ặc đó cuốn hút, chỉ cần 1 lần nên giường với hắn
thì suốt đời chịu sự khống chế, hắn chết họ cũng sẽ chết, hắn muốn họ chết họ
phải chết. Loại mị hoặc này không ai có thể phá giải.
Nhìn những ả cứ như không có xương này sự chán ghét của hắn
đã nên đến cực điểm rồi, khi hắn định ra lệnh cho bọn họ kết liễu thì phát hiện
thấy 1 cô gái ngơ ngác đang đi lại gần. Chậc, chậc lại có đồ mới dùng rồi. Đồ mới
này nhìn cũng thật là ngốc, khuôn mặt cũng thật dễ thương. Hắn quyết định cô sẽ
là ái phi của hắn thứ 320.
Chạy lại gần đến đến bọn họ, cúi gập người người xuống thở từng
nhịp vô cùng nặng nề, đến khi bình ổn lại rồi ngẩng đầu lên cô mới phát hiện
trước mắt mình toàn là mỹ nữ, đặc biệt cái nàng áo đỏ kia thật là quá xinh đẹp
đi, từ đôi mắt phượng đến cặp môi đỏ hồng kia đều khiến mọi người phải thèm
khát. Nhìn nàng ta rồi đến khi nhìn những vị mỹ nữ xung quanh hình như chỉ để
làm nền phông thôi thì phải.
Một đứa mặc áo vàng sặc sỡ ẻo lả nói:
- Nhìn kìa, nhìn kìa sao từ đâu lại xuất hiện 1 con vịt xấu
xí như vậy chứ, ghê quá đi.
- Đúng đó, thật là làm mất mỹ cảnh mà.
- Eo ơi, Vương người không thấy cô ta làm bẩn mắt người sao?
Bây giờ Liên Thảo muốn rút lại lời nói trước, cái gì mà mỹ nữ
chứ nhìn bọn họ ẻo lả như những con bạch tuột thật là buồn nôn. Duy chỉ có vị mỹ
nữ áo đỏ đó chưa có lên tiếng câu gì mà hoàn toàn tập trung chú ý cô. Nhìn như
vậy cũng khiến người khác ngượng ngùng đó. May là cô định lực cao, nàng ta muốn
ngắm cứ để nàng ta ngắm thoải mái, có mấy ai cảm nhận vẻ đẹp của cô đâu.
Đôi môi đỏ hồng kia khẽ nhếch lên thành 1 nụ cười thích thú,
lạnh giọng ra lệnh:
- Các ngươi mau biến khỏi đây.
- Chúng nô tì tuân lệnh.
Như hoá thân thành con người khác, bọn họ thi lễ nghiêm chỉnh
rồi rời đi trong tức khắc. Nhưng cô nào có để ý đến điều đó vì cô lúc này đang
vô cùng sung sướng và thoả mãn: đã nói rồi mà có ai hoàn chỉnh bao giờ đâu, vẻ
bề ngoài xinh đẹp nhưng chất giọng lại không hề trong trẻo, ngọt ngào của phái
nữ mà là trầm thấp, lạnh băng của những nam nhân lạnh lùng, đúng là loạn hết rồi.
Lạnh lùng liếc nhìn cô, khoé miệng khẽ nhếch lên thành 1 đường
cong hoàn hảo nhưng không biết đó là nụ cười gì? Trầm giọng hỏi:
- Ngươi cười cái gì?
Vội vàng ngậm miệng lại, hoá ra cô đã không kìm chế được mà
cười sao? Ôi! Không biết nàng ta có cho là cô đang chế giễu không đây?
- Không có cười, không có cười (lắc đầu nguầy nguậy)
- Được rồi, Sao ngươi lại vào được đây?
- Tôi bị người khác đẩy xuống vực nhưng may mắn thoát chết.
Tỷ tỷ xinh đẹp à, có thể dẫn em ra khỏi đây không?
- Tỷ tỷ xinh đẹp? (khuôn mặt khẽ nhăn lại)
- Đúng đó ạ, tỷ rất xinh đẹp cứ như tiên nữ giáng trần đó.
Xinh đẹp khiến Hằng Nga cũng phải e thẹn, không những vậy còn làm cho hoa ghen
thu thắm, liễu hờn kém xanh. Tỷ xinh…
- Dừng!
Liên Thảo lần thứ 2 ngậm miệng lại. Không lẽ tài nịnh nọt của
cô giảm sút rồi sao? Hay vị mỹ nữ này không thích người ta khen mình.
Yêu Mị rời khỏi chỗ ngồi đi đến trước mặt cô. Đơn giản chỉ
có vậy cũng toát lên vẻ thanh cao đến nhường nào. Đúng là người đẹp làm gì cũng
đẹp.
Khẽ cầm bàn tay của cô lên đặt vào ngực mình, mị hoặc lên tiếng:
- Thế nào?
Vô cùng ngạc nhiên trước vùng ngực phẳng nỳ, ngước mắt lên
nhìn khuôn mặt giết người kia, ấp úng nói:
- Tỷ tỷ à, người không cần phải tự mặc cảm vì mình không có
ngực đâu. Dù hơi sân bay 1 chút nhưng chỉ cần đi thẩm mỹ nâng ngực là ổn thôi.
- Cô…ngu thật hay ngu giả vậy?
- Tất nhiên là không ngu rồi, chỉ cần tỷ đưa em ra khỏi đây
em sẽ đưa tỷ đi nâng ngực ngay, đảm bảo đẹp như hàng thật.
- Được, cô đi theo tôi.
- Dạ, cảm ơn tỷ tỷ xinh đẹp.
“Tỷ Tỷ sao? tôi sẽ chứng minh cho cô biết tôi có phải là tỷ
tỷ không nhé”
Quay lại trên đỉnh núi, sau khi đã giải quyết xong con ả đàn
bà đáng ghét đó (bóp nát trái tim trong lồng ngực, quẳng xác xuống lũ âm hồn dạ
quỷ làm bữa trưa, tạo kết giới cho linh hồn đời đời kiếp không thể siêu thoát
cũng như rời khỏi đây).
Hắn quay mặt lại nhìn 2 người Thanh Phong-Tiểu Vũ nói:
- Nhờ phúc của hai người, cô ấy đã được 1 chuyến đi xuyên dị
giới, bây giờ tôi sẽ xuống đó tìm, các người có xuống hay không thì tuỳ.
Nhếch lên thành 1 nụ cười lạnh lùng, băng lãnh hắn phi thân
xuống dưới đáy vực xuyên vào dị giới. Hy vọng cô gái ngốc đó chưa bị làm sao.
…..,
Đi theo Yêu Mị ra ngoài, lối ra thì chẳng thấy đâu chỉ thấy
trước mặt là 1 cung điện lộng lẫy, xung quanh trồng toàn hoa mẫu đơn. Ngạc
nhiên cô chạy theo hỏi:
- Tỷ tỷ à, không phải nói đưa em ra ngoài sao? Vậy đến đây
làm gì?
- Tất nhiên là để giữ cô lại rồi,(nâng cằm cô lên) ta sẽ chứng
minh cho nàng thấy ta có đúng như lời nàng nói không nhé.
Mị nhãn khẽ nheo lại toả ra 1 loại mị hoặc lôi cuốn người
khác. Nếu là ai khác thì chắc chắn đã bị hấp dẫn rồi sức hút cho cả 2 phái.
Nhưng cô thì khác không hề bị ảnh hưởng 1 chút nào, bởi vì đã được linh lực bảo
vệ khỏi pháp lực của yêu ma.
Vội gạt bàn tay đang nâng cằm của mình ra cô vùng lên bỏ chạy,
người mỹ nữ này nhận thức có vẻ không được bình thường.
- Muốn chạy