nh cãi, chỗ Trình Gia Gia đậu xe vẫn tương đối kín
đáo.
Tôi cố gắng tránh ra lại bị anh bắt được cánh tay, để lên bờ vai của anh: "Đại ca, chúng ta về nhà làm tiếp, được không?"
"Giờ biết sợ rồi sao? Sao này còn dám ghẹo anh nữa không?" Trình Gia Gia giả bộ bày ra bộ dạng hung ác, cắn lên miệng tôi một cái, cái tên này sao
lại khoái cắn người uy hiếp thế nhỉ.
Tôi liên tục gật đầu: "Sợ, sợ, sau này không dám...nữa."
"Biết sợ là tốt rồi." Trình Gia Gia cười đắc ý, nhân cơ hội sờ soạng lên bộ
ngực tiểu trứng chần nước sôi của tôi, hắng giọng một cái: "Anh là người dễ mềm lòng, cho nên, vẫn sẽ cho phép em một lần hưởng thụ, để em đùa
giỡn chút đi."
Còn có ai mặt dày mày dạn vô lại như anh sao, tôi
bĩu môi, đang định mở miệng phản bác, thì bị An An với bạn trai cô ấy ở
bên kia hấp dẫn, An An với bạn trai giờ đang diễn vở ngôn tình kinh
điển, An An oán hận nói câu gì đó, rồi bỏ đi ngang qua mặt bạn trai cô
ấy, bước thật nhanh về phía trước rời đi, bạn trai cô ấy phi lên trước,
gắt gao ôm cô ấy lại.
Trình Gia Gia thấy tôi khác hẳn, nửa ngày
chẳng nói gì, nhịn không được cũng nhìn theo hướng tôi đang nhìn, vừa
nhìn vừa không hài lòng: "Lúc này mà em còn phân tâm xem kẻ khác thân
mật được, xem ra anh không đủ cố gắng rồi."
Tôi đưa tay, ra sức đỡ đôi môi hồng đỏ mọng liệt hỏa của anh: "Đừng mà, kia là sư phụ em, em đang có chính sự đó."
Trình Gia Gia bắt được tay tôi, thành công áp lên môi tôi: "Chính sự gì hả, chuyện giờ của chúng ta mới là chính sự."
Cái tên này thật là xoắn vặn lằng nhằng nha, tôi tức giận, hung hăng cắn
anh một cái, Trình Gia Gia bị đau, bản năng co rụt lại: "Bà xã, em..."
Tôi lại nhìn ra cửa sổ, chẳng còn thấy An An với bạn trai nữa, ai cũng nói
liệt nữ sợ nhất là đeo bám, xem ra An An không thoát khỏi bàn tay tên
đàn ông kia rồi, hắn thật sự bám người vô cùng.
Trình Gia Gia nhìn ra vẻ mặt tôi có chút không ổn, vỗ vỗ má tôi, vui đùa với tôi: "Em biết người đàn ông đó à?"
"Con khỉ ấy, ai quen biết loại đàn ông tệ hại đó cơ chứ." Tôi đang bất bình
thay cho An An, một cô gái tốt như cô ấy sao lại gặp phải tên đàn ông
thế này chứ: "Đó là bạn trai sư phụ em, lừa gạt tấm lòng của sư phụ em."
Trình Gia Gia vừa nghe tôi nói không biết, ngay lập tức chẳng còn hứng thú
với người này nữa, nhẹ nhàng như không nói: "Hắn ta đi tìm tiểu tam à?
Loại chuyện này nhiều lắm, cũng chẳng có gì, sư phụ em chịu được thì cứ
nhịn một lần đi, không thì cứ thế mà chạy lấy người thôi."
Tôi
thở dài, bất mãn nói: "Nào có đơn giản như thế, sư phụ em bị người khác
mắng là tiểu tam, cô ấy cái gì cũng không biết, hồi đó bạn cô ấy bị anh
ta lừa nên bảo An An là anh ta còn chưa tìm được bạn gái."
Trình
Gia Gia quay đầu lại liếc tôi một cái: "Hoặc là tên đàn ông kia quá yêu
sư phụ em, rất muốn theo đuổi sư phụ em, nên mới gạt cô ấy. Việc này
không phải lỗi lầm gì lớn, hơn nữa bọn em chỉ mới nghe nói từ một hướng, không chừng người ta đã sớm chia tay bạn gái, nhưng cô này không cam
lòng nên quay sang quấy rối thì sao."
"Sao anh lại gúp lão kia
giải vây chứ?" Tôi không hài lòng. "Cái chính là anh ta đã nói với sư
phụ em là anh ta không có bạn gái, anh ta lừa sư phụ em để quen là sai
rồi."
Trình Gia Gia sắc mặt hòa hoãn lại, xoay người khởi động
xe, nửa ngày cũng không nói câu nào, ra tới ngã tư, anh chẳng chú ý chút nào, không hề có ý ngừng lại, tôi kinh hãi: "Đèn đỏ, dừng xe mau."
Xe ngừng ngay lập tức, đầu tôi dộng lên cửa sổ thủy tinh, tôi quay đầu lại, trừng mắt. "Anh làm sao thế hả?"
Trình Gia Gia đau lòng xoa trán tôi, giúp tôi gài lại dây an toàn: "Không cẩn thận, quên chú ý."
Thật là khó chiều, điều khiển xe mà cũng quên chú ý, tôi đẩy tay anh ra, chỉ vào cột đèn đường vừa chuyển màu xanh. "Ca ca, đi thôi, nhớ điều khiển
cho an toàn đấy nhé."
"Nha đầu nhà em." Trình Gia Gia nhéo nhéo
mặt tôi, chậm rãi lái xe lên trước, đột nhiên hỏi tôi một câu, "Nha Nha, nếu em là sư phụ em, em có tha thứ cho tên bạn trai kia không?"
"Không, em hận nhất là người khác gạt em, chuyện gì cũng không được." Tôi nói
chắc như đinh đóng cột, bụng bắt đầu đói, tôi sờ sờ bụng: "Chúng ta đi
ăn cơm được không?"
Trình Gia Gia đang trầm mặc, hồ như không
nghe thấy lời của tôi, tôi sợ ảnh hưởng đến anh đang lái xe, nên cũng
không nói chuyện nữa.
Chúng tôi trực tiếp tở về nhà, tới tiệm hải sản mà lần đầu tôi với anh hẹn hò gọi hai phần ăn, chuẩn bị đem về nhà
ăn. Lúc chờ thức ăn, tôi sực nhớ ban sáng anh nói có chuyện cần kể với
tôi, liền thuận miệng hỏi một câu: "Hồi sáng anh định nói với em gì
thế?"
Hai chén hải sản nóng hầm hập vừa mới bỏ vào túi đựng, ông
chủ vừa đưa ra cửa sổ, Trình Gia Gia đang tiếp lấy, trong đó có một chén cầm không chặt, canh nóng bỏng lập tức đổ lên tay anh. Tôi kinh hãi lắp bắp, vội thay anh cầm cái chén, "Ai da, nóng rẫy thế này, anh có đau không?"
"Không có gì đâu." Trình Gia Gia cau mày lắc đầu, bộ dạng anh nhìn qua tuyệt
chẳng có chút nào gọi là nóng, tùy tiện rút khăn giấy ra lau vài cái là
xong, tôi nhìn tay anh, mơ hồ có chút hồng, rốt cục da thịt đàn ôn