Polaroid
Nguyệt Quang

Nguyệt Quang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322450

Bình chọn: 7.5.00/10/245 lượt.

của cô, nín cười nhẹ giọng: “Quần đó.”

Như Nguyệt theo tầm mắt của anh nhìn xuống, chợt ngừng thở.

Một giây sau, cô xấu hổ lùi về phía sau, phanh một tiếng đóng cửa lại!

Ôi, trời ơi! Ôi, trời ơi! Ôi, trời ơi! Ôi, trời ơi! Ôi, trời ơi ——

Cô không thể tin được!

Ba Như Nguyệt dựa lưng vào cửa, trái tim đập thình thịch, cô một tay nắm chặt áo, một tay để trên cửa, cúi đầu nhìn phía dưới chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, hai mắt mở lớn, chỉ muốn tìm một cái hố để chui vào.

Khoan đã, mặc quần rồi hãy nói!

Cô xông lên phía trước, vừa xấu hổ vừa cáu vội vàng mặc chiếc quần ngủ trên giường.

Ông trời, cô làm sao lại có thể như vây?!

Mặc xong quần, cô đứng ở cạnh giường nhìn chằm chằm vào cánh cửa, mấy lần muốn đi tới rồi lại vòng về, chính là không có dũng khí mở cửa đối mặt với anh.

Đáng ghét, cô thật sự muốn trốn luôn trong chăn….

Như Nguyệt đi vòng vòng, lại dậm chân gãi đầu, chán nản rên rỉ.

Cốc cốc cốc——

Cô sợ hết hồn, xoay người nhìn về phía cửa.

“Trời, đáng ghét, chết tiệt….” Cô lẩm bẩm mắng, biết nếu tiếp tục như vậy sẽ không được, không thể để cho anh đứng ngoài chờ mãi, chẳng may Hải Dương và Đào Hoa bắt gặp, thì cô càng thêm xấu hổ.

Hít sâu, hít sâu——

Được rồi, Ba Như Nguyệt, bây giờ đi mở cửa hỏi anh ta xem rốt cuộc là có cái chuyện đáng chết gì.

Cô nhủ thầm, sau đó lấy hết dũng khí tiến lên, trong phút cuối cùng một lần nữa cố gắng sắp xếp lại ngôn ngữ ở trong đầu.

Chờ một chút, chờ một chút, đến trước gương kiểm tra lại lần cuối!

Cô chạy tới trước gương, nhìn trước nhìn sau, vuốt vuốt áo ngủ, xác định không có cái gì bất thường, mới nắm chặt áo, cắn chặt răng đi ra mở cửa.

Anh tất nhiên quần áo chỉnh tề đang đứng ngoài cửa.

Mái tóc vàng hơi vểnh, một vài lọn tóc rủ xuống trán, nhìn rất đẹp trai có thể so sánh với Bradley Peter.

Đáng ghét.

May mắn cho cô là ít nhất gương mặt anh không lộ ra vẻ buồn cười, nhìn hết sức tự nhiên.

“Khụ, ừm, chào, có chuyện gì không?” Cô cầm chặt tay nắm cửa, một tay kia túm chặt cổ áo, nhiệt độ không ngừng tăng, lúc này cô biết rõ gương mặt mình nhất định đã đỏ bừng.

“Cái này.” Anh cầm đèn bàn trong túi đưa ra. “Tôi đã sửa xong.”

“Thật?” Cô vừa thấy chiếc đèn, hai mắt sáng rực lên, muốn đưa tay cầm lấy nhưng lại nhớ tới áo ngủ bị đứt hai cúc nên vội vàng túm lại cổ áo.

“Cái đó….” Cô đỏ mặt có chút khó xử.

“Tôi có thể đi vào cắm thử giúp cô được không?” Mạc Sâm nhìn cũng hiểu được nút áo của cô bị đứt, môi mỏng giương nhẹ, anh mở miệng xóa đi sự ngượng ngùng cho cô.

“Tất nhiên.” Cô thở phào nhẹ nhõm, lập tức lùi lại, cho anh vào cửa.

Mạc Sâm cầm đèn đặt lên bàn, cúi người cắm điện, nói: “Bởi vì nước sơn bên ngoài bị bong, cho nên tôi đã sửa lại, cô xem có vấn đề gì không?”

Như Nguyệt bước lên, nhìn cái đèn ở trước bàn.

Lần đầu tiên, bóng đèn màu trắng ở phía trên sáng lên; lần thứ hai, ánh đèn vàng ở bên dưới gương cũng sáng, chiếu lên một bức ảnh có chút phai màu, bức ảnh có hai vợ chồng và một bé gái nhỏ, có cả một con chó.

Bé gái ôm con chó, cười rạng rỡ.

Cô nhìn ảnh gia đình, ngực nặng trĩu, không tự chủ đưa tay vuốt ve hình ba mẹ và con chó.

“Đây là cha mẹ cô?”

“Ừ.” Cô gật đầu nhẹ giọng nói: “Tôi gần như đã quên hình dáng của ba mẹ rồi…”

“Đèn này đặc biệt là làm cho cô?”

Lúc sửa đèn anh phát hiện cái đèn này là được đặt làm, kính ảo thuật không giống như bình thường, ảnh chụp bên trong cũng vậy, là cố ý làm.

“Đây là quà sinh nhật năm tôi tám tuổi.” Như Nguyệt mở miệng, chạm nhẹ vào con chó, “Nó gọi là An An, sau khi ba mẹ li hôn, tôi đi theo mẹ, An An đi theo ba, sau đó ba gặp tai nạn xe cộ…”

Hốc mắt chợt đỏ, cổ họng nghẹn ngào, cô nghẹn lời.

Nhìn cô, anh biết chính mình nên mở miệng an ủi, nhưng lại không biết nên nói gì, cuối cùng, chỉ có thể trầm mặc.

Như Nguyệt hít sâu một hơi, cố bắng bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn anh, cảm kích mở miệng: “Cảm ơn anh.”

“Đừng khách sáo.” Anh sờ sờ cái giá đèn cong còng, khóe miệng khẽ cong, “Chẳng qua dây điện quá cũ không tiếp xúc nên tôi mới đổi một cái mới.”

“Chiếc đèn này rất quan trọng với tôi.” Như Nguyệt nói thật lòng, “Sau khi ba mẹ li hôn, mẹ tôi tức giận đốt toàn bộ ảnh chụp gia đình, bức ảnh trong đèn là tấm cuối cùng. Sau khi ba qua đời, mẹ tôi bị đả kích thật lớn, bà không thể khôi phục lại như cũ, tôi vì chăm sóc bà, nên cũng dần quên đi chuyện chiếc đèn.”

“Cô rất nhớ ba mẹ?”

“Đúng.” Hốc mắt ửng hồng, cô mỉm cười: “Ba mẹ tôi không giống tôi, ba mẹ rất nhiệt tình, nhưng đôi lúc hơi kì quái. Lúc thì rất ngọt ngào, lúc thì giận dữ, lần cãi nhau đó là lần nghiêm trọng nhất, ba mẹ ở riêng gần một năm, không ngờ kết thúc lại như vậy, ba lúc đưa tới bệnh viện đã bị hôn mê, còn mẹ cũng không thể nào quên được ba.”

Cô dừng lại một chút, tay ôm ngực, nhíu mày trầm mặc nhìn anh, sau đó mỉm cười nói: “Thật là, tôi từ nhỏ tới lớn cũng chưa từng nói với ai chuyện này, không hiểu vì sao lại nói với anh nhiều như vậy.”

Anh mỉm cười, “Có lẽ cô là người cuồng công việc, cho nên không rảnh nói chuyện phiếm với mọi người.”

“Cuồng công việc?” Cô ngạc nhiên, giải thích, “Tôi không phải.”

Anh chỉ mỉm cườ