g giới cảnh sát từ trước đến nay rất ít, tôi nghĩ thăng cô làm tổ trưởng sẽ khích lệ những nữ cảnh viên khác."
"Cám ơn cục trưởng." Cô đạm cười.
"Rất nhanh thôi, chờ cô hoàn thành nhiệm vụ lần này, tôi lập tức đề cử cô thăng chức với cấp trên, mặt khác — không biết chuyện con chip kia, cô tiến hành như thế nào?" Cục trưởng dương ánh mắt chờ đợi, hy vọng nghe được tin tức tốt.
"Ở trong đoạn thời gian tôi nằm vùng này, cho tới bây giờ chưa từng nghe qua Lôi Đình Lạc có tiến hành hoặc nói tới gì về chuyện con chip, tôi suy nghĩ.. . Có lẽ con chip kia căn bản không ở trong tay hắn."
"Sẽ không, tuyệt đối ở trên tay hắn."
"Nhưng chỗ tôi có thể tìm đều tìm, ngài nói trước khi tôi mất trí nhớ từng nói bị Lôi Đình Lạc đánh cắp con chip, nhưng tôi đoán có lẽ... Tôi nói cũng không chính xác."
"Không có khả năng, ở trong trạng thái của cô lúc đó sẽ không phải nói sai."
Tương Bình sửng sốt hạ."Không cần phải nói sai?"
Cục trưởng tạm dừng một lát, lập tức sửa miệng cười nói: "Ý của tôi là. . . Cô là cảnh viên trung trinh, sẽ không tính sai, không cần xem Lôi Đình Lạc, theo tôi thấy hắn là cố ý giấu con chip rồi, nếu cô thêm chút thủ đoạn với hắn, dùng vũ khí của phụ nữ rót canh mê với hắn, nghĩ biện pháp moi ra tin tức con chip."
Tương Bình mím môi dưới."Kỳ thật tôi ở nơi đó sưu tập tình báo đã đủ nhiều, kế tiếp năng lực của tôi không thể đạt được, tôi căn bản không thể gặp Chu Siêu một mình, đương nhiên cũng không có biện pháp tìm ra tổng bộ tổ chức của trùm thuốc phiện; mà con chip kia ngay cả bọn họ cũng không biết tin tức, hẳn là sẽ không cần lo lắng rơi vào tay người có dã tâm, hơn nữa tôi lo lắng từ lâu rồi đã bị lộ thân phận."
"Lôi Đình Lạc hoài nghi cô?"
"Không biết. . . Trước mắt hẳn là còn không có." Cô không thể khẳng định.
"Không có là được, chỉ cần hắn đối tốt với cô giống như trước, cũng không cần nghĩ nhiều lắm, so với suy nghĩ điều này, không bằng bỏ thêm chút công phu tìm ra tin tức con chip."
"Nhưng —"
"Đừng nói nữa." Cục trưởng vẫy tay ngăn lại, nghiêm khắc mệnh lệnh. "Nhất định phải tìm ra con chip, đây là mệnh lệnh của cấp trên, con chip tuyệt đối ở trong tay Lôi Đình Lạc, khẳng định hắn giấu con chip ở một nơi rất ẩn mật, tôi lệnh cho cô nhất định phải tìm ra."
"Vâng . . ." Tương Bình nuốt vào lời còn muốn nói, tuy rằng không cùng ý kiến, nhưng mệnh lệnh của cấp trên khó trái.
Cục trưởng dịu sắc mặt đi, cười chụp bả vai của cô. "Tôi cũng không muốn nghiêm khắc đối với cô như vậy, chỉ cần cô tìm con chip ra giao cho tôi, tôi nhất định xin phép cấp trên cho cô nghỉ phép dài hạn, đến lúc đó cô muốn ra nước ngoài hay là làm một chuyện gì cũng có thể, tôi biết nhiệm vụ này gây cho cô áp lực rất lớn, nhưng đây không chỉ vì chính nghĩa, cũng vì cha cô, đừng quên đây là tâm nguyện chưa xong của ông ấy nha! Hơn nữa sau khi nhiệm vụ kết thúc cô cũng có thể hợp lại với Đinh Húc Nhâm, như vậy không phải tốt lắm sao?"
Nói tới Đinh Húc Nhâm, trong lòng cô căng thẳng, mình không phải thân hoàn bích, huống chi tất cả với hắn cô căn bản nghĩ không ra, đã không có khả năng nối lại tình cũ với hắn. Nhưng suy nghĩ này cũng chỉ để trong lòng nói không nên lời.
"Tôi sẽ nghĩ biện pháp tra ra tin tức của con chip."
"Thế này mới đúng, tôi chờ tin tức tốt của cô."
Chấm dứt cuộc nói chuyện, tránh né tầm mắt người khác lặng lẽ rời đi, tâm tình của cô càng trầm trọng .
Cô không rõ là con chip đã mất tích vì sao nhất định phải tìm ra, nếu sợ nó rơi vào tay người dã tâm, như vậy không cần tìm ra không phải rất tốt, vì sao cục trưởng kiên trì nhất định phải tìm ra con chip?
Cô càng ngày càng sợ hãi ở bên cạnh Lôi Đình Lạc, càng lâu đáy lòng lại càng cảm thấy bất an, cô sợ sự ôn nhu săn sóc của hắn sẽ làm mình trầm mê, cũng lo lắng cho mình lâu ngày sẽ sinh tình. Cô cực kỳ rõ ràng mình nên phòng thủ đúng mực, một khi đối với cảm tình của hắn liền muốn ức chế nó, nhưng cô không biết ở trong ngực Lôi Đình Lạc, mình còn có thể chống đỡ bao lâu?
※※※
Tất cả người đứng đầu của tổ chức đang tập hợp ở hội nghị triển khai ba tháng một kì, thảo luận ích lợi phân phối, đây là thời khắc mẫn cảm nhất cũng là dễ dàng xúc động nhất, hiện trường tràn ngập không khí nóng nảy.
"Chu lão đại, buôn bán càng ngày càng khó làm, nếu ích lợi lại rơi chậm, các anh em sẽ có ý kiến."
"Đúng vậy, lão đại, ngài nói muốn hạ một thành, một thành này là không ít tiền!"
Chu Siêu mắt lạnh trừng, tạm thời áp chế ồn ào, hắn chậm rãi nói: "Thu vào của một quý này đã bị giảm bớt, so với quý trước thiếu gần ba thành, mấy người buôn bán như thế nào?"
"Không có biện pháp nha lão đại, lần này vài cái "Sạp" của chúng ta đều bị cảnh sát truy bắt, có thể nói là hàng mất binh thiệt."
"Hiện tại các cậu làm thế nào, đã vậy còn quá sơ suất bị cảnh sát giam!" Chu Siêu vẻ mặt bất mãn, mắt ác đảo qua, bắn về phía Hùng Bưu bình thường thích lớn tiếng thét to nhất hôm nay lại thần kỳ im lặng. "Hùng Bưu, cậu có lời gì muốn nói?"
Hùng Bưu bị chỉ tên, lập tức dùng giọng điệu khuyếch đại nói: "Lão đại, gần đây buôn bán thật sự rất khó làm."
"Khó làm đến quý nà