Người Phiên Dịch

Người Phiên Dịch

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325202

Bình chọn: 8.00/10/520 lượt.

phông và quần cho tôi rồi, phơi trên sân thượng.

Khi cô bước tới đặt khăn khô lên đầu tôi, tôi cứ tưởng cô lau giúp mình.

Cô nói: “Hôm nay anh ngủ trong phòng em, em ngủ cùng mẹ”.

Tôi hỏi lại: “Anh không làm phiền em đấy chứ?”.

“Không có gì. Sao anh không đi làm mà lại tới đây? “

“Ban nãy anh đã nói với em rồi mà, anh sợ em xảy ra chuyện gì.”


Cô ấy cười: “Người khiến em xảy ra chuyện vẫn chưa chào đời đâu”.


“Mai anh phải về rồi, ngày kia anh đi Canada công tác.”


Phi nhìn tôi trìu mến nói: “Vậy anh mau ngủ sớm đi, mai em tiễn anh”.

Sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy, Phi và mẹ cô ấy đã chuẩn bị xong bữa sáng. Sữa đậu nành, quẩy, giá trộn, trứng ốp lết. Mẹ của Phi lấy trứng cho tôi, trứng vừa miệng, rất ngon. Sau đó cả ba người chúng tôi cùng rời khỏi nhà. Mẹ cô ấy đi bày hàng bán, Phi tiễn tôi ra ga Thẩm Dương.

Lúc tôi mơ mơ màng màng ngồi trên tàu, nhìn cảnh vật vụt qua bên ngoài cửa sổ, những điều được nhớ tới về những ngày vừa qua khiến tôi thầm kinh ngạc.

Đây hoàn toàn không phải là nhìn cảnh nhớ tới người.

Buổi chiều hôm đó, trái tim tôi bị Minh Phương xuyên thủng một lỗ lớn, cơ duyên trùng hợp, người bù đắp cho tôi lại là Kiều Phi. Cuộc sống cô gái này khác tôi một trời một vực. Cô ấy không giống tôi, cũng chẳng giống những người tôi quen, cô ấy đã tạo nên một cơn chấn động mạnh mẽ trong tôi. Tới lúc này lỗ thủng của trái tim tôi đã được vá lành, thậm chí cô ấy còn chiếm trọn trái tim tôi.

Trong tâm trí tôi chỉ có hình bóng cô, khi rời khỏi đó tôi thực sự không yên tâm, cuối cùng tôi cũng cất tiếng hỏi: “Em sẽ không tới Khuynh Thành nữa chứ?”.

“Vâng.”

Cô vẫy vẫy tay về phía tôi, mái tóc đen bị gió thổi tung, giống như cánh buồm trong gió.

Kiều Phi

Tôi đã mất rất nhiều thời gian giải thích cho mẹ nghe làm thế nào tôi kiếm được món tiền lớn đó. Tôi dùng thủ ngữ nói: “Thầy cô và bạn bè quyên góp giúp con một ít, còn bình thường con đi làm thêm cũng kiếm được đôi chút, mẹ không tin con à? Con học rất tốt, con còn làm hướng dẫn viên du lịch ở Bắc Kinh, làm cả phiên dịch nữa nên cũng kiếm được mẹ ạ. Mẹ có nhìn thấy anh vừa đi ban nãy không? Anh ấy rất tốt, cho con mượn rất nhiều tiền, còn giúp con tìm việc.

Lúc tôi đi, mẹ tôi đưa tôi một túi trứng kho lá trà. Tôi đi tàu tới Thẩm Dương, từ đó lại bắt tàu về Bắc Kinh, mất một ngày rưỡi.

Đã thực sự nghỉ hè, nhưng trong trường vẫn còn một số sinh viên không về quê. Trong kí túc xá Ba Ba vẫn ở lại để cùng ôn tập thi thạc sĩ với bạn trai mình.

Tôi nghỉ ngơi một ngày, sau đó gọi vào số điện thoại mà Trình Gia Dương đưa cho. Người nhấc máy là nam giới, khi nói chuyện cố nhấn mạnh vào âm uốn lưỡi, ngữ âm điển hình của người Bắc Kinh.

“Xin hỏi chỗ anh đang cần hướng dẫn viên du lịch tiếng Pháp phải không ạ? Trình Gia Dương cho em số điện thoại của anh.”

“Ái chà chà, cuối cùng thì em cũng đã gọi điện tới, anh cứ tưởng em mất tích rồi. Em tới công ty anh đi, anh muốn nói chuyện với em một lát.”

Tôi tìm đến chỗ công ty du lịch đó, tận mắt nhìn thấy bạn của Trình Gia Dương - Ngô Tiểu Bình. Khi gặp tôi, anh ta tỏ vẻ nghi ngờ: “Em bao nhiêu tuổi rồi? Đã tốt nghiệp cấp ba chưa?”.

“Em hai mốt tuổi” Tôi nói thêm một tuổi. “Là sinh viên năm thứ ba, cuối năm thứ ba.”

“Anh nhờ Trình Gia Dương tìm giúp một phiên dịch thành thạo, thế mà thằng cha lại làm thế này với anh.”

“Anh chưa nghe em nói tiếng Pháp, thế thì làm sao biết em có thành thạo hay không? Anh lấy bất kỳ một bản thuyết minh cho khách, em sẽ dịch miệng ngay tại chỗ cho anh.”

Tôi đoán chắc anh ta một chữ tiếng Pháp bẻ đôi cũng không biết lại định nắn gân mình.

Anh ta liền cười hì hì đáp lại: “Được rồi, cô bé à, thôi thì nể mặt Trình Gia Dương, anh tin em vậy. Anh chàng đang ở Canada nhưng đã gọi điện cho anh mấy lần hỏi về việc em đã tới chưa đấy. Anh sẽ bảo nhân viên lấy tài liệu cho em, những từ ngữ tối thiểu như đưa khách đi sân bay, đi nhà hàng đối với em chắc không có vấn đề gì đúng không? Tới địa điểm nào là lại có hướng dẫn viên bản địa đi cùng, chắc cũng không khó khăn lắm đâu”.

Đoàn du lịch Pháp này sẽ ở Trung Quốc mười lăm ngày, tuyến du lịch Bắc Kinh - Tây An - Thành Đô - Côn Minh - Quế Lâm - Thượng Hải, sau đó từ Thượng Hải xuất cảnh về nước.

Tôi mua đủ thực phẩm và nước rồi bắt tay ngay vào việc xem Tiếng Pháp giao tiếp thông dụng và bản thuyết minh. Đây là việc làm thêm đứng đắn đầu tiên của tôi, không những thế Trình Gia Dương còn nói thu nhập cũng khá, không thể cho phép bản thân lười biếng được.


Trước khi đoàn khách du lịch tới, tôi cùng Ba Ba đi mua đôi xăng đan đế mềm, rồi lại đứng trước gương tập cười, để lộ hàm răng trắng bóng: “Soyez les bienvenues en Chine!” (Chào mừng tới Trung Quốc).


Ngày thứ hai tôi đón đoàn khách du lịch hơn ba mươi người gồm cả nam lẫn nữ, trạm đầu tiên là tới quán Toàn Tụ Đức ăn món vịt quay nổi tiếng, chú ngồi cùng bàn với tôi ăn tới hơn hai mươi cái bánh cuốn thịt vịt, sau đó chỉ món nước chấm rồi hỏi: “Tương màu sô cô la kia làm bằng nguyên liệu gì vậy?”.

Tôi hỏi người phục vụ, anh ta tr


Ring ring