đếm nhịp tim của anh, không bao lâu, chìm vào giấc ngủ.
“Mạc Sâm, đáng chết, rốt cuộc cậu đang làm cái trò quỷ gì?”
Sáng sớm, Mạc Sâm nhận được cuộc điện thoại của Hải Dương nói Đào Hoa muốn tìm anh, mặc dù cảm thấy buồn bực vì không biết chuyện gì, ai ngờ vừa tới, bị lửa giận ngút trời của Đào Hoa dọa giật mình.
“Cái gì?” Anh không biết cô bị sao, đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Hải Dương,ai ngờ tên kia bộ mặt ấm ức ngồi trên ghế salon, vẻ mặt không giúp được gì.
“Những thứ này!” Cô đưa tay chỉ hình và tài liệu trên bàn, nổi giận hỏi: “Anh làm gì? Sao lại muốn cử người theo dõi Như Nguyệt?”
Mạc Sâm nhìn thấy tài liệu trên bàn, vẻ mặt biến sắc, không khỏi lần nữa nhìn về phía Hải Dương.
Đáng chết, những vật này sao lại rơi vào tay Đào Hoa.
“Anh tạm thời đừng nhìn anh ấy, người này và anh là anh em tốt, trừ việc bảo em hỏi anh, một câu cũng không nói! Nếu không phải hôm qua em vô tình gặp được anh ấy đang giấu những văn kiện này, em cũng không biết được!” Đào Hoa trừng mắt nhìn Hải Dương, nghiến răng châm chọc anh, tức giận chất vấn: “Được, anh ấy muốn em hỏi anh, em sẽ hỏi, anh rốt cuộc muốn làm cái quỷ gì? Các anh chắc sẽ không phái người theo dõi em và Hiểu Dạ?”
Bây giờ anh biết tại sao sắc mặt Hải Dương lại khó coi đến thế rồi.
“Không có.” Anh hít một hơi thật sâu, nhìn cô nói: “Bọn họ không phái người đi heo hai em.”
“Vậy Như Nguyệt? Tại sao anh làm như vậy? Anh không tin tưởng cô ấy?”
“Không phải.” Anh cầm ảnh và tài liệu trên bàn, “Anh cho người đi theo, chỉ vì muốn bảo vệ cô ấy.”
“Bảo vệ cô ấy? Anh không phải luôn ở cùng cô ấy, cô ấy tại sao cần bảo vệ? Còn nữa ảnh này chụp lúc cô ấy còn ở Bắc Bộ, không phải lúc anh tới đây mới quen cô ấy sao? Ôi, trời ạ, đừng nói với em anh cưới cô ấy chỉ vì nhiệm vụ quái quỷ nào đó, điều này thật sự quá đáng!” Vẻ mặt Đào Hoa tái nhợt, bật thốt lên.
“Không phải, anh cưới cô ấy không phải nhiệm vụ gì hết!” Cô đúng là thiên mã thần không, sức tưởng tượng phong phú khiến Mạc Sâm dở khóc dở cười.
Nếu như không phải vì nhiệm vụ thì là cái gì?
Đào Hoa không nhịn được chất vấn, cố gắng lấy được đáp án: “Lúc trước anh cũng biết cô ấy rồi phải không?”
Mạc Sâm ngồi trên ghế sofa nhìn tấm ảnh Như Nguyệt trong tay, vuốt mặt mệt mỏi nói: “Phải, anh biết cô ấy từ trước, anh phái người theo dõi cô ấy, là bởi vì cô ấy từng cứu anh một mạng.”
“Cái gì?” Đào Hoa ngẩn người.
“Năm năm trước, lúc anh phải làm nhiệm vụ gặp việc ngoài ý muốn, cô ấy vừa lúc đến đó nghỉ phép.” Anh ngẩng đầu nhìn mặt Đào Hoa nói: “Nếu như không phải cô ấy kiên quyết đưa anh ra khỏi nơi đó, anh đã chết rồi.”
Đào Hoa nghe vậy sững sờ, dù thế nào cũng không nghĩ được nguyên nhân là như vậy.
Đứng ở cầu thang, Như Nguyệt cũng không nghĩ đến, cô đi theo phía sau anh, bởi vì muốn anh đưa cho Đào Hoa tinh dầu cô đặc biết cất, nhưng vô tình lại nghe được việc này.
Cô đã từng cứu anh? Tại sao cô ngay cả ấn tượng cũng ——
Trời ạ, vụ nổ.
Đột nhiên nhớ tới sự kiện kia, sắc mặt Như Nguyệt tái nhợt, tay run rẩy suýt làm rơi chai tinh dầu.
Tuy nhiên mỗi lần nghĩ đến tình hình lúc đó, hai chân cô đều nhũn ra, tự nói với mình trận nỏ kia chỉ là vô tình ngoài ý muốn xảy ra, ai biết...
Anh là người nào?
Cô tại sao không có ấn tượng?
Như Nguyệt nắm chặt tay vịn cầu than, trong đầu một mảnh hỗn loạn.
“Nhưng....” Đào Hoa quá mức khiếp sợ, ngồi trên ghế salon, vẻ mặt nghi ngờ hỏi: “Như Nguyệt nói lần đầu gặp anh là ngày đầu tiên cô ấy tới đây. Cô ấy không nhớ rõ anh sao?”
Mạc Sâm lắc đầu, nhớ lại nói: “Lúc ấy tình huống rất hỗn loạn, trời vừa chập tối, cô ấy vừa kéo mấy người ở hiện trường ra ngoài, anh là người cuối cùng được cô ấy đưa ra ngoài, cô ấy vì cứu anh, chân trái suýt chút nữa thì không cử động được, lúc đầu chỉ muốn xác định vết thương ở chân cô ấy tốt hơn chưa.”
“Kết quả anh lại cưới cô ấy.” Đào Hoa khiếp sợ nhìn chằm chằm vào anh, không nhịn được mắng: “Đáng ghét, rốt cuộc dây thần kinh nào của anh có vấn đề? Vì muốn đền ơn cứu mạng, nên lấy thân báo đáp sao? Dù anh muốn làm vậy, cũng phải cho cô ấy có cơ hội lựa chọn, bây giờ có thể coi là gì? Bạch Hạc báo ơn sao?”
Như Nguyệt hít một hơi che miệng, mặt không còn chút máu
Ôi, trời ạ.
Không phải như vậy, thương hại đã là quá lắm rồi, nhưng anh lại vì báo đáp mới cưới cô sao?!
Cô không dám cũng không muốn nghe nữa, sợ nghe được những câu nói khiến cô thêm đau lòng.
Cô cực kì khó chịu, run rẩy quay người rời đi, ai ngờ va vào tay vịn cầu thang, bình tinh dầu trượt tay rơi xuống, cô không đỡ được, giống như cô có cố gắng cách nào cũng không nắm giữ được hạnh phúc.
Cô trơ mắt nhìn chai tinh dâu rơi xuống, choang một tiếng.
Chất lỏng màu nhũ kèm theo mùi hương văng tung tóe trên mặt đất, bình thủy tinh vỡ tan, giống như cuộc hôn nhân giả tạo của cô.
Cô che miệng, hai mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm, trong nháy mắt muốn thu dọn, bỗng sau lưng truyền đến tiếng bước chân.
Cô quay đầu, nhìn thấy anh, nước mắt vì vậy lại rơi xuống, không chút do dự, cô hoảng hốt quay đầu bỏ chạy.
“Như Nguyệt!”
Đừng đuổi, đừng đuổi heo, làm ơn, để cho cô giữ được một c
