Nguyệt Quang

Nguyệt Quang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322372

Bình chọn: 10.00/10/237 lượt.

i không nói.

Khi anh mỉm cười nhìn chăm chú, không biết sao cô lại đỏ mặt, vội dời tầm mắt, thật lâu sau mới chịu thừa nhận, “Được rồi, tôi có một chút.”

Mạc Sâm nghe vậy không nhịn được bật cười.

Nghe thấy tiếng cười trầm thấp của anh, cô có chút chán nản, bản thân cũng cảm thấy thật buồn cười, chỉ đành lầu bầu oán giận: “Anh thật không có phong độ, vào lúc này, anh nên cho tôi chút mặt mũi, còn cười nữa.”

“Xin lỗi.” Anh nhịn cười, “Nhưng tôi không biết được thì ra cô có thể thẳng thắn như vậy.”

“Này!” Cô xấu hổ đỏ bừng mặt, lên tiếng kháng nghị.

“Ok, Ok, tôi không nói.” Mạc Sâm giơ hai tay lên đầu hàng, cười cười lùi về phía cánh cửa, vừa đi vừa nói: “Cũng không còn sớm, không quấy rầy cô nghỉ ngơi, cô đi ngủ sớm một chút.”

“Dạ, dạ dạ, tạ ơn tiên sinh đã dạy bảo, đại ân đại đức của ngài tiểu nữ suốt đời khó quên.” Ngoài miệng thì nói vậy nhưng cô lại không nhịn được làm mặt quỷ với anh.

Mạc Sâm càng cười vui vẻ, đóng cửa giúp cô, trước khi đóng cửa, anh lại không nhịn được nhắc nhở: “Đúng rồi, nhớ thay bộ đồ ngủ, nút áo của cô bị rớt.”

Như Nguyệt vừa nghe, nháy mắt cúi đầu kiểm tra, mới phát giác trong lúc nói chuyện, cô không biết đã bỏ tay ra từ lúc nào, chỉ thấy cổ áo mở rộng, lộ ra áo lót và bộ ngực đầy đặn——

Cô kêu lên một tiếng, mặt đỏ bừng, vội vàng túm chặt cổ áo, lại nghe anh nói thêm một câu.

“Thân hình rất được, nhưng mà tôi thích màu đỏ.”

“Màu đỏ?” Cô ngây ngốc nhìn anh, “Cái gì?”

“Áo lót.”

Mặt đỏ tới mang tai, cô há hốc mồm, cứng lưỡi nhìn chằm chằm anh, còn chưa kịp nói gì, anhd dã đóng cửa lại, bên ngoài còn truyền đến tiếng cười của anh.

Này, này, này——

Cô ngã ra giường, vùi mặt vào trong gối, chỉ cảm thấy xấu hổ, bối rối.

Đáng ghét, bị người ta nhìn thấy hết! Có lẽ bởi vì đêm đó mất hết cả mặt mũi, từ lúc đó, cô mỗi lần đối mặt với Mạc Sâm thì luôn luôn khẩn trương.

Tuy nhiên sau khi đối mặt với anh cô vẫn thấy lúng túng, nhưng qua vài lần, cô phát hiện không biết vì sao anh có vể quan tâm cô, hay có thể nói cố ý tìm phiền toái.

Anh rất tốt, giao tình với bạn bè càng tốt hơn khiến người ta hâm mộ, nhưng không hiểu vì sao, mặc dù khi ở cạnh bạn tốt anh luôn mỉm cười, nhưng không ai chú ý tới thì anh lại yên lặng đứng ở một bên, nhìn mọi người nói chuyện phiếm, giống như là một người đứng xem, thỉnh thoảng mới tham dự vào.

Có mấy lần Đào Hoa nhắc đến việc Mạc Sâm tới đây nghỉ phép, cô rất tò mò, không hiểu anh làm gì, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều.

Không biết có phải vì công việc hay không, mà anh đôi lúc lại toát ra vẻ xa cách khó gần.

Những ngày bận rộn trôi qua rất nhanh, cô gần như không có thời gian suy nghĩ tới chuyện khác.

Tuần đầu tiên, bọn họ đã sửa sang ngôi nhà; tuân thứ hai, sàn gỗ cũng làm xong.

Điều ngoài ý muốn đó là cô định tìm người tạo một trang web, thì Đào Hoa lại nói, chuyện lập trang web giao cho Hải Dương là được.

Chưa đầy ba ngày, người đàn ông khôi ngô cao lớn, mãnh nam đầu trọc đã thiết kế xong trang web, trừ việc chưa có sản phẩm thì trình tự mua và thanh toán sản phẩm cũng đã giải quyết xong. Hơn nữa còn hướng dẫn cô làm sao có thể đưa sản phẩm lên.

“Có vấn đề gì, cô có thể tới hỏi tôi.” Hải Dương nói.

Cô nhìn người đàn ông cao lớn này, biết anh ta nói thật, không phải chỉ tùy tiện nói chút lời khách sáo mà thôi.

“Cám ơn!” Cô mỉm cười.

Hải Dương gật đầu, trở về.

Như Nguyệt ngồi trên sàn,hai ngày nay cô đã đặt một số sản phẩm, tiếp theo chỉ cần trưng bày hàng, rồi chạy đi xin giấy phép, là có thể mở cửa hàng.

Căn phòng trên lầu, ba người đàn ông này đã giúp cô trang hoàng xong, ngay cả đồ dùng cũng chuẩn bị, chỉ cần chuyển vào mà thôi.

Cô ngả người chống tay về phía sau, nhìn trần nhà, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra.

Về sau, nơi này chính là cửa hàng của cô, nhà của cô.

Nhà!

Đúng vậy! Cảm thấy rất thực tế.

Cô nằm xuống sàn nhà, nhắm mắt lại, hai tay đan trước ngực.

Mặc dù còn nhiều lo lắng, nhưng ít ra, cũng là khởi đầu mới.

Mùi hương thảo nhàn nhạt bay bay trong không khí, tiếng chim hót ríu rít ngoài phòng, ánh mặt trời len qua khung cửa sổ, chiếu xuống sàn gỗ, để cho cô cảm nhận được sự ấm áp.

“Hi!”

Cô mở mắt ra, thấy Mạc Sâm, ngạc nhiên hỏi, “Tôi không nghe thấy tiếng bước chân anh đi vào.”

“Tôi có bước chân của mèo.” Anh đặt thùng hàng xuống đất, ngồi xếp bằng bên cạnh cô.

“Không buồn cười.” Như Nguyệt vẫn nằm trên sàn nhà, cau mày nghiêng đầu nhìn anh, “Anh luôn bắt được tôi lúc tôi xấu hổ nhất.”

“Xin lỗi.” Anh nâng khóe miệng.

Nhìn xem người đàn ông này tuyệt đối không có thành ý xin lỗi.

“Thôi, dù sao tôi cũng bắt đầu quen.” Cô ngồi dậy, bất đắc dĩ càu nhàu, vừa đưa tay kiểm tra hàng hóa. Bởi vì cửa hàng Đào Hoa lúc nào cũng có người, cho nên sau khi Đào Hoa đồng ý, liền đổi địa chỉ đưa hàng là nhà Đào Hoa. Mấy ngày nay hàng liên tục gửi đến, cố một ít cô vẫn đặt nhờ ở nhà bọn họ.

“Vừa nãy cô làm gì?”

“Suy tư.”

“Ví dụ?”

“Tên cửa hàng.”

“Cô quyết định chưa?”

“Bí mật.” Cô dừng lại động tác kiểm tra hàng, ngẩng đầu nhìn anh nói.

Anh hơi ngạc nhiên nhíu mày.

Nhìn dáng vẻ của anh, cô khẽ cười một


XtGem Forum catalog