Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Người Yêu Của Triều Tịch

Người Yêu Của Triều Tịch

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323925

Bình chọn: 10.00/10/392 lượt.


Trong đôi mắt Gero hiện lên một chút ánh sáng rực rỡ: “Triều Tịch…”

“Cô dâu chú rễ sao lại bỏ trốn khỏi lễ đường thế này?” Guli vận một thân màu hồng bước vào nói: “Đừng có bỏ quên tân khách và cha xứ chứ!”.

Gero cười lớn kéo tôi: “Đi, chúng ta kết hôn”.

“Gero, con có đồng ý lấy Dương Triều Tịch làm vợ, từ nay về sau, chăm sóc lẫn nhau, luôn có nhau, bất kể là tốt hay xấu, giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh cũng quý trọng yêu nhau, cho đến khi chết mới kết thúc không?”.

Gero quay đầu nhìn tôi, cơn gió dịu dạng thổi qua gương mặt, vài sợi tóc nhè nhẹ bay trên trán anh: “Con đồng ý”.

“Dương Triều Tịch, con có đồng ý gả cho Gero, từ nay về sau, chăm sóc lẫn nhau, luôn có nhau, bất kể là tốt hay xấu, giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh cũng quý trọng yêu nhau, cho đến khi chết mới kết thúc không?”.

Đầu tôi kịch liệt quay cuồng. Tất cả như một giấc mơ, hồ hồ ảo ảo. Nhưng ánh mặt trời sáng rỡ giữa trưa, cơn gió dịu dàng man mát, cây cửu lý hương tươi tốt xanh ươm, đường phố huyên náo ngoài kia, còn có ánh mắt tha thiết xen lẫn khổ sở của Gero đang nhìn tôi, đây là thật.

Tôi lui về sau một bước. Cho dù cách một cái khăn che mặt cũng có thể trông thấy sắc mặt Gero đang thay đổi. Anh giơ tay siết chặt cổ tay tôi, đột nhiên nói nhỏ một câu tiếng Trung: “Nói con đồng ý, Triều Tịch”.

Từ khi quen biết Gero đến giờ, chúng tôi vẫn luôn nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng Pháp. Nhưng không ngờ anh đột nhiên lại sử dụng tiếng mẹ đẻ của tôi. Đây không phải là nguyên nhân tôi khiếp sợ, điều khiến tôi sợ hãi, chính là cách phát âm tiếng Trung mà tôi đã quen đến nỗi không bao giờ nhận lầm người kia.

Dương Kiếm.

Cơ thể tôi không thể thôi run rẩy. Quan lễ tân khách dường như phát hiện cô dâu chú rễ có gì đó kỳ lạ, mỗi một người ai cũng duỗi dài cổ chờ câu trả lời của tôi. Gero càng siết chặt cổ tay tôi hơn, âm thanh vừa căng thẳng vừa khẩn trương, giọng của anh đã có thêm sự cưỡng chế bắt buộc: “Nói con đồng ý, Triều Tịch”.

Tiếng phanh xe và sự xô xát hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Một chiếc Ferrari màu xám bạc đâm vào hàng rào vườn hoa. Cửa xe mở ra, hai người đàn ông đi xuống. Là Mộc Sâm.

Và Dương Kiếm.

Tôi mờ mịt quay đầu lại. Thế giới hỗn loạn cả lên. Tôi vô cùng khẳng định người đàn ông bên cạnh mình là Dương Kiếm, thế nhưng giờ anh ấy lại xuất hiện một cách vô cùng chân thật trước mặt tôi. Chân thật đến mức khiến tôi hoảng sợ. Đột nhiên Gero đưa tay ôm chặt tôi vào ngực, lôi tôi đi. Mộc Sâm ở phía sau hét lớn gì đó, Dương Kiếm chạy đuổi theo. Gero kéo mạnh tôi đi qua một căn phòng, vòng qua hành lang, mở cửa đẩy tôi vào chiếc xe sau vườn, nắm tay lái chạy như bay ra ngoài. Lễ đường rối loạn cả lên, khách khứa bị hai người đàn ông đột nhiên xuất hiện kia với đôi cô dâu chú trễ bỗng dưng bỏ trốn dọa cho ngây người. Tôi nhìn về sau, Mộc Sâm đang cực kỳ tức giận, Dương Kiếm im lặng đứng sau anh ấy. Dùng ánh mắt đen nhánh nhìn tôi. Ánh mặt trời nhạt màu, xe chạy xa dần, bóng dáng của họ biến mất không thể thấy nữa.

Chiếc xe điên cuồng chạy đến phi phường Orly. Gero mím chặt môi, một tay dùng sức siết tay tôi, tay còn lại nắm tay lái. Anh nhìn chăm chú về phía trước, không hề nghiêng đầu liếc tôi lấy một cái.

Cho đến khi xe dừng lại ở bãi đậu của phi trường, tôi mới khẽ giãy giụa: “Gero, đau…”

Đột nhiên Gero xoay người hôn mạnh lên môi tôi. Bẻ tay tôi ra phía sau, khiến tôi không thể động đậy nằm gọn trong lòng anh. Cánh tay khác vòng ra sau áo tôi, phát hiện áo cưới không có khóa kéo liền dùng sức ấn tôi ngã sâu xuống ghế, soạt một tiếng xé rách áo cưới trong tiếng hô hoảng sợ của tôi, nửa người trên của tôi hoàn toàn trần trụi trong không khí.

“Gero…”

Lời tôi biến mất trong nụ hôn mãnh liệt của anh. Tay Gero từ chỗ rách của áo cưới lần vào, men theo đường cong cơ thể đi thẳng xuống phía dưới, nắm lấy quần lót ren, xé nát. Tôi định dùng đầu gối chống trả, lại bị anh nắm cả hai chân kéo vòng qua đùi anh, cả người bị anh ôm khít vào lòng.

Môi Gero hạ xuống cổ, hôn mút động mạch tôi, một tay giữ chặt cổ tôi từ phía sau để tôi không thể vùng vẫy, một tay vuốt ve qua lại bắp đùi của tôi. Đầu óc tôi kêu gào, dường như tất cả máu huyết đều bị hút khô, đại não trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì. Gero cắn mạnh lên xương quai xanh, rốt cuộc khiến tôi không thể kiềm chế rên ra tiếng.

“Cơ thể của em, anh còn hiểu rõ hơn cả em”. Gero dán sát vào tai tôi nói thật nhỏ: “Mỗi buổi tối, anh đều muốn âu yếm lại tất cả mọi chỗ…”. Anh ngậm vành tai tôi trong miệng, dùng răng cắn nhẹ: “Mẫn cảm của em”. Hơi thở anh gần trong gang tấc, anh ôm lấy eo tôi kéo lên người mình, để da thịt trần truồng của tôi ma sát với thân dưới cương cứng của anh. Đường vân trên quần tây khiến tôi hơi tê dại, cọ vào da thịt, như đang kêu gào báo rằng nó có bao nhiêu nguy hiểm. Gero cắn xuống cổ tôi, cổ họng khẽ than nhẹ một tiếng trầm đục không rõ nghĩa.

Vòng tay của anh.

Tôi bất đắc dĩ phải ôm lấy cổ anh. Hơi thở vừa quen thuộc vừa xa lạ trên người anh khiến tôi bị mê hoặc đến mức muốn ngất xỉu. Giống như rờ