hi cười híp mắt, trong lời nói chứa đựng huyền cơ.
“ Nha Nhi…. Nhỏ giọng ở bên tai nàng nói nhỏ, Nam Thần Hạo buồn bực không thôi “ Đối tượng hồng loan tinh động của Tuyền nhi không phải Đồng cô nương sao?” Như thế nào biến thành con kéo một cô nương khác chạy? khó hiểu a! thật khiến người ta nghĩ mãi không thông.
“ Hạo ca ca___” Kéo dài giọng, phao hai khỏa mắt to cho hắn, Nguyệt Nha Nhi nhướng mày cười hỏi “ Nha Nhi muội lúc nào đã nói qua là Thủy Tâm chính là chân mệnh thiên nữ của Tuyền nhi?” Nàng có nói sao, Hạo ca ca đừng có vu oan lung tung cho nàng.
“ Thế nhưng, nhưng mà……” Mới vừa rồi nghe nàng nói con và Đồng cô nương xứng đôi mà, chẳng lẽ là do hắn nghe lầm?
Mặc kệ vị trượng phu quá thành thật này, Nguyệt Nha Nhi cười giống như hồ ly…. Ha ha, con, thêm chút sức lực thế nào? mẹ cũng không muốn nhìn ngươi suốt cuộc đời độc thân!
Ách…hiện tại là tình hình gì? nàng đưa ra yêu cầu quá mức dọa người sao? vì sao Tuyền ca ca tự mình kéo cô nương khác đi rồi? Đồng Thủy Tâm nghĩ mãi không ra, ánh mắt mê hoặc đảo qua nhìn khắp mọi người….
Haiz… nếu Tuyền ca ca không nghĩ thú nàng, nàng cũng sẽ không miễn cưỡng! bất quá mọi người ở đây ai có thể đứng ra dẫn nàng đi dạo chung quanh không? Nàng là đến Kinh thành chơi, chớ không phải đến đây để mắt to trừng mắt nhỏ a!
Nàng không lấy chồng? chết tiệt nàng không lấy chồng!
Tức giận dùng sức kéo cánh tay nàng thẳng hướng ‘ Thanh Tùng Hiên’, mãi đến sau khi vào phòng, hắn mới dùng sức đóng sầm cửa phòng, đem nữ nhân thở hổn hễn một đường bị tha tới đây kéo đến trước mặt, khuôn mặt tuấn tú đến gần___
“ Mạc Liên Nhi, chết tiệt ngươi vừa rồi là có ý gì?” Thực con mẹ nó, hắn có không ra gì đến nỗi nàng ở trước mặt mọi người cự hôn sao?
Nếu trước kia tâm tình của hắn không hờn giận thường hay lạnh giọng lạnh lùng trào phúng gọi là tức giận thì lúc này đây hẳn là nên gọi là nổi giận đi? Này vẫn là lần đầu tiên nàng thấy hắn phát hỏa lớn như vậy đến nỗi khắc chế không được tính tình của chính mình. Mặt đen âm trầm như thế thật sự khiến người ta nhịn không được muốn phát run a…
Mạnh mẽ ổn định nỗi lòng, Mạc Liên Nhi nhìn hắn với một cách vô tội, dù khiếp sợ lại vẫn kiên trì nói ra những lời làm cho hắn tức giận “ Ta… ta không lấy chồng!”
“ Đáng chết!” Nghe vậy, hắn giận không thể át mạnh mẽ lắc lắc nàng “ Ta có chỗ nào không tốt, khiến ngươi ghét bỏ như vậy?” Đáng giận, nàng rốt cuộc có ánh mắt hay không? Bên ngoài có biết bao cô nương ái mộ hắn, mà nàng lại coi hắn như giày cũ, rốt cuộc nàng có cái gì bất mãn, hôm nay thế nào cũng phải làm cho ra lẽ!
“ Tuyền… Tuyền thiếu gia thực… tốt lắm….” Bị lắc đến sắp muốn ói, nói chuyện cũng đứt quãng, nàng cố gắng nắm lấy vạt áo trước ngực hắn, gương mặt trắng bệch khẽ nói “ Đừng…. đừng lắc…. ta…. Ta muốn ói….”
Giống như bỗng nhiên phát hiện ra mình thô lỗ cùng không khống chế được, Nam Tĩnh Tuyền vội vàng buông ra nàng, khuôn mặt phẫn nộ hỗn loạn áy náy “ Thật có lỗi! nhưng mà___ ngươi đáng chết!” Đầy ngập lửa giận không hề mất đi, không khỏi lo chính mình lỡ tay bóp chết nàng, rõ ràng thải mạnh bước chân đi tới đi lui ở trong phòng, thế nhưng lửa giận vẫn bừng bừng phấn chấn thiêu đốt ở trong phòng.
“ Tuyền thiếu gia, ngài___ rốt cuộc tức cái gì?” Mạc Liên Nhi không hiểu hắn vì sao phát hỏa lớn như vậy? bởi vì nàng vô cùng tin tưởng hắn nói muốn thú nàng, chẳng qua là bị phu nhân chọc giận mới nhất thời thốt ra, tin tưởng rằng hắn căn bản không có ý này. Như vậy, nàng nói không lấy không phải là vừa vặn trúng ý hắn hay sao? thế hắn lại có cái gì phải tức giận?
“ Ta___” Đúng vậy! hắn tức cái gì? Liên Nhi không thừa cơ bám lấy hắn, hắn nên cao hứng mới đúng, vì sao còn muốn nổi giận? Nam Tĩnh Tuyền nhất thời không nói gì, ngay cả khi lý trí nói cho mình đó là may mắn, nhưng cũng lại đối với sự cự tuyệt của nàng mà cảm thấy tức giận, khó chịu tới cực điểm.
A! thật hiếm khi nhìn thấy bộ dáng đuối lý nói không ra lời của Tuyền thiếu gia a! Mạc Liên Nhi vỗ vỗ ngực vì bị kinh hách quá độ, dưới hiện trạng quỷ dị này, nàng đột nhiên có một loại xúc động muốn bật cười. Đương nhiên, nàng cũng không dám thật sự vô tâm cười ra tiếng, nếu không chỉ sợ có người lửa giận càng cao.
Nghĩ không ra lý do chính mình nên tức giận, nhưng hắn chính là không hiểu sao vẫn giận “ Phản, dù sao ngươi cũng không nên ở trước mặt mọi người cự tuyệt ta!” Lung tung tìm cái lý do, Nam Tĩnh Tuyền càng nghĩ càng thấy có đạo lý… đúng! Nhất định là như vậy, đúng vậy! hắn nhất định tức giận vì nàng công khai cự tuyệt, làm cho tự tôn của hắn bị thương, bị mất mặt!
Mạc Liên Nhi bừng tỉnh đại ngộ. Thì ra là thế, đúng vậy! sao nàng lại vô ý như thế chứ? Bị hạ nhân công khai cự tuyệt, về phần mặt mũi chắc là không qua được, khó trách Tuyền thiếu gia tức giận như thế! Nàng thật sự không nên làm cho chủ tử cảm giác chịu nhục.
“ Thế ta đây lại đi nói với mọi người là ta rất muốn gả cho Tuyền thiếu gia ngài, lúc này đến phiên ngài đến cự tuyệt, có được không?” Mất bò mới lo làm chuồng còn chưa trễ, mau mau trả lại điểm mặt mũi cho hắn.
“ Không cần!” Giận tr