Snack's 1967
Người Tình Nguy Hiểm

Người Tình Nguy Hiểm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323984

Bình chọn: 7.5.00/10/398 lượt.

ị một người phụ nữ xinh đẹp mê chết đi sống lại, ngay cả con chip bị trộm đi cũng không biết."

"Sao lại thế? Có tìm về con chip không?"

“ Trong một lần ngẫu nhiên, anh tìm con chip về được, vật quan trọng như vậy đương nhiên phải để ở nơi an toàn."

"Chỗ nào là nơi an toàn?" Cô nín thở tập trung suy nghĩ, đáp án được miêu tả sinh động.

Lôi Đình Lạc cười đến thần bí. "Đáp án là —" dựa gần bên tai của cô nhẹ giọng nói. "Bí mật ngay tại trên ngực em."

"Ngực em?" Cô buồn bực cúi đầu xem, kinh ngạc thấy cúc áo trước ngực mình bị hắn thần không biết quỷ không hay mở ra.

Đỏ bừng thoáng chốc nhiễm lên hai gò má của cô. "Anh đứng đắn chút!" Cô gầm nhẹ, vội vàng đem cài cúc áo lại. Thật là! Đối người này thật sự không thể khinh thường.

"Đừng động con chip, khó được ra ngoài một chuyến, nói chuyện thoải mái."

"Nói thì nói, đừng động tay động chân — ai nha —"

Hô nhỏ của cô dừng ở nụ hôn bá đạo rơi xuống của hắn, kết quả là, vẫn là không có hỏi ra kết quả.

Hành trình lần này bọn họ dự tính ở lại Nhật Bản hai tuần, trừ bỏ ba ngày làm chính sự ra, Lôi Đình Lạc quyết định lợi dụng thời gian còn lại để hưởng thụ, mang theo cô đến các nơi du ngoạn, đương nhiên cũng không quên tắm suối nước nóng.

Bọn họ vào ở trong một khách sạn có lịch sử đã lâu, bao hết phía sau khách sạn và phòng, ngăn cách tiếp xúc với những người khách khác, trong phòng của bọn họ trừ bỏ chiếm diện tích lớn và có vườn hoa, còn có suối nưới nóng yên tĩnh riêng.

Đến thời gian tắm rửa buổi chiều, cô cởi áo sơmi xuống cho hắn.

"Áo ngủ đặt ở nơi này." Đặt tốt quần áo cho hắn, cô đứng dậy tính rời đi. Tuy rằng hàng đêm cùng giường, nhưng cô vẫn xấu hổ khi nhìn bộ ngực trần trụi của hắn.

"Đi chỗ nào?" Giữ chặt tay cô, ánh mắt của hắn chuyển thành thâm thúy.

"Em muốn nghỉ ngơi."

"Thời gian còn sớm, tắm nước nóng với anh đi."

Vì sợ hãi hắn nói như vậy, cho nên cô mới tìm lý do rời đi, cô mím môi, từ biểu tình kiên quyết của hắn cô biết không có đường sống thương lượng.

Dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, cô ngượng ngùng cởi xiêm y.

Tuy rằng thưởng thức mỹ nhân là loại hưởng thụ, nhưng hắn quyết định giải cứu khốn quẫn của cô, ôm lấy cô cùng nhau đi vào suối nước nóng ngoài trời, làm cho nước ấm tạm thời che đậy thân thể hai người.

Bốn phía suối nước nóng từ hòn đá thiên nhiên xây mà thành, bởi vì địa thế cao, cho nên có thể nhìn ra cảnh đẹp tự nhiên xa xa, chung quanh trừ bỏ hoa cỏ cây xanh làm đẹp, khách sạn còn thiết kế một cái thác nhân tạo chảy vào suối, tiếng nước chảy róc rách thành giai điệu tự nhiên.

Đột nhiên, đáy lòng cô nảy lên một cỗ cảm giác giống như đã từng quen biết, thanh âm và tình cảnh này tựa hồ đã xảy ra ở đâu?

"Làm sao vậy?" Phát hiện khác thường của cô, hắn hỏi.

"Nước chảy. . . Em từng ở trong nước. . ." Cô cố gắng hồi tưởng.

"Em nhớ tới cái gì?" Hắn lập tức hiểu được nước chảy khơi lại trí nhớ của cô.

"Em rơi vào trong nước, bởi vì. . . Bọn họ muốn giết em. . ."

"Bọn họ là ai?"

"Là.. ." Cô ôm đầu. "Bọn họ rất nhiều người! Em không có đường lui, sau đó.. . Em nhảy vào thác nước —" đau đầu muốn nứt ra khiến thanh âm cô gần như gầm nhẹ, người cũng trở nên mất đi lý trí.

"Tương Bình!" Hắn ôm cô đang ngoe nguẩy vào bảo vệ tronng ngực. "Em không có việc gì! Bình tĩnh một chút!"

"Rất giống với trong mộng. . . ." Thanh âm của cô chuyển thành nghẹn ngào, không ngừng lặp lại những lời này.

Lôi Đình Lạc đau lòng ôm cô, sinh lòng trìu mến, đồng thời một cỗ tức giận cũng sinh ra. Hắn hiểu được ác mộng của cô cất dấu mấu chốt mất đi trí nhớ, hắn sẽ tìm ra những người đó.

Hắn thề, nhất định lấy lại công bằng cho cô!

"Đầu em đau là phản ứng bình thường, bình thường nhiều người mất đi trí nhớ đều có bệnh trạng này, yên tâm đi!"

Cô giữ chặt hắn, thần sắc do dự, Lôi Đình Lãc quay đầu lại cười hỏi: "Làm sao vậy?"

"Em.. . Muốn giải phẫu."

"Không được." Hắn lập tức phủ quyết.

"Vì sao? Bác sĩ nói qua nếu giải phẫu, chỉ có một nửa cơ hội thành công."

"Đồng thời cũng có một nửa nguy hiểm." Hắn nghiêm túc cường điệu.

"Nhưng.. . Em muốn thử xem xem."

"Anh sẽ không cho em mạo nguy hiểm tánh mạng, đi thôi!"

"Lạc, anh không thể bá đạo như vậy."

"Nếu phải mất đi em, bá đạo của anh sẽ làm em không thể tưởng tượng." Hắn trầm mặt xuống, biểu thị rõ việc này không thể thương lượng.

Không có khí lực hơn hắn, cũng không phải đối thủ của hắn, Tương Bình lấy trầm mặc làm kháng nghị, dọc theo đường đi cô cũng không nói chuyện với hắn.

Hắn không muốn thấy dung nhan giận dữ của cô, cười mới thích hợp với cô, vì thế để trấn an giai nhân, thái độ hắn mềm hoá xuống, nghĩ biện pháp lấy lòng cô. Lôi Đình Lạc cải biến tâm ý trực tiếp trở về, mệnh lệnh tài xế chạy đến khu phố mua sắm, thời tiết chuyển lạnh, cô cần thêm ít trang phục.

Bọn họ đi vào một tiệm trang phục mốt nổi danh, nhìn ra được Lôi Đình Lạc là khách quý của tiệm này, bà chủ tự mình đi ra tiếp đón, vội gọi người lấy đến kiểu dáng lưu hành mới nhất năm nay.

Ở trong phòng khách quý, Tương Bình thủy chung vẻ mặt nghiêm túc, thờ ơ với trang phục nhân viên cửa hàng liên tiếp mang đến.