cái góc tối.
Khi bọn hắn đi qua ả, ả thấy Hạ Vũ cùng Hứa Ân Tịch bị trói đi vào, hơn nữa còn bị súng khống chế. Thấy một màn này , ả bật cười có chủ ý, cười ngày càng lớn. Thân gia, nơi nơi tràn đều ngập hơi thở nguy hiểm, người thứ nhất bị nguy hiểm đó là cha của Thân Tử Duệ cùng Thân Tử Kiều.
Nguyên là thân thể ông ta không tốt, ngàu hôm nay lại đột nhiên bị té trên đất, sau đó liền hôn mê bất tỉnh, Thân Tử Duệ bởi vì cha bị bệnh cũng chạy tới bệnh viện, cùng mẹ chờ tin tốt về cha. . .
Thân Tử Kiều, vẫn không có xuất hiện, gọi điện thoại cho hắn, trước sau vẫn là tắt máy. Hắn mơ hồ có cảm giác không tốt, lại cố tình tìm hiểu coi là gì, bởi vì Thân Tử Kiều quanh năm suốt tháng, thời gian ở biệt thự Thân gia cũng không có quá 3giờ, đối với hắn mà nói, cha đột nhiên té xỉu, hắn cho dù biết cũng làm bộ như không biết.
Mà về phương diện khác, điều làm cho hắn có cảm giác xấu chính là, lần này cha té xỉu, rất có thể sẽ không khỏe lại được nữa, chẳng lẽ hắn đối với di sản của Thân gia không có chút lưu luyến sao?
————————————
Hạ vũ cùng Ân Tịch bị Thân Tử Kiều sai hạ nhân nhốt vào một gian phòng, gian phòng này cực kỳ đơn giản cái gì cũng không có, bốn bức tường, vài món đồ nhỏ, ngọn đèn hôn ám, khuôn mặt của ba tên mặc đồ đen lại càng âm trầm.
Ân Tịch nhịn không run rẩy trong lòng, gắt gao dựa vào Hạ Vũ.
"Tiểu Lí, mở trói cho hai vị tiểu thư này". A Khôn mệnh lệnh, chỉ thấy Tiểu Lí đi lên phía trước, ba phát vung tay đã cởi dây trói ra cho hai người.
Tay chân được buông lỏng, Ân Tịch cùng Hạ Vũ vội vàng ôm lấy nhau.
"Hứa tiểu thư, chúng ta đã lâu không gặp". A Khôn cười xấu xa suy nghĩ.
"Lần này các người lại muốn làm gì?" Ân Tịch cảnh giác hỏi.
"Chính là mời cô lại đây một chút, làm cho cô bị sợ hãi rồi". Hắn tháo mũ xuống, nhẹ nhàng mà vặn vẹo thắt lưng, mang theo ý cười không tốt.
Ân Tịch nhìn thấy biểu hiện của hắn, càng thêm bất an, tay càng thêm nắm chặt bàn tay Hạ Vũ, Hạ Vũ nhìn thấy ba người đàn ông trước mắt, lại nhìn vẻ sợ hãi của Ân Tịch với A Không, chuyện kế tiếp khẳng định sẽ không tốt gì, nhưng cô đường đường xuất thân từ gia tộc xã hội đen, đối mặt cảnh tượng như vậy, so với Ân Tịch vẫn trấn định hơn. . .
"Hai vị có khát hay không?" A khôn nói một câu chả có liên quan gì đến mọi chuyện.
"Không khát". Hai người giờ phút này đồng thời đáp trả.
A Khôn nháy mắt với Tiểu Lí, hắn bước đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại có bốn người, hai nam hai nữ.
"A Khôn, đến tột cùng ngươi muốn làm gì? Ta trước cảnh cáo ngươi, ông chủ các các người muốn tìm ta, lập tức thả Hạ Vũ, ngươi bắt cô ấy, người Hạ gia sẽ không bỏ qua các ngươi đâu". Ân Tịch bình tĩnh nói với A Khôn, ở trong lòng cô, Hạ Vũ là điều cô lưu tâm nhất.
Nhất cử lưỡng tiện. Đồng thời, cô cũng có chút tin tưởng, Thân Tử Kiều dù có tác quái thế nào, cũng sẽ không dám không để mặt mũi cho Hạ gia, vô luận là bạch đạo vẫn là hắc đạo, nhìn thấy người Hạ gia, ai cũng phải nể ba phần.
"Hạ gia tam tiểu thư, xem ra phải ủy khuất cô rồi. Bất quá chúng tôi sẽ không thương tổn cô, nhưng là hiện tại cũng không có thể thả cô đi, bởi vì cô đi rồi, tin tức về vị Hứa tiểu thư này cũng sẽ bị lộ". Đêm nay tâm tình của A Khôn tựa hồ tốt lắm, nói chuyện không tức không giận.
"Các người làm như vậy là phạm pháp, nếu không muốn tôi khởi tố các người, hiện tại thả chúng tôi ra". Ân Tịch tựa hồ muốn nói một số lời nói mà ngay cả bản thân mình cũng không chút tin tưởng.
"Ha ha. . . . . . Tôi chỉ có thể nói đã lâu không gặp, Hứa tiểu thư càng ngày càng đáng yêu".
Phạm pháp? Thân Tử Kiều giết người đủ để cho hắn chết một nghìn lần một vạn lần, hắn có cái gì pháp luật mà không dám phạm?
"Các người rốt cuộc muốn làm?" Hạ Vũ mở miệng nói.
"Càng nhìn hai vị tiểu thư càng thấy đẹp, một tựa như đóa hoa trời ban, một lại đẹp đến kẻ khác phải ghen tị". Hắn đáng khinh vuốt ve cằm, đối với câu hỏi của bọn họ, hắn làm bộ như không nghe thấy.
Ân Tịch cùng Hạ Vũ nhìn nhau, lại nhìn thấy người đàn ông vẫn cầm súng bên cạnh, hai người muốn chạy thoát khỏi gian phòng này, quá khó khăn . Bọn họ mất tích, sẽ khiến cho Trần Hãn, Hạ Thiên Triệu cùng Thân Tử Duệ một trong số đó để ý tới, nhưng mà bọn họ có thể tới nơi này không?
Hiện tại, điều hai người có thể làm chính là kéo dài thời gian.
Ý tưởng này vừa mới sinh ra, cửa phòng bị mở ra, đi vào tới là Tiểu Lí vừa mới đi ra, mà phía sau hắn còn lộ ra một khuôn mặt của người đàn ông khác, cả người đều lộ vẻ ngoan độc cùng nguy hiểm.
Thân Tử Kiều vừa lòng nhìn Hứa Ân Tịch cùng Hạ Vũ.
Lâu như vậy không thấy, Hứa Ân Tịch tuy rằng gầy hơn, lại càng nhiều khiến cho đàn ông phải đau lòng, vẻ đẹp của cô làm cho Thân Tử Kiều không thể kháng cự, hận không thể lập tức ôm lấy cô, ném tới trên giường, đem cô hung hăng mà khảm vào thân thể của mình, làm cho cô phải giống những người đàn bà khác, yêu thân thể hắn đến yêu hắn.
Càng là muốn giữ lấy, hắn liền càng muốn đạt được lòng của cô, lại muốn cô chủ động trả giá hết thảy.
Lại nhìn Hạ Vũ bên cạnh, như trước là mái tóc ngắn khiêu gợi, khuôn mặt xinh đẹp trắng nộn, ánh mắt hắ