Teya Salat
Nhất Kiến Chung Tình

Nhất Kiến Chung Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324822

Bình chọn: 8.5.00/10/482 lượt.

t lòng yêu nhau!!!” Noãn Noãn hoảng loạn vô cùng. Sự việc bị bại lộ quá mức đột ngột, cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn tâm lí để đón nhận.

“Khốn kiếp!!!” Tiệu Man Nhã giận dữ, thô lỗ mắng.

Bà tuyệt đối sẽ không cho phép những tin đồn xấu hổ này lan ra, Noãn Noãn là do một tay bà nuôi dưỡng, huống hồ bà còn là một người có địa vị cao trong ngành giáo dục, tương lai người tiếp quản Man Nhã làm sao có thể rơi vào cái loại tình yêu thầy trò đó chứ?

“Dì, Cao Thành sẽ đến gặp dì, anh ấy nói sẽ đến tìm dì để nói chuyện!” Nhìn thấy sắc mặt của dì vì tức giận mà biến sắc, Noãn Noãn run rẩy thấp giọng nói, “Đợi đến lúc con tốt nghiệp xong, chúng con sẽ kết hôn, chúng con là thật lòng yêu nhau, chúng con sẽ cũng nhau hiếu thuận với dì!”

“Càng nói càng hoang đường!!!” Triệu Man Nhã tức giận, dứt khoát hạ lệnh, “Từ hôm nay trở đi, con không cần phải đến trường nữa, con không được phép rời khỏi căn phòng này một bước!!!”

****

Cao Thành sau khi chấm xong bài kiểm tra cuối kỳ, liền tự mình pha một cốc cà phê nóng, đứng trước cửa sổ, nhìn xa xăm về phía những cây phong bên ngoài cửa sổ.

Văn phòng một mảng yên tĩnh, những giáo viên khác đều về rồi, sắp đến kì nghỉ đông, vậy mà anh vẫn chưa nhận được công văn dạy học ở học kỳ tiếp theo.

Anh và Noãn Noãn đã mất liên lạc hơn một tuần rồi, anh không thể biết được cô đã xảy ra chuyện gì, ngay cả kỳ thi kiểm tra cuối kỳ cô cũng không tham dự, có lẽ đã gặp chuyện gì đó vô cùng nghiêm trọng.

Điện thoại không thể liên lạc được, điện thoại trong nhà cũng không được, email viết gửi cô cũng như đá bỏ bể, nhà họ Triệu lại suốt ngày đóng cửa im ỉm, nếu anh đoán không nhầm, hiệu trưởng ắt hẳn đã biết chuyện giữa anh và Noãn Noãn rồi.

Anh đã đi chậm một bước, không nhận được sự ủng hộ của hiệu trưởng trước khi bà biết được chuyện này, nếu lúc này bà đang nổi giận mà đến nỗi rõ, e là cũng sẽ vô ích mà thôi.

Việc cần làm trước mắt, đó là phải liên lạc được với Noãn Noãn.

Cô một mình bị cấm túc nhất định đang vô cùng bất lực.

Anh nên làm gì để tìm được cô đây?

Bỗng một ý nghĩ lướt qua đầu anh.

Noãn Noãn thường nhắc đến năm người chị em tốt, bọn họ hợp thành một nhóm tên là Lục Mộng, Lục Mộng đối với cô tình như thủ túc, nếu thông qua bọn họ, có lẽ anh có thể liên lạc được với Noãn Noãn…

“Anh Cao thành…” Ngô Bồng Hoàn bước đến, cô cũng không có quên đồ gì, mà là cô đã đứng trước cổng đợi anh rất lâu rồi, không thấy anh bước ra, thế là cô bèn trở vào đây xem sao.

“Em vẫn chưa về sao?” Anh xoay người lại, cầm cốc giấy đã uống hết vứt vào thùng rác.

Mặc dù sau sự việc lần trước, cô không còn dùng cách thức phản ứng quyết liệt như vậy để thể hiện sự bất mãn của mình, chẳng qua là giữa bọn họ dường như đã tồn tại một ranh giới mơ hồ.

“Anh sao thế?” Tâm tình nặng nề là vì “cô ấy” sao?

“Có tâm sự sao?” Cô rõ ràng biết nhưng vẫn cố hỏi.

“Em là chủ nhiệm lớp của Viên Hú Noãn, có lẽ biết chuyện vì sao em ấy không đến trường, có thể nói với anh không?” Anh đã nói rõ với cô tình cảm của anh dành cho Noãn Noãn, cho nên giờ phút này, anh cũng không cần vòng vo nữa.

“Anh là người thông minh, ắt hẳn biết tại sao.” Anh đã hỏi một câu mà cô muốn đưa đáp án nhất, “Có người đã mật báo chuyện giữa anh và Viên Hú Noãn, hiệu trưởng đã biết rồi, bà vô cùng tức giận. Em nghĩ, chỉ khi hai người triệt để chấm dứt quan hệ, thì chuyện này mới có thể lắng xuống.”

Nói xong, Ngô Bồng Hoàn quan sát phản ứng của Cao thành.

Vì tương lai của Viên Hú Noãn, anh liệu có chấp nhận buông tay không?

Cô cảm thấy bản thân rất ác độc, vậy Viên Hú Noãn vô tội sao?

Mặc dù biết rõ suy nghĩ và hành vi của mình có điểm nóng vội, thế nhưng, cô thật sự không thể nào chấp nhận chuyện Cao Thành và Viên Hú Noãn ở cùng nhau, bất luận như thế nào, cô đều không thể chấp nhận được!

“Là em đã nói với hiệu trưởng?” Anh thâm trầm nhìn cô, điểm khác lạ lóe lên trong mắt cô đã trả lời cho tất cả.

“Bồng Hoàn, em hiểu Y Thanh sao?” Anh nhìn vào đôi mắt của cô, lẳng lặng nói, “Em có tin không? Nếu Y Thanh biết anh đã có thể yêu thêm một người khác, cô ấy nhất định sẽ chúc phúc cho anh, tuyệt đối sẽ không hy vọng anh vì cô ấy mà để lỡ đi hạnh phúc một đời.”

Nói xong, Cao Thành bước qua cô, cầm lấy áo khoát gió và cặp táp, rời khỏi văn phòng.

Ngô Bồng Hoàn vẫn ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ.

Cô đương nhiên biết được Y Thanh là cô gái lương thiện si tình, nhất định sẽ hy vọng Cao thành tìm được một tình yêu mới, sẽ không muốn anh cô độc một mình trải qua cuộc đời này.

Thế nhưng cô gái ngốc đó…. Những giọt nước mắt trong phút chốc không thể kìm được lăn dài, rơi ra từ khóe mắt cô.

Anh có lẽ đã biết, cô tức giận như thế không phải là vì bất bình thay cho Y Thanh, mà là vì chính bản thân cô, vì sự ích kỉ của mình mà thôi, vì cô yêu anh!!!



Noãn Noãn lười biếng nằm trên giường, cô đã vị cấm túc trong căn phòng này suốt hơn một tuần rồi.

Tất cả những đồ vật có thể liên lạc được với bên ngoài đều bị dì vứt đi hết, cô không chỉ không thể liên lạc được với Cao thành, àm ngay cả với những người khác cũng không thể nào liên lạc được.

Rốt cuộc c