Cô ấy muốn biết chuyện chăm sóc ba đứa bé không phải chuyện dễ dàng, muốn cô xác định thật sự nguyện ý coi bọn nhóc như ruột thịt, mới bằng lòng để cô nuôi dưỡng ba đứa bé.
Mặc dù Hiểu Dạ không nói rõ ràng, nhưng nghe thoáng qua cũng khiến Đào Hoa dựng tóc gáy.
Cô vô cùng rõ ràng biết Hiểu Dạ chịu nỗi khổ như thế nào, chỉ là không ngờ Hiểu Dạ biết rõ quan hệ của Mark và A Chấn, mà vẫn nguyện ý thu nhận cậu bé.
“Đứa bé là vô tội.” Giọng nói Hiểu Dạ khàn khàn, nhìn cô.
“Mình biết rõ.” Cô kiên định nhìn bạn tốt, nói như chém đinh chặt sắt: “Mặc kệ như thế nào, bọn chúng đều là con của mình, mỗi một đứa.”
Hiểu Dạ nghe vậy, nghẹn ngào, cô cố gắng mỉm cười nhìn bạn tốt nhưng nước mắt lại không nhịn được trào ra.
Cảnh Dã ôm cô vào trong ngực, Hiểu Dạ rúc đầu vào ngực anh không tiếng động rơi lệ.
Đào Hoa cố kìm nén kích động muốn khóc, nhìn ba người đàn ông trước mặt hỏi: “Làm sao bây giờ? Mọi người biết tên khốn kiếp kia ở đâu sao?”
Ba người trầm mặc, lão đại ở bên cạnh mở miệng.
“Con biết.”
Tất cả ánh mắt tập trung trên người lão đại, cậu bé nhìn mọi người, sắc mặt tái nhợt nói: “Có người trong bọn chúng làm rơi bật lửa, con có nhật nó lên.”
Lão đại đưa tay ra, một bật lửa màu bạc nằm trên lòng bàn tay cậu.
“Trời, đáng chết!” Đào Hoa kêu lên, vội vàng cầm lấy bàn tay đang đưa bật lửa ra, chỉ thấy lòng bàn tay cậu bị đỏ ửng, đường vân trên cái bật lửa đều in dấu vết lên tay cậu.
“Đứa ngốc, con vẫn cầm nó sao? Hải Dương, giúp em lấy nước lạnh tới! Cảnh Dã, lấy đá lạnh! Nhanh lên một chút! Đáng ghét, con ngốc sao!” Đào Hoa mắng liên tiếp, cầm cốc nước lạnh đổ lên vết bỏng trên tay cậu.
Năng lực siêu nhiên của đứa bé này biết sớm nhất, chỉ cần chạm vào đồ vật, là có thể thấy được hình ảnh, cầm càng lâu, lại càng rõ ràng, nhưng bởi vì cậu bé chưa khống chế được năng lực, nếu sử dụng nhiều sẽ ảnh hưởng đến cơ thể.
Hải Dương lấy một bình nước ra, cô lập tức ấn sâu tay cậu bé chìm vào trong nước.
Bởi vì lòng bàn tay đau đớn mà hai má co giật, nhưng cậu bé vẫn nhìn ra ngoài cửa nói: “Con nhìn thấy, người kia ở trên một chiếc ca nô Athena.”
Cảnh Dã bỏ đá lạnh vào trong bình nước, nghe thế kinh ngạc, không nhịn được hỏi: “Ca nô? Ở cảng sao?”
“Không phải.” Cậu bé lắc đầu, “Ở bên ngoài, bọn họ để thuyền trên bờ.”
Mạc Sâm nghe vậy, lập tức đứng dậy, gọi điện thoại.
“Tôi là Mạc Sâm, tôi cần hình ảnh vệ tinh.” Anh ước lượng kinh độ và vĩ độ, giọng nói lạnh lùng không có bất kì cảm xúc: “Ngay lập tức, càng rõ càng tốt. Còn nữa giúp tôi tra tất cả ca nô gọi Athena, tình hình tài liệu gửi hết cho tôi.”
“Anh ấy gọi cho ai?” Đào Hoa càng nghe càng tò mò, vừa xử lí vết thương cho lão đại vừa không nhịn được hỏi Hải Dương.
“Thủ lĩnh con chuột.”
Chiếc thuyền vận chuyển container giống như là một ngọn núi cao.
Hoàng hôn chiếu xuống, khiến nó càng thêm kì dị.
Ba Như Nguyệt ngửa đầu nhìn con quái vật đen trên mặt biển, trong lòng có chút kinh hoảng.
Từ trên ca nô thả xuống một cái tháng, cô bị ép buộc phải ôm lão tam leo lên, trên thuyền chất đống hàng hóa, còn có một quốc kì cô không rõ của nước nào đang tung bay trong gió, mấy tên đàn ông nước ngoài trang bị đầy đủ vũ khí đang đứng canh.
Mặc dù A Chấn nhỏ hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi, nhưng ôm cậu cũng mất nhiều sức, mãi mới bò lên được khoang thuyền, cô mồ hôi đầm đìa, thở dốc, tên đàn ông ở phía sau lại dùng họng súng đâm cô, hung ác thúc giục.
“Bên trái!”
Cô thở hổn hển đè xuống sự phẫn nộ đang dâng lên, ôm A Chấn đi về phía bên trái.
Boong thuyền rất lớn, cô đi một lúc mới tới một cánh cửa.
Cánh cửa này nhìn trông rất dầy, mặc dù đèn bên trong sáng nhưng có vẻ còn âm u hơn so với bên ngoài cửa.
Cô không tự chủ được, dừng bước, họng súng phía sau lại đẩy vào người cô.
“Đi vào! Nhanh một chút!”
“Shit! Nếu trên tay cô có một cây gậy, cô nhất định quay đầu đập cho hắn bẹp dí!”
Cô hít một hơi thật sâu, cắn răng kìm nén kích động muốn mắng chửi, tiếp tục đi về phía trước, tiến vào trong hành lang lạnh lẽo âm u.
Cánh cửa nặng nề dầy cộp sau lưng cô bị đóng lại, che đi toàn bộ ánh sáng.
Những người đó bắt cô đi thật lâu, cô nghĩ sau khi bước vào sẽ thấy cầu thang, kết quả trước mặt là một cái thang máy.
Người đàn ông đứng đừng nhìn trên màn hình, màn hình vừa quét, trên đó hiện thị thân phận của hắn, sau khi bấm mật mã cửa thang máy mới mở ra.
Như Nguyệt nhìn những thiết bị công nghệ cao như vậy, sắc mặt trắng xanh.
Cô biết cái đó gọi là thiết bị xác nhận vân tay, loại biện pháp an ninh này cô mới chỉ nhìn thấy trong tivi.
Trời ạ,trên chiếc thuyền này toàn là thiết bị công nghệ cao.... Đứa bé này cuối cùng vì sao lại bị những người này để ý?
Cô ôm chặt A Chấn đang không ngừng phát run, hoài nghi liệu mình có năng lực bảo vệ cậu bé.
Người phía sau lại dùng họng súng đẩy cô, cô vấp chân suýt chút nữa thì ngã nhào, còn chưa kịp đứng vững, đã nghe rầm một tiếng từ sau truyền đến.
Cô quay đầu lại, chỉ thấy người đẩy cô bị một quyền đánh ngã xuống đất.”
“Ngu ngốc, đừng tổn thương hắn!”
Tên đàn ông dùng họng súng đẩy cô bị một quyền đánh đến máu m