. Cho dù không làm
việc gì nặng, bận rộn làm thủ tục từ sáu giờ sáng nên đã đói bụng, bụng
đói kêu vang nên Lộ Diêu liền lôi kéo ca ca đi ra ngoài ăn cơm.
“Đi
đường cẩn thận, cẩn thận không ngã sấp xuống bây giờ!” Lộ Viễn một bên
răn dạy một bên che chở, sợ cô không cẩn thận té ngã. Tiểu nha đầu từ
nhỏ đi đường đều không chú ý, chỉ thích sôi nổi không thích nhìn đường,
cố tình còn yếu ớt đòi mạng, sợ nhất là đau. Lộ Viễn đối với Lộ Diêu một trận đau đầu, người có lớn nhưng tính cách không cách nào lớn được!
“Anh, em học đại học! Lần đầu tiên trọ ở trường, ha ha, rất hưng phấn nha ~ cũng rất cao hứng!”
Lộ Viễn trừ bỏ bất đắc dĩ không biết nên như thế nào cho phải … Đúng lúc này, điện thoại vang lên.
“Uy ?”
“…”
“Đúng vậy, vừa thu thập xong, chuẩn bị đi ra ngoài ăn cơm trưa.”
“…”
“Được, lập tức đến!” Treo điện thoại, Lộ Viễn nắm bả vai Lộ Diêu hướng nơi vừa dừng xe đi đến.
“Là ai vậy?”
“Dịch Huân. Tối hôm qua vừa trở về, biết em hôm nay trở thành sinh viên, đặc
biết đến mời em ăn cơm!” Vuốt vuốt mái tóc Lộ Diêu, tiếp tục nói, “Vừa
mới gọi điện nói đã đặt chỗ ở nhà hàng Hương Cách, muốn chúng ta đến. Đi thôi!”
“Ân, đi mau đi mau, rất đói ~” Lộ Diêu dắt ống tay áo của Lộ Viễn, cước bộ nhanh hơn.
“A, con mèo tham ăn…”
Lúc Lộ Diêu và Lộ Viễn đến nơi, Cố Dịch Huân đã gọi đủ một bàn đồ ăn chờ
bọn họ. Lộ Diêu ngửi được hương thơm của cơm, cũng bất chấp chào hỏi,
hoan hô một tiếng chạy thẳng đến bàn ăn, vội vàng thỏa mãn nội tạng của
chính mình. Hai người đàn ông cũng ngồi xuống, chậm rãi ăn cơm.
Hôm
nay, ánh mắt Cố Dịch Huân không chỉ lợi hại hơn so với bình thường mà
càng thêm sáng ngời, con ngươi như viên đá đen tuyền lóe ra ánh sáng,
tựa hồ có thể gọi là… Quyết chí phải có được? Lộ Viễn nhìn vậy, trong
lòng bỗng có điểm sợ hãi, trực giác mách bảo đã có chuyện phát sinh.
Không khỏi mở miệng hỏi, nói: “Gần đây bận cái gì sao? Sau lần trước ăn
cơm cùng, tôi cũng chưa gặp qua cậu được một lần. Diêu Diêu đi Nam Phi
mang về cho cậu bao nhiêu quà, có rảnh qua nhà tôi lấy đi.”
Khó trách nhìn tiểu nha đầu có điểm đen đi, nguyên lai là đi Nam Phi chơi. Bất
quá làn da hiện tại thoạt nhìn càng thêm khỏe mạnh có sức sống, rất
được. Nuốt đồ ăn trong miệng xuống, Cố Dịch Huân mở miệng nói: “Đi nước
ngoài…” Nói xong liền không có thêm thanh âm nào nữa.
Lộ Viễn nhất
thời hiểu ra, từ khi ở Nam Phi về, thu được tin tức nói ở bên kia vài
quan thương không hiểu nguyên nhân vì sao lại nổi lên tranh chấp, thậm
chí dẫn đến đòi sống mái với nhau; nhưng vẫn đều tra không ra rốt cuộc
là chuyện gì xảy ra. Nhìn trạng thái hiện tại của Dịch Huân, chuyện này
tám, chín phần mười có liên quan đến anh ta, thì ra là thế.
Vì thế
hai người đàn ông ăn ý im lặng ăn cơm, không mở miệng nữa. Dùng bạo lực
làm đổ máu đều là vấn đề bất lợi với mỗi người trưởng thành về cả thể
xác lẫn tinh thần. Bất quá Lộ Diêu thật sự bận, căn bản không chú ý tới
đối thoại của hai người.
“Buổi chiều cậu không có chuyện gì đi?”
“Ân.”
“Buổi chiều, tôi phải về công ty xử lý công việc, cậu mang Diêu Diêu đi dạo
đi, thuận tiện đưa Diêu Diêu đến nhà cậu, cho con bé làm quen.”
“Được.” Ngữ điệu vạn năm không thay đổi, trước sau như một, trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Cách đại học D 10 phút ngồi xe là đến long phủ, vùng đất mới được giải phóng và đưa vào thi công chưa lâu, với khung cảnh thanh u, cảnh sắc hợp lòng người, giao thông tiện lợi, phương tiện đầy đủ hết mà nổi tiếng. Một
khu nhà này của Cố Dịch Huân không cần phải nói nhiều, khu nhà 22 tầng,
tầm nhìn có thể xa đến tinh không sáng lạn, nhìn xuống dưới có thể nhìn
không khí khắp chung quanh; ba phòng lớn, một phòng khách, hai nhà vệ
sinh, cộng thêm một phòng làm việc, một phòng bếp và một cái ban công
rộng đến mức có thể làm sân chạy bộ, hết sức xa xỉ. Trang hoàng trong
phòng là phong cách nhất quán của Cố Dịch Huân, lấy đen trắng làm hai
sắc điệu chính, ngắn gọn lưu loát mà tiêu sái cũng là một phong cách,
khắp nơi trang trí đèn điện cao thấp xa hoa.
“Chậc chậc chậc chậc…
Dịch Huân ca ca, anh cũng quá xa xỉ đi? Theo em nghĩ nếu bán căn nhà này là sẽ làm mọi người phá sản, nhìn cũng quá xa hoa ~” Lộ Diêu phát ra
thanh âm chậc chậc, tỏ vẻ tức giận mãnh liệt đối với chủ nghĩa tư tưởng
hưởng lạc của giai cấp tư sản.
“Có sao?” Cố Dịch Huân nhíu mày. Thỏ
khôn phải có ba hang, xuất phát từ phương diện lo lắng cho sự an toàn,
ba năm nay Cố Dịch Huân thỉnh thoảng lại đổi một chỗ ở, nhà ở với anh mà nói chẳng qua chỉ dùng làm chỗ để đến nghỉ chân, hơn nữa tất cả các chi tiết trang hoàng này vẫn đều là do thuộc hạ của anh phụ trách, anh đúng là không chú ý đến những thứ này.
“Có! Tuyệt đối có!” Lộ Diêu nghiến quai hàm, giống như con gà con gật đầu mổ thóc, rất đáng yêu.
“Nga? Em đã không thích, thì… Cái này nên ném đi.” Cố Dịch Huân quơ quơ cái
gì đó trong tay. Lộ Diêu giờ mới chú ý tới cái chìa khóa trong ngón tay
thon dài của Cố Dịch Huân.
Hay nói giỡn, không gian mở lại lớn như
vậy mà không cần thì có là đồ ngốc! Ca ca khẳng định là sẽ không đồng ý
mua nhà ở b