Nhưng tại sao em lại không
nói mấy câu dễ nghe, giống như là ‘chị xinh đẹp như vậy, không lo không tìm
được đàn ông’, hoặc là, ‘chỉ cần chị bằng lòng, có rất nhiều đàn ông đang xếp
hàng chờ chị’ mấy câu như vậy đấy…”
Kiến Phi nặng nề thở ra một hơi, mấp mấy môi rồi nói: “Bởi vì... Em không
cảm thấy đàn ông là một phần rất quan trọng trong cuộc sống của phụ nữ a.”
“… Chị sai rồi, chị không nên nghĩ rằng em sẽ an ủi chị.”
“Sorry,” cô cũng cảm thấy có lỗi, “… Nhưng mà, em cần gấp bình luận sách
lần này, hay là thứ sáu đi, chị giao vào hôm thứ sáu cũng được.”
“A!!!...” Thang Dĩnh ở đầu điện thoại bên kia hét lên, “Chị ghét em!”
Nói xong, điện thoại đã bị ngắt.
Kiến Phi kinh ngạc nhìn điện thoại, nhớ lại vừa rồi mình đã chọc giận chị
họ ở chỗ nào.
Hạng Phong ngồi thẳng người, cô mới phát hiện anh đã tỉnh, nhưng khuôn mặt
vẫn mệt mỏi như trước.
“Tôi ngủ bao lâu rồi?”
“Có lẽ… 30 phút thì phải.”
“À.”
Anh cởi dây an toàn, xuống xe rồi đóng cửa lại, anh nhìn cô một cái xem như
là tạm biệt.
Kiến Phi nhìn bóng dáng của anh, đột nhiên cô hạ cửa kính xe xuống, lớn
tiếng hỏi: “Này! Anh khẳng định anh không cần đến bác sĩ khám bệnh sao?”
Hạng Phong không quay đầu lại, chỉ vẫy tay rồi biến mất ở chỗ khác sau cửa
kính.
Sáng thứ tư, Lương Kiến Phi gọi điện cho Thang Dĩnh, ngoại trừ việc muốn
hỏi về bài viết, cô còn quan tâm đến chuyện thất tình Thang Dĩnh nói ngày hôm
qua. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn cảm thấy Thang Dĩnh là loại người hoặc là không
yêu, nếu đã yêu thì rất thẳng thắng, nếu chị ấy thật sự thất tình thì đả kích
sẽ không nhỏ.
Thế nhưng Thang Dĩnh chậm chạp không tiếp điện thoại, cô ngừng gọi điện
thoại để lái xe lên đường, bỗng nhiên trong đầu cô có một số cảnh tượng kinh
khủng… Người kia, sẽ không thật