bước xuống lại dẫm phải “Bánh Trôi” chẳng biết ghé vào dưới chân ghế ngủ gật khi nào, trong nháy mắt nó giật mình nhảy lên, cất tiếng sủa kháng nghị ở trong đêm yên tĩnh —
“Uông uông uông uông……”
“Bánh Trôi, thực xin lỗi…… Thực xin lỗi……” Vội vàng ôm lấy cái viên thịt tròn lông trắng đang phẫn nộ, Hỉ Phúc miệng lắp bắp nói xin lỗi, trên tay cũng vội vàng không ngừng cuốn lấy xem xét thân hình của tiểu tử tròn vo kia, chỉ sợ đã giẫm phải nó, đến khi xác định nó bình yên vô sự, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Ai…… Nàng làm sao biết “Bánh Trôi” ngủ ở dưới chân ghế chứ!
“Uông!” Bực mình sủa lại hai tiếng, “Bánh Trôi” trong mắt chứa đầy oán trách, từ lúc ngủ sâu thì bị nàng giẫm phải một cái trong nháy mắt quên cả sợ.
“Ta đã nói xin lỗi rồi mà…..” Giống như xem thấy trong mắt tiểu tử kia trách cứ, nàng lại ấp úng xin lỗi.
“Uông!” Lại sủa một tiếng, “Bánh Trôi” quyết định làm đại nhân không chấp tiểu nhân, rốt cục mới an phận cúi đầu xuống, cho nàng tùy ý ôm vào trong ngực.
Tâm ý tương thông, biết nó không hề trách mình, Hỉ Phúc ngây ngốc cười một hồi lâu, quay đầu chung quanh tìm tòi, cũng không thấy bóng dáng của chủ tử, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ lạ……
“Thiếu gia đã trở về phòng ngủ chưa ….”
Nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu, nàng theo bản năng tìm kiếm bên trong, đã thấy trong phòng ngủ không bóng người, mà ngay cả đệm giường cũng gấp chỉnh tề, hoàn toàn không có dấu hiệu có ngủ qua, lập tức hồ nghi lại đi ra khỏi phòng, kiên nhẫn tìm kiếm khắp nơi, nhưng lại vẫn không thấy bóng dáng chủ tử.
Gì chứ? Đã nửa đêm, thiếu gia rốt cục là đi đâu vậy?
Lòng tràn đầy buồn bực, Hỉ Phúc rủ mắt xuống đối mặt cùng viên thịt tròn vo lông trắng trong lòng. “Bánh Trôi, thiếu gia đâu?”
thịt tròn vo lông trắng trong lòng. “Bánh Trôi, thiếu gia đâu?”
“Uông!” Phe phẩy đầu, viên thịt tròn lông trắng đáp trả rất rõ ràng.
“Chúng ta đây cùng đi tìm thiếu gia được không?” Đêm khuya như vậy, không thấy thiếu gia trở về nghỉ ngơi, nàng cũng không thể ngủ được.
“Uông!” Cũng là cất tiếng sủa, chỉ là lúc này từ lắc đầu chuyển thành gật đầu.
Thấy thế, Hỉ Phúc mỉm cười, ôm trong lòng viên thịt tròn vo lông trắng đi ra ngoài “Nguyệt Kính viện”, theo hành lang gấp khúc đi tìm người.
Bởi vì đêm đã khuya khoắt, mọi người ở Văn phủ sớm đi ngủ, đèn đuốc đều được tắt, ngoại trừ ánh trăng chiếu rọi chung quanh nên miễn cưỡng có thể thấy mọi vật, quanh mình có thể nói là một mảnh tối đen, hơn nữa gió đêm ngẫu nhiên phất qua ngọn cây vang lên tiếng sàn sạt ở trong màn đêm vắng vẻ như xa như gần, cứ như có yêu ma quỷ quái có thể lao ra mọi lúc, làm cho Hỉ Phúc từ nhỏ lớn lên ở Văn phủ, nhắm mắt lại đi cũng sẽ không lạc đường cũng nhịn không được cảm thấy có chút sợ hãi, lập tức không khỏi co rụt cổ, đem “Bánh Trôi” trong lòng ôm càng chặt, làm vậy coi như có thể khiến chính mình an tâm chút.
Thật cẩn thận, ở đêm khuya thanh vắng nàng vừa đi trong Văn phủ, vừa nhìn xung quanh tìm người, ai ngờ tìm hồi lâu, lê một vòng thật lớn, lại vẫn như cũ không thấy bóng dáng chủ tử, làm cho nàng không khỏi nóng lòng.
Kỳ lạ! Đã trễ thế này, thiếu gia rốt cuộc là ở nơi nào vậy? Nhà xí sao? Tuy rằng chỗ đó có hơi hẻo lánh, nhưng nàng vẫn là đi xem một cái thì tốt hơn!
Trong lòng nghĩ xong, Hỉ Phúc bước nhanh hơn đi về hướng nhà xí, nhưng mà mới đi chưa được mấy bước, nàng hình như nhìn thấy cái gì đột ngột dừng chân lại —
“Gì?” Kinh ngạc thở nhẹ, nàng sững sờ nhìn chỗ ánh trăng chiếu rọi ở xa xa, tựa hồ như có bóng đen nhanh chóng nhắm một hướng khác mà đi.
Là, là thiếu gia sao?
Bởi vì khoảng cách quá xa, tầm mắt quá mờ, nàng nhìn thấy cũng không rõ ràng, cũng không cách xác định bóng đen kia có phải là chủ tử, lại sợ đêm dài yên tĩnh, cao giọng mà gọi người, đến lúc đó vừa đánh thức mọi người chìm trong giấc ngủ mê bên trong phủ còn vừa bị mắng mỏ, nên không dám hé răng đuổi theo bóng đen mà đi.
Chỉ thấy bóng đen ở phía xa kia bay đi rất nhanh, Hỉ Phúc ngay cả nhanh đuổi theo chân, vẫn là bị bỏ rơi một khoảng xa, mắt thấy bóng đen kia vượt qua một chỗ ngoặt, xuyên qua Nguyệt Nha môn, nàng gấp đến độ chạy tới, chốc lát sau cũng đuổi vào trong Nguyệt Nha môn, ai ngờ bóng đen kia lại biến mất dạng.
“Người, người đâu rồi?” Trừng mắt nhìn không một bóng người trong tiểu đình viện, nha hoàn khờ nọ trợn tròn mắt.
Này, sao có thể? Nàng rõ ràng chính mắt nhìn thấy bóng đen kia vào nơi này, thế nào mới đây, liền không thấy bóng người?
Mờ mịt nhìn xung quanh, lại vẫn không thấy bóng đen vừa rồi kia, Hỉ Phúc lòng tràn đầy nghi hoặc hết sức, trong cửa phòng nhỏ bên cạnh lại đột nhiên loáng thoáng truyền ra tiếng vang rất nhỏ, làm cho nàng thoáng chốc không khỏi sửng sốt.
Có người ở bên trong?
Nàng nhớ rõ chỗ tiểu viện này để hoang lâu rồi, bên trong không có người ở a!
Hơi kinh ngạc, lại có chút mê hoặc, nàng nhịn không được tiến lên cạnh cửa nghiêng tai lắng nghe, lại kinh ngạc phát hiện bên trong có tiếng thở dốc cùng rên rỉ khó hiểu giao nhau phát ra….
Có người ở bên trong bị bệnh sao? Bằng không thế nào lại có tiếng rên rỉ đau đớn cùng tiến