Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326271

Bình chọn: 7.5.00/10/627 lượt.

m anh đã chuẩn bị xong, chỉ còn chờ câu trả lời của em nữa mà thôi”.

“Cậu út”, cô ôm lấy hông của anh, thanh âm có chút nghẹn ngào, “Còn nhớ rõ lúc đăng ký nguyện vọng thi đại học của em không, câu trả lời của em chính là giống với câu trả lời đó”.

Anh cười ra tiếng, ôm lấy cô ra sức hôn, không khí vui mừng lan cả phòng.

Thi tốt nghiệp trung học Thái Niễu tóc ngang vai, mặt hơi mập mập, khuôn mặt luôn tươi cười làm người ta có cảm giác muốn sờ vào. Tiểu nha đầu cũng đến tuổi biết xấu hổ, gặp Trương Cảnh Trí liền đỏ mặt kêu một tiếng “Cậu út”, còn hơi sợ hãi, nhưng so với hai năm trước thì bớt sợ hơn nhiều.

Trương Cảnh Trí gật đầu một cái, thấy trong tay cô cầm thư giới thiệu của các trường đại học gửi đến, liền đưa tay ra. Cô liền đưa cho anh, anh xem danh sách các trường đại học được đánh dấu, chân mày nhíu lên: “Con không muốn học ở gần nhà sao”, cô chọn đại học đều là ở những thành phố rất xa nhà.

“Không có”, cô thấp giọng trả lời, “Những trường đó đều là tự tiện đánh dấu, bà nội nói sẽ giúp con chọn trường”.

Anh nhíu mày, anh biết mẹ anh rất thích cô nhưng anh không nghĩ đến là nguyện vọng sau khi thi tốt nghiệp trung học cũng giúp cô chọn: “Mẹ cậu đi tham dự tọa đàm rồi, mẹ cậu không có nói cho con biết sao?”.

“Có thật không”,mắt cô sáng lên.

Miệng anh cong lên, anh nói tiếp: “Nếu mẹ cậu hứa giúp con trọn trường, mà hiện giờ mẹ cậu không có ở đây, cậu giúp con chọn trường”. Chỉ một câu nói làm ánh mắt sáng lên của cô tối lại.

Anh lấy bút máy trong túi áo ra, trực tiếp chọn môn anh văn, sau khi chọn anh văn xong nói: “Cậu nhớ tiếng anh của con rất tốt, không bằng con đi học chuyên ngành anh văn, con có ý kiến gì không?”.

“Không có”.

“Anh văn tốt rồi học thêm một ngoại ngữ khác nữa cũng là lựa chọn rất tốt, học chuyên ngành tiếng Pháp hay chuyên ngành tiếng Nga cũng rất tốt, điền vào nguyện vọng thứ ba và thứ tư, tuân thủ theo quy định của trường học, việc học của con hẳn là không có vấn đề gì”.

“Được”, cô trả lời thật ngoan ngoãn.

Anh nhìn bộ dáng của cô, giả vờ hỏi thăm: “Con có ý kiến gì thì cứ nói ra, bởi vì học đại học là con, vì vậy con phải thích mới học được”.

“Con không có ý kiến, mọi việc đều nghe lời cậu út”.

“Vậy con đem giấy tờ đưa cho cậu, cậu trực tiếp điền vào giúp con”. Anh nói xong lại đưa tay ra lần nữa.

Cô sửng sốt, cắn cắn môi, không tình nguyện đem giấy đăng ký cho anh. Anh điền vào ba nguyện vọng, tất cả trường học đều ở trong tỉnh.

Đưa giấy đăng ký cùng sách trả lại cho cô, anh lại cầm bút ghi chép gì đó rồi đưa cho cô.

Mắt cô tròn xoe nhìn anh mag theo dáng vẻ nghi ngờ.

Anh cười cười, “Trên trang web cũng phải báo cáo nguyện vọng thi, con đem tài khoản giao cho cậu, nếu thi tốt nghiệp xong thì đi chơi cho khỏe, chuyện điền vào bảng nguyện vọng để cậu làm dùm cho”. Anh nói xong còn hỏi một câu: “Con có ý kiến gì không?”.

Cô giận mà không dám nói gì, nào dám có ý kiến với anh: “Đều nghe theo cậu út:”.

Anh rất hài lòng, khóe miệng cười tươi hơn.

Trong trí nhớ của cô anh thật là vô cùng đáng ghét, nhưng trong trí nhớ của anh cô vẫn là đáng yêu,bím tóc tràn đầy sức sống, khi chạy thì đung đưa bên trái bên phải. Rõ ràng là mất hứng nhưng lại cúi đầu nói được , ngấm ngầm chịu đựng bực tức của mình.

“Ở lại Cảnh Giang, không phải tài xế Thái không giúp em an bài công việc, mà là do chính bản thân em không muốn trở về đúng không?”

Cô gật đầu, cuộc sống ở đại viện đối với con của một tài xế tất cả đều là cơn ác mộng. Những người kia là thiếu gia, công chúa luôn tự cho mình là giỏi, cô cùng em trai mình đều bị những trò đùa quái gỡ đó giở trò đến lúc lớn. Không ai so với bọn họ muốn cách xa đại viện, cho nên thời điểm em trai cô thi đại học, phải thi ở trường học xa nhà, cô là người ủng hộ một trăm phần trăm.

Anh cảm thấy may mắn bởi vì cô là một đứa bé có tính tình rộng rãi, không có bởi vì tuổi thơ mà lưu lại ám ảnh. Về sau anh sẽ không bao giờ để cho cô không thoải mái hoặc không được tự nhiên nữa.

“Xin nghỉ đi”.

“Em đi làm”, cô nói xong cầm túi xách ra khỏi nhà.

Anh bất đắt dĩ than thở, chỉ có thể theo cô đi ra cửa, kêu tài xế cho cô xuống tại trạm xe điện ngầm.

Nghĩ hè thoáng một cái đã trôi qua, ngày hôm qua trường học cũng bắt đầu khai giảng. Cô bước lên tàu điện ngầm, gặp một giáo viên cùng trường, giáo viên thỉnh thoảng quan sát cô, cười quỷ dị.

Mới đầu cô cảm giác mình nhạy cảm, nhưng khi nhận điện thoại của Lưu Ly, cô cảm giác đầu ông một cái, chạy thật nhanh về phòng làm việc mở ra bản tin của trường, nhìn thấy trên đó có rất nhiều lời bình luận, liền dại ra. Trên màn hình máy vi tính hiện lên mấy tấm hình hết sức rõ ràng, cô và Hoạt Tích Niên cùng bước vào một gian phòng, đầu tiên là bức ảnh Hoạt Tích Niên đến cửa hàng thời trang nữ, sau đó tới bức ảnh cô mặc chiếc áo sơ mi mà Hoạt Tích Niên chọn mua cùng với anh ta rời khỏi khách sạn. Một loạt bức tranh được liệt kê liên tiếp, đặt cạnh nhau giống như một câu chuyện xưa hoàn chỉnh.

Thái Niểu mơ hồ phát run, không cần người khác nói, chính cô cũng biết lúc mọi người nhìn những bức ảnh này sẽ nghĩ


Old school Swatch Watches