a sóng điện đập vào màng tai của Ân Tịch.
"Tiểu Ức, Tiểu Ức, đừng sợ, mẹ đây, mẹ sẽ tìm con!" Ân Tịch nén giọng che miệng mình, sợ chính mình sẽ khóc thành tiếng như Tiểu Ức.
"Tiểu Ức không sợ, Tiểu Ức không sợ. . . . . ." thanh âm thanh thúy của Tiểu Ức mang theo cố nén nghẹn ngào, rất nhanh, điện thoại lại xuất hiện tình trạng tĩnh lặng.
"Tiểu Ức, Tiểu Ức. . . . . ." Ân Tịch tại đây lớn tiếng mà hét.
"Hứa Ân Tịch!" Thanh âm âm lãnh quen thuộc thay thế giọng nói trong trẻo của Tiểu Ức
"Thân Tử Kiều, tên khốn nạn này, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?" Ân Tịch nói vào điện thoại, không để ý hình tượng mà lớn tiếng cả giận nói.
"Tôi muốn một mình cô, hiện tại, đi đến bến tàu Thanh Loan, nơi đó có một đôi thuyền, màu trắng, vải bạt viết một chữ "Yêu" , cho cô hai mươi phút đuổi tới, nếu đuổi không kịp hoặc là tôi phát hiện bên cạnh cô có những người khác, cô sẽ không nhìn thấy con gái cô nữa đâu!"
Thân Tử Kiều không có chờ Ân Tịch đáp lại, tắt điện thoại, xoay người tức giận hướng Tiểu Ức.
Đôi mắt to tròn ngập nước của Tiểu nhìn hắn, trong lòng có sợ hãi, cũng không biểu hiện ra ngoài.
"Tiểu quỷ, tại sao mày không khóc a?" Hắn một tay đè lại cái cờm nhỏ bé của nó, dùng sức mà nắm lấy.
"Tôi vì cái gì phải khóc?" Nó mặc hắn nắm cằm, chính là không phát ra âm thanh, còn nhỏ tuổi liền có thể biểu hiện lãnh đạm như thế.
"Đủ gan dạ, đợi lát nữa chú sẽ cho cháu khóc, mày nếu không khóc tao sẽ làm cho mẹ mày khóc!"
"Khóc liền khóc, khóc lại như thế nào, không khóc lại như thế nào?" Tiểu Ức nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai mà khiến nó ghê tởm này, trước kia còn bắt nó gọi là baba, may mắn nó không có bị dụ uống rượu.
Vấn đề này tựa hồ là hỏi Thân Tử Kiều, đúng vậy, nó khóc hay không khóc có thể thay cái gì? Nói hắn thắng sao?
"Bắt nó đứng dậy cho ta!" Thân Tử Kiều buông tay ra, ra lệnh với đàn em.
Tiểu Ức từ đầu tới cuối đều phối hợp bọn họ, bảo làm thế nào sẽ làm thế đó, nó biết, trước khi nhìn thấy mẹ, bọn người xấu này vẫn là đối xử tử tế với nó.
——————————————————
Đón một chiếc xe, Ân Tịch cơ hồ là dùng tốc độ như bay mà chạy đến bến tàu, chung quanh tìm kiếm chiếc thyền có buồm màu trắng có chữ, tìm thấy được mục tiêu, cô tựa hồ là lao như bay đến.
Tất cả hết thảy, cô không có nói trước cho bất kỳ ai, chính là Hạ Vũ, Thân Tử Duệ cũng đều không nói.
Đây có lẽ là một lần cuối cùng, tính toán của Thân Tử Kiều, cô có thể đoán được bảy tám phần, lợi dụng cô cùng Tiểu Ức để uy hiếp Thân Tử Duệ, nhưng là cô nghĩ muốn dựa vào năng lực của chính mình để ngăn cản hết thảy, mặc kệ thành công hay không, cô phải thử mới được.
Khi cô đứng ở trước mặt Thân Tử Kiều, thời điểm lại đối mặt với tên đàn ông này, trừ bỏ cảm thấy hắn âm hiểm, cô càng cảm thấy hắn thực đáng thương.
"Con gái của tôi đâu?" Ân Tịch rất lạnh lùng mà nói với Thân Tử Kiều.
"Mới cách mấy ngày nay không thấy, càng ngày càng đẹp ra, tuyệt không giống với bệnh nhân đang hít thuốc phiện nha." Thân Tử Kiều nhìn thấy ngũ quan kiều mỵ của cô, lộ ra một loại đẹp thanh mỹ, nghĩ đến chắc cô và Thân Tử Duệ cùng một chỗ chắc cũng không tồi.
Nghĩ đến đây, lòng hắn cư nhiên hơi hơi tê rần, dựa vào cái gì? Tất cả những gì hắn có đều do tay hắn tạo lên, trừ bỏ hắn không có bối cảnh, hắn điểm nào không bằng Thân Tử Duệ? Hắn cố gắng như vậy vì sao hắn không thể có những gì mà hắn muốn có?
"Tôi muốn con gái của tôi!" Ân Tịch như trước bình tĩnh mà nói.
"Chúng ta tự ôn chuyện, không được sao?" Hắn dựa vào thân thể của cô, ngửi mùi thơm ngát trên người của cô, "Hương vị của cô so với HC càng thêm nổi bật!" .
Hắn hít sâu một hơi, từ từ nhắm hai mắt lại nhẹ nhàng mà trở về chỗ cũ.
"Tôi muốn gặp con gái của tôi!" Ân Tịch chỉ là lặp lại một câu này, đối với loại đàn ông như vậy, nói nhiều với hắn một câu căn bản là tra tấn chính mình.
"Nếu cô lại dùng thái độ như vậy với tôi, cẩn thận tôi sẽ xé nát cô ra!" Thân Tử Kiều dán vào bên tai của cô, thấp giọng mà uy hiếp, răng hắn còn khẽ cắn vào vành tai của cô.
Ân Tịch gắt gao nắm tay , lại chậm rãi buông ra, cô phải nhẫn nhịn, cô muốn gặp Tiểu Ức, muốn biết nó có an toàn hay không?
"Thân Tử Kiều, nếu anh không cho tôi thấy Tiểu Ức an toàn, anh mơ tưởng tôi sẽ đối khác với anh!" Ân Tịch đưa uy hiếp của hắn trả lại cho hắn, về phần mục đích của hắn, cô là rất rõ ràng, không có đạt tới mục đích của hắn, hắn sẽ không giết mẹ con cô.
Thân Kử Kiều hơi hơi nhíu mắt nhíu lại, sau đó nhẹ nhàng vỗ tay hoan nghênh ba tiếng.
Chỉ thấy một thân ảnh nho nhỏ bị dây thừng màu đỏ cột chặt, Ân Tịch lớn tiếng gọi , rất nhanh mà vọt tới phía trước, không khỏi chấn động nào đem thân ảnh nho nhỏ đó ôm vào trong lòng, nghĩ tới vô số loại tình cảnh gặp lại con gái, duy nhất không có tưởng tượng ra cảnh này.
Thân Tử Kiều phất tay một cái, du thuyền của bọn họ rời khỏi bờ biển, hướng theo gió biển mà chạy đi . . . .
Trong trung tâm thương mại, một giờ, hai giờ trôi qua, Ân Tịch vẫn chưa trở về, Hạ Thuần đã bắt đầu có chút sốt ruột, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi hay không? Chắc sẽ không đâu, nếu gặp chuyện không may Trữ gia nhất định sẽ gọ
