c nức nở, nàng nhìn chằm chằm vào bông
hoa bị giẫm nát, đôi môi mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng không
thể nói ra.
Lý Hồng bước đến trước mặt Đường Duyệt, dường như muốn
giáo huấn nàng mấy câu nữa mới thấy dễ chịu thì đột nhiên nghe thấy một giọng
nói rất lớn ở phía sau lưng: “Âu Dương Tiếu Thiên!”. Tiếng gọi chưa dứt, một
người nhanh chóng bay tới.
Vẻ mặt của người này rất hung ác, tay phải của Âu Dương Tiếu Thiên nhẹ nhàng
giơ lên: “Các hạ là ai? Tìm Âu Dương Tiếu Thiên có việc gì?”.
Người này đang ở trên không, đột nhiên cảm thấy có một
luồng nội lực nào đó xuyên qua thân mình, toàn thân cứng đơ, không chịu nổi
liền hạ chân xuống đất.
Lý Hồng mở to mắt nhìn ông ta, võ công người này xem ra không thường, nhưng mặt
rất lạ, dường như chưa từng gặp qua, không giấu nổi sự hiếu kỳ liền nói: “Ông
là ai, đến tìm chúng tôi có việc gì?”.
“Hứ! Thì ra là vợ chồng nhà ngươi đều ở đây. Tốt! Tốt!
Rất tốt!” Ông ta cười lạnh lùng, nhưng từ từ lao tới, giọng đầy căm hận nói:
“Ngày mười tám tháng năm vốn là ngày đại thọ của mẫu thân ta. Huynh trưởng Diệp
Khô Hàn của ta vội vàng đi đến Tề Nam để chuẩn bị tổ chức mừng thọ. Vốn nghĩ
tiệc đại thọ năm nay rất linh đình nhưng không ngờ nhiều ngày sau vẫn chưa thấy
huynh trưởng ta trở về. Ta vội vàng lên đường đến Tề Nam đi tìm mới biết được
rằng… Trên đường đi huynh trưởng ta gặp phải xung đột, một người đang sống sờ
sờ như thế lại bị người ta đánh chết! Ta dò la mãi mới biết, đó là do Âu Dương
sơn trang làm. Âu Dương trang chủ, ông giải thích với ta như thế nào đây?”.
Âu Dương Tiếu Thiên thấy kinh ngạc, mới nhớ lại rằng
cách đây không lâu thực chất có chuyện đó, nhưng việc đó xảy ra trong lúc đám
người dưới trong sơn trang tìm mua lễ vật chúc mừng Đường Gia Bảo. Ông chắp tay
nói: “Sự việc này đích thực là có. Nhưng người đã đánh chết lệnh huynh đã bị
đuổi khỏi sơn trang Âu Dương rồi. Cậu ta không còn can hệ gì với Âu Dương sơn
trang nữa! Ta sẽ thay cậu ta đền tội, thực là không phải!”.
Diệp Khô Mộc lạnh lùng cười: “Đánh chết người, nói một
câu là xong sao? Ta không phải là một thằng ngốc. Đúng thật là ức hiếp người
quá đáng!”.
Âu Dương Tiếu Thiên lạnh lùng đáp: “Huynh trưởng của
ngươi và người hầu nhà ta cãi nhau. Hai người bọn họ đánh nhau, một người chết,
cũng nên tự trách mình. Ngươi còn vì ông ta mà nung nấu trả thù?”.
Diệp Khô Mộc tức giận: “Hồ đồ! Huynh trưởng ta là
người thật thà, rõ ràng là ngươi dung túng cho bọn tiểu nhân làm điều ác! Hôm
nay ta phải mang con gái ngươi đi tế huynh trưởng ta!”. Câu nói vừa dứt, ông ta
liền lôi một thanh đoản kiếm từ thắt lưng ra, Âu Dương Tiếu Thiên hắng giọng
rất lạnh lùng: “Ngươi dám!”.
Trong nháy mắt, chỉ thấy bóng của hai người xoay tròn,
cuốn vào nhau trên không, hai luồng sáng lạnh lùng đan vào nhau, tiếng va chạm
của binh khí phát ra làm inh tai. Lý Hồng thấy võ công của Âu Dương Tiếu Thiên
hơn đối phương rất nhiều, nhưng tuyệt pháp đoản kiếm của người đó cũng rất lợi
hại, thanh trường kiếm của Âu Dương Tiếu Thiên không phù hợp để tấn công áp
sát. Đã hơn mười hiệp trôi qua, người đó liền sử dụng một kế đánh lừa, giả bộ
tránh Âu Dương Tiếu Thiên rồi trực tiếp đâm thẳng xuống.
Lý Hồng lòng đầy sợ hãi, nghĩ ra quỷ kế ôm lấy Đường
Duyệt thất thanh hét lên: “Minh Châu! Cẩn thận!”. Đường Duyệt rất hoảng sợ, lại
bị thân hình mềm mại, nóng hổi của bà ta một tay ôm trọn, không thể di chuyển
được. Âu Dương Minh Châu đứng một bên, đờ người ra.
Lý Hồng rút chiếc trâm cài đầu ra, lao về phía Diệp
Khô Mộc. Diệp Khô Mộc sớm đã có phòng bị, đoản kiếm đã rơi xuống trước, vừa may
chặn được ám khí ngay trước mặt, nhưng ông ta chỉ chặn lại như vậy, thấy bàn
tay nóng lên, toàn thân run rẩy, nhận thấy Lý Hồng cũng là một người có võ công
rất giỏi. Lúc này, Âu Dương đã kịp lao tới từ phía sau, một tiếng vút vang lên,
Diệp Khô Mộc vội vàng định thần ứng phó, nhưng tốc độ của Âu Dương rất nhanh,
lưng Diệp Khô Mộc đã bị trúng một nhát! Lợi thế đã bị mất đi, trong lòng Diệp
Khô Mộc lại càng thêm hận thù, mặc dù bị thương, nhưng vẫn hét lớn, dốc hết sức
tấn công về phía Âu Dương, nhát đâm này chất chứa nhiều hận thù, đã không còn
để ý gì đến tính mạng của bản thân thì cũng phải đưa đối phương đến chỗ chết!
Âu Dương không dám giao đấu chính diện, liền vội vàng xoay người tránh đối
phương. Ai cũng biết rằng nhát đâm này là để giành cho đứa con gái mà Lý Hồng
yêu thương nhất, chỉ thấy ông ta đổi hướng tấn công, tấn công về phía bên phải
của Lý Hồng và Đường Duyệt.
Lý Hồng có lẽ quá lo lắng nên đã giơ tay ra ngăn cản,
một lần nữa bị nhát dao hận thù của Diệp Khô Mộc đâm rách tay áo, cánh tay
trắng như tuyết bị nhát đâm làm bị thương, vết thương đang chảy máu. Bà ta đau
đến nỗi kêu lên một tiếng, che cánh tay rồi lùi về phía sau vài bước, trong
phút lơ đãng không chú ý đến Đường Duyệt! Lúc đó Âu Dương vừa kịp tới, nhưng
Diệp Khô Mộc đã nhanh tay hơn một bước khống chế được Đường Duyệt. Âu Dương
nhìn thấy phu nhân yêu quí của mình bị thương, vô tình bỏ mặc những người xung
quan
