XtGem Forum catalog
Nguyện Thế Mưa Gió Để Đời Nàng Vô Ưu

Nguyện Thế Mưa Gió Để Đời Nàng Vô Ưu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326670

Bình chọn: 7.5.00/10/667 lượt.

gia”, một trận

chiến này đồng thời cũng làm địa vị của cô trong bốn năm ở khoa văn học

đại học D không có khả năng bị phá vỡ.

Một cô gái xinh đẹp mà Lộ Diêu từ lúc vào cửa đã chú ý tên là Đại Ngọc, ôn nhu như em Lâm, nhưng là

hơi có bệnh thái độ, cô ấy có diện mạo thập phần cổ điển. Một khắc khi

vừa nhìn thấy cô ấy, Lộ Diêu lập tức nghĩ đến bài thơ cô đã đọc khi đi

học trước đây, Trong nhóm bài 《 vệ phong 》của tập thơ 《 Kinh Thi 》[1'> có bài: “Thủ như nhu đề, phu như ngưng chi, lãnh như tù tề, xỉ như hồ tê,

tần thủ nga my. Xảo tiếu thiến hề, mỹ mục phán hề.” [2'> Đại mỹ nhân có

nói cũng là lời nói nhỏ nhẹ, ôn nhu như nước.

Còn có một người nữa

tên là Y Đình, bộ dạng thực thanh tú, ít nói hơn, chính là lẳng lặng

nghe mọi người cười đùa, ngẫu nhiên chỉ nói hai câu, là người duy nhất

làm Lộ Diêu cảm giác có một chút cao ngạo, khả năng học văn học của

những cô gái hoặc nhiều hoặc ít đều là con nhà theo nghệ thuật, ý tứ hàm xúc là mèo khen mèo dài đuôi, nên mọi người cũng chưa để ý nhiều.

“Bạn học Lộ Diêu, xin hỏi bạn đối với sự kiện bạn và Đại Ngọc hiện nay được

xưng là ‘Tuyệt đại song kiêu’ trong số chúng ta, cảm thấy thế nào?” Sở

Sở hưng trí phá tan sự nghiêm trang.

Mặt Lộ Diêu lộ vẻ nghi hoặc, khó hiểu nhìn về phía Sở gia, Đại Ngọc chính là mím môi mỉm cười cũng không mở miệng.

“Nga, đúng rồi! Buổi chiều bạn không ở đây nên hẳn là còn không biết. Tin tức từ người phụ trách tân sinh nói rằng học trưởng đem ảnh chụp của bạn và Đại Ngọc đăng lên đài BBS của chúng ta, nói đây là danh xưng trăm năm

khó gặp của đại học D dành cho hoa hậu giảng đường, phong làm ‘Tuyệt đại song kiêu’, sau khi phát đi mọi người trước sau liền nhiệt liệt thảo

luận, hiện tại có rất nhiều bài viết về sự kiện này! Bạn muốn xem hay

không?”

“Quên đi, mình đi con đường của mình, bọn họ muốn thì cứ để

họ nói thôi. Danh nhân không có chuyện xấu thì không tính là danh nhân!

Đầu năm nay a, làm con gái thật khó ~” Lộ Diêu học ngữ khí của Đan Đan

tỷ rung đùi đắc ý nói, làm cho mọi người được một trận cười to, chuyện

này cũng liền nhẹ nhàng bâng quơ mà trôi qua.

Sở gia và Lộ Diêu đều

là hoạt bát hướng ngoại, từ trước đến nay lại là người đơn giản, Đại

Ngọc thì ôn nhu như nước nên ở chung rất tốt, Y Đình cũng thực dễ gần,

các tiểu cô nương rất nhanh hi hi ha ha hoà mình.

Thời gian ăn cơm chiều, các tiểu cô nương cùng nhau đến căn tin ăn cơm.

Bốn nữ sinh đi tới, một người xinh đẹp linh động, như hoa hồng hoang dã,

như vẻ đẹp cả vú lấp miệng em [3'>; một người mềm nhẹ như nước, giống như hoa thủy tiên không bị ảnh hưởng của khói lửa nhân gian; bên cạnh là

hai người hoặc thanh tú hoặc đáng yêu, bốn loại phong cách không giống

nhau, bốn mỹ nữ giống như một khối nam châm thật lớn, cơ hồ hấp dẫn tất

cả ánh mắt trong căn tin.

Nếu như quan sát từ trên không, sẽ phát

hiện thấy Lộ Diêu là tâm trong bốn người, mười thước là bán kính, hình

thành một vòng vây bằng người thực lớn.

Thỉnh thoảng có nam sinh to

gan đi lên bắt chuyện hay muốn đến gần, ý đồ muốn có phương thức liên

hệ, Đại Ngọc điềm đạm cười không ra tiếng, Diêu Diêu dùng chiêu sách

đánh trống lảng, nói mấy câu đã làm nam sinh quên mục đích khi đến gần,

hơn nữa Sở gia nói chêm vào để chọc cười, bốn người gian nan xông ra

vòng vây.

“Hô…” Lộ Diêu gian nan thoát ra, “Cảm giác bị người vây xem cũng thật không xong! Chúng ta làm sao bây giờ a? Có ăn cơm nữa không?”

“Trình độ người khác hướng hai bạn trêu hoa ghẹo nguyệt không ít, chúng ta về

sau đều đừng hy vọng có thể cùng ăn cơm ở căn tin. Hai bạn đi về trước

đi, tớ và Đình Đình mang cơm về cho hai bạn.” Sở gia căn cứ vào tinh

thần của chủ nghĩa nhân đạo, đem hai vị cô nương gây vạ trước đuổi về Di Hồng lâu, nga, không! Ký túc xá lâu, đồng thời nổi lên trọng trách mua

cơm. Sự thật sau đó chứng minh, Sở gia quả nhiên là có khí chất tự động

chiếu cố bên người nữ vương.

Phiền muộn vì ứng phó không thắng nổi

những phiền phức đến gần nên ngày hôm sau khai giảng năm học, hai người

lựa chọn che mặt lên sân khấu. Lộ Diêu cố ý đội mũ lưỡi trai, bàn tay

kéo vành mũ cơ hồ đem khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo đều ẩn sau vành mũ,

tóc ngắn cười khẽ tiến vào từ cửa sau, lộ ra lỗ tai trắng noãn cùng

khuyên tai kim cương léo sáng. Đại mỹ nhân thì dùng kính đen che khuất

đôi mắt ướt dễ làm người ta bị câu dẫn, long khởi một đầu đen thùi sáng

bóng.

Tuy rằng tận lực cúi thấp, vẫn tránh không được gặp được các

loại ánh mắt phức tạp của nhân sĩ khắp nơi hoặc lửa nóng hoặc ghen tị

hoặc hâm mộ hoặc si mê cùng tiến đến bắt chuyện. Lĩnh xong trang phục

quân huấn (quân sự, giáo dục quốc phòng), Lộ Diêu lấy cớ có việc, quyết

đoán tránh người.

Ở trong ngôi nhà thoải mái xa hoa, điều hòa chạy mà không có tiếng động, tại đây cái nắng chói chang của ngày hè bị ngăn

cách tạo ra một khu thanh tĩnh ngoài đào nguyên. Lộ Diêu nằm ở trên ghế

bên cạnh cửa sổ sát đất nhàn nhã uống đồ uống lạnh, đôi chân thon dài

tùy ý đặt ở trên bàn trà trước mặt, híp mắt lại, hưởng thụ cái nóng rực

của ánh mặt trời đang rút đi và gió nhẹ mát mẻ