XtGem Forum catalog
Nguyệt Quang

Nguyệt Quang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322625

Bình chọn: 9.00/10/262 lượt.

hút tôn nghiêm cuối cùng đi.

Cô lao xuống lầu, chật vật chạy ra ngoài.

“Như Nguyệt——”

Nghe tiếng anh đuổi theo, cô hoảng hốt cầm lấy chìa khóa xe máy của Đào Hoa, sau đó chạy như bay ra phía cửa.

Đáng chết!

Anh thật sự không thể tin được!

Nhìn thấy cô vì muốn chạy trốn khỏi anh, suýt chút nữa xảy ra tai nạn ở ngã tư đường, Mạc Sâm bị dọa sợ xanh cả mặt, anh lại không dám gọi cô, mới qua người lại định lấy chìa khóa, Hải Dương từ trong nhà chạy ra vứt chìa khóa xe cho anh.

Nhưng chờ đến khi anh đuổi theo, thì đã không thấy bóng dáng cô đâu rồi.

Mạc Sâm chưa từ bỏ ý định, ở bên ngoài tìm vài giờ, nhưng ngay cả bóng dáng cô cũng không nhìn thấy.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, anh gấp đến nỗi sắp phát điên lên, vừa lái xe đi tìm, cách mấy phút lại gọi điện về hỏi, nhưng một chút tin tức về cô cũng không có.

Cô không về nhà, anh cũng không biết được cô có thể ở đâu.

Anh thậm chí chạy tới ngọn núi từng dẵn cô đi ngắm trăng, nhưng trừ gió biển, thì chẳng có gì cả.

Anh biết mình nên nói rõ ràng, nhưng lại sợ cô biết sự thật mà quay người rời đi——

Chuông điện thoại chợt vang, anh cuống quýt bắt máy.

“A lô? Như Nguyệt?”

“Xin lỗi.”

Giọng nói trầm thấp của Hải Dương vang lên, đập tan hi vọng của anh, anh chán nản ngồi xuống, một tay vò vò mái tóc rối bời, mệt mỏi: “Cô ấy về chưa?”

“Chưa, chỉ là, cậu tốt nhất nên trở về đã.”

Giọng nói căng thẳng của Hải Dương khiến Mạc Sâm ngẩn người, trong lòng chợt dâng lên một nỗi sợ hãi, anh nhìn chằm chằm về phía trước, im lặng mấy giây không có cách nào mở miệng.

Trời ạ! Không cần, ngàn vạn lần không phải là tin tức cô xảy ra tai nạn xe cộ——

Anh cố gắng trấn tĩnh lại, nắm chặt điện thoại di động hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Cậu tìm được cô ấy sao?”

“Ừ.”

Hai mắt anh nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch, run giọng hỏi: “Cô ấy đâu?”

Hải Dương trầm mặc một giây, mới mở miệng, “Cậu trước hết trở về rồi nói.”

“Chết tiệt!” Mạc Sâm mắng ra tiếng, nổi giận gầm thét trong điện thoại: “Đồ Hải Dương, mình muốn biết ngay bay giờ!”

Đầu dây bên kia trầm mặc một lát, sau đó anh nghe được câu nói.

“Cô ấy bị bắt cóc.”

“Cái gì?”

“Khi Như Nguyệt trở về, vừa lúc gặp bọn nhỏ tan học, lão đại nói, Mark sai người bắt lão tam, cô ấy ngăn cản nên bị bắt đi.”

Nghe Hải Dương nói xong, anh không có cách nào nhúc nhích, chỉ cảm thấy rợn tóc gáy, ngực co rút một hồi, một cảm giác lạnh buốt truyền tới trái tim.

Mark?

Cái tên quái nhân chuyên bắt người làm thí nghiệm khoa học?

“Làm sao biết là hắn?” Vẻ mặt không còn chút máu, anh hỏi.

“Lão đại nói.”

Trời ạ! Như nguyệt!

Anh ôm đầu, cúi người vùi mặt vào trong đầu gối, nhưng vẫn cảm thấy một trận buồn nôn.

Qua một năm nay, ah biết bọn họ vẫn hoài nghi Mark chưa chết, nhưng bởi vì không có chứng cớ, cũng không có người quay lại quấy rầy, cho nên bọn họ mới buông lỏng phòng bị, nhưng lại không ngờ được, hắn ta lại xuất hiện lúc này.

“Mạc Sâm?”

Vừa nghĩ tới những chuyện mà tên biến thái này đã làm, lại nghĩ tới tình cảnh của cô hôm nay, toàn thân anh căng thẳng, gần như không cách nào hô hấp.

“Mạc Sâm?”

Trái tim anh co rút lại, toàn thân run rẩy.

Tỉnh táo lại! Chết tiệt, tỉnh táo lại!

Anh cắn chặt răng, nhìn chằm chằm về phía bển rộng mênh mông trước mặt, cố gắng trấn tĩnh, nhưng vẫn không cách nào ngừng run rẩy. Anh hít sâu không ngừng lặp lại lời nói, mình phải tỉnh táo lại, cô cần anh, một lát sau, hết sức cố gắng anh mới có thể nói chuyện.

Lúc mở miệng giọng nói của anh đã khôi phục bình thường.

“Mình lập tức trở về.” Phúc đến thì ít, họa đến thì dồn dập.

Sống lâu như vậy, Ba Như Nguyệt ở trong tình huống này càng hiểu rõ ý nghĩa của câu thành ngữ kia.

Một người có xui thế nào cũng chỉ như vậy.

Buổi sáng vô tình biết được chân tướng sự việc, khiến cho cô kích động toàn thân bất lực, cô không có cách nào đối mặt với anh, không có cách nào nhìn anh mà không gào khóc, cho nên trốn anh.

Chạy trối chết.

Cô chạy, nhưng không biết phải đi đâu, ở thành phố này, cô không quen ai, bạn bè của cô đều là bạn anh, đợi đến khi cô phát hiện ra thì đã đi tới bờ biền, ngôi ở ven biển khóc lóc.

Cô không nghĩ anh cưới cô bởi vì cô đã từng cứu anh.

Anh không thương cô thì thôi, lại vì báo ân mà cưới cô?

Chẳng trách lúc đầu cô mở miệng cầu hôn, anh lại đồng ý không do dự....

Ông trời, anh báo ơn so với thương hại càng làm cô cảm thấy bi thảm hơn.

Ở trong mắt của anh, cô nhất định chính là một cô gái đáng thương, thê thảm.

Cô vừa khó chịu vừa đau lòng, khóc vài giờ, không biết làm thế nào đối diện với anh, càng ghét hơn cính là mặc dù cô biết anh vì báo ơn mới cưới mình, nhưng cô vẫn không có cách nào buông tha anh.

Cô thật sự hận bản thân mình sao lúc đó lại cầm chai tinh dầu qua, ít nhất cô còn có thể giả vờ không biết, có thể tiếp tục hưởng thụ sự chăm sóc của anh.

Đáng ghét, cô chưa bao giờ ích kỉ như vậy, cô thật sự ghét bản thân mình.

Cô biết nếu mình đủ thông minh, nên để anh đi, không nên dùng cuộc hôn nhân giả dối này trói buộc anh.

Anh cũng.... Không thương cô....

Nhận thức được điều này khiến lòng cô đau đớn không t