nhất, khép lại mi mắt trầm trọng, thực ngoài ý muốn, lúc này đây cô lại ngủ thật sự an ổn.
Chứng mất trí nhớ vĩnh cửu — đây là kết luận của bác sĩ với chứng mất trí nhớ của cô. Cho dù mổ, xác suất thành công cũng chỉ có 10%, ngộ nhỡ giải phẫu thất bại chỉ sợ quên càng nhiều, thậm chí ngay cả trí nhớ hiện có cũng có thể đánh mất.
Nghe cái tin tức như thế đã ba ngày, Tương Bình không có lúc nào là không tự hỏi kết quả này, cô không quá khiếp sợ, chỉ là có một chút thất vọng, vốn ôm hy vọng đến Đài Loan tìm về trí nhớ mất đi, nhưng mà kết quả cũng không như cô nghĩ.
Nhưng mà rất kỳ quái, mặc dù cô thất vọng nhưng cũng không vâng lời, tự hỏi ba ngày, cô quyết định một chuyện, đó là — rời khỏi nơi này; nếu bác sĩ tuyên bố vô vọng, cô muốn dùng phương thức của mình tìm về quá khứ.
Qua loa thu thập hành lý, nhìn lại tất cả những thứ xa lạ này, mặc dù rời đi nơi này có lẽ tiếp theo sẽ trải qua những ngày ba bữa không biết kế tiếp, nhưng cô có dự cảm mãnh liệt, rời đi nơi này tự lực cánh sinh, ngược lại nói không chừng có cơ hội có thể phục hồi như cũ.
Nếu tâm ý đã quyết, đi không tạm biệt là phương thức rời đi tốt nhất, nhưng cô trăm triệu lần không nghĩ tới, khi cô đem hành lý đơn giản mở cửa phòng ra thì Lôi Đình Lạc lại giống như quỷ mỵ xuất hiện ở trước mắt cô, cô xác thực lắp bắp kinh hãi, không thể tin trừng mắt hắn.
Không có khả năng! Hắn hiện tại không phải là đi Hongkong sao?
"Em muốn đi đâu?" Thân ảnh khổng lồ của Lôi Đình Lạc che ở trước mặt cô, ánh sáng mờ mịt lạnh lẽo khoá lại dung nhan kinh ngạc của cô.
"Anh không phải —"
"Đi Hongkong phải không? Thực đáng tiếc làm cho em thất vọng rồi, tôi tạm thời thay đổi chủ ý."
"Vì sao?"
"Nguyên nhân ở em, em hẳn là hiểu được ý của tôi."
Cô chột dạ lui ra phía sau. "Tôi không hiểu anh đang nói cái gì?"
"Em không hiểu, tôi cũng hiểu được tâm tư của em. Vì sao phải rời khỏi?" Nâng mặt của cô lên, con ngươi tinh nhuệ của hắn không cho phép cô hàm hồ.
Quả nhiên bị hắn nhìn thấu, cô cắn môi dưới. "Tôi đã không thể khôi phục trí nhớ, ở tại chỗ này cũng vô dụng."
"Vì sao vô dụng? Tôi sẽ cho em cuộc sống tốt nhất, chiếu cố tốt nhất, tôi sẽ tiếp tục tìm bác sĩ nước ngoài giỏi nhất chữa khỏi cho em, đáp ứng tôi, ở lại đi." Hắn khàn khàn năn nỉ.
"Cám ơn anh làm cho tôi nhiều như vậy, nhưng. . . Tôi muốn dùng phương thức của mình tìm lại trí nhớ, xin anh thả tôi đi."
"Không được." Hắn một hơi phủ quyết, cũng đóng cửa lại, thái độ kiên quyết.
"Anh không thể ngăn cản tôi, cho dù hôm nay tôi không đi, lần khác tôi vẫn sẽ rời đi."
"Không cho phép em nhắc lại hai chữ rời đi." Hắn gầm nhẹ, giữ chặt tay cô hướng trong phòng đi đến.
"Anh muốn làm gì, buông!" Cô từ sau lưng công kích hắn muốn thoát thân, nhưng Lôi Đình Lạc sớm có phòng bị, dễ dàng kiềm chế cô, cũng nắm cô khiêng trên vai.
"Đừng quên em không phải đối thủ của tôi."
"Thả tôi xuống!" Cô cố gắng giãy dụa, đã quên hắn là người đàn ông khí phách, tuyệt không cho phép có không tuân theo ý của hắn.
Lôi Đình Lạc đem cô để tại trên giường, chưa cho cô cơ hội đứng dậy, lợi dụng thân thể ngăn chận cô, đồng thời bắt lấy hai tay cô giữ ở phía trên, hai người cứ như vậy dán sát vào nhau, hơi thở nam tính tinh khiết bao phủ quanh cô.
"Tôi nói rồi sẽ không cho em rời tôi nữa, cảm giác nhớ mong ngày đêm một năm qua gặm cắn trái tim tôi, em không thể biết, nếu mất đi em một lần nữa, tôi thà rằng không từ thủ đoạn."
Tim cô đập kịch liệt, hiểu được hàm nghĩa trong lời nói của hắn, hơi thở của hai người chỉ tại trong gang tấc, nếu hắn muốn cô, như vậy cô là tuyệt đối không thể ngăn cản, tình huống này đối với cô rất bất lợi, cô nuốt nước miếng. "Tôi sẽ không rời đi."
"Xác định?"
"Đúng vậy."
Con ngươi che dấu dục hoả kia trừng cô đến mức khó thở, cô cúi thấp đánh giá hắn.
Lôi Đình Lạc nhẹ nhàng vén ra những sợi tóc có chút loạn trên trán cô, yêu say đắm sờ hai gò má nõn nà mềm mại của cô, giống như trúng ma pháp không tự chủ được hắn cúi xuống hôn, hai môi đụng vào nhau liền châm ngọn lửa dục vọng nóng cháy, hắn sớm muốn nếm kỹ hương vị của cô, cường hôn xúc động mang chút khí phách chỉ vì an ủi nỗi khổ tương tư một năm nay.
Sợ hãi trước sức lực của hắn, cô cố gắng bình tĩnh, sau khi xác định giãy dụa đổi lấy bị cướp đoạt ngang ngược hơn, cô bày ra bộ mặt sợ sệt.
"Đừng như vậy, Lạc ── cầu anh ── "
Cô ít khi bày ra vẻ nhu nhược nhưng điều đó lại thành công ngăn chặn cuồng dục của hắn, Lôi Đình Lạc chửi thầm một tiếng, nhịn xuống xúc động muốn cô, khàn khàn nói: "Đáp ứng anh, đừng có ý niệm rời anh đi trong đầu nữa."
Ôm chặt thân mình trong lòng, thật sâu thở dài gọi nhỏ tên của cô.
※※※.......................
Chu Mỹ Lị vô cùng tức giận. Lôi đại ca khi nào thì có đàn bà, cô một chút cũng không biết!
"Tránh ra! Các người không biết tôi là ai sao?"
"Chu tiểu thư, thật xin lỗi, anh Lạc đã dặn dò, không có sự cho phép của anh ấy thì không ai có thể đi vào." Thủ hạ phụ trách an toàn của Tương Bình, ở cửa lớn khó xử giải thích .
"Chỗ của anh Lạc tôi luôn luôn qua lại tự nhiên, chưa từng có người dám cản tôi,