Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326343

Bình chọn: 8.00/10/634 lượt.

ai anh. Ba Thái nhất quyết muốn cô cùng anh chia tay, hôm nay đã ra tối hậu thư, nếu cô không chịu xin nghỉ việc về nhà, thì sau này không cần về nhà nữa. Cô xoay người nhìn anh, híp mắt nghiêm túc nhìn anh.

Anh nhíu mày, nha đầu này đang nghĩ cái gì: “Em nhìn gì vậy?”.

Cô thở dài: “Đang nhìn anh như thế nào mà làm ba em không tin tưởng”.

Cô chạm vào mặt anh một cái: “Dáng dấp quá đẹp trai, không nhờ vả được”.

Chạm một cái trên bờ vai anh: “Gia thế quá cao, trèo không nổi”.

Cuối cùng cầm tay của anh : “Quyền lực quá lớn, bắt không được”.

Anh cười cười, trở tay cầm tay cô: “Dáng dấp xấu xí thì không xứng với em, gia thế thấp làm sao biết được em từ nhỏ, quyền lực nhỏ thì không phải là anh rồi”.

“Tự đại”, cô bĩu môi nói.

Anh cũng không phủ nhận, ôm cô cắn một cái, lưu lại dấu răng mới ngừng: “Hiện tại hối hận cũng không kịp rồi, Tiểu Điểu, khi anh đã nhận định cái gì thì anh sẽ không buông tay”.

“Anh nói em là đồ vật”.

“Không phải”.

“Anh nói em không phải đồ vật”, cô cố ý bới móc.

Anh cư nhiên cũng có ngày bị cô tính kế, cho dù nói phải hay không đều là lỗi của anh, anh ôm cô lên, bước nhanh về phòng ngủ, “Chúng ta vào phòng rồi nói”.

“Không muốn…”, vào phòng còn có thể nói chuyện mới là lạ.

“Anh đã chuẩn bị các biện pháp an toàn, cho nên…”, người nào đó cự tuyệt không có hiệu quả.

Khi cô nhìn thấy ngăn tủ trong tủ đầu giường kéo ra, tràn đầy đồ bảo vệ thì cô cũng hiểu rõ Lưu Ly đã từng nói một câu: “Đàn ông đều là tinh trùng vào não” là có ý nghĩa thế nào rồi.



Anh hôn lên đầu vai của cô, cô đã buồn ngủ, nơi nào đó có chút đau đớn, cô muốn đá người nào đó vẫn còn quấy phá trên người mình xuốn giường, “Không nên quấy rối nữa, em muốn đi ngủ, ngày mai em còn phải đi làm”.

“Xin nghĩ”, anh không muốn cô làm ở học viện đó, “Tiểu Điểu, suy nghĩ một chút về đổi công việc của em, ngân hàng, trung học cao trung hoặc là làm hướng dẫn viên , nếu không em có thể tiếp tục học nghiên cứu sinh”.

Cô lập tức có tinh thần, mở mắt trừng anh: “Đồng chí Trương Cảnh Chí, người đây là muốn lợi dụng chức vụ an bài công việc cho người thân sao, đây là chuyện không đúng quy tắc à”.

Bộ dáng tỏ vẻ nghiêm túc của cô làm anh cười ra tiếng: “Nhanh như vậy đã muốn làm người thân thuộc với anh rồi sao”.

Cô phồng miệng, kéo chăn ra ngồi dậy, “Anh không nên bàn nhiều chuyện lẫn lộn như vậy”.

“Trọng điểm chính là anh không muốn em gặp nhiều khó khăn trong công việc”, những người ở học viện đó nói bóng nói gió sẽ làm cô cảm thấy buồn bực, cô không oán trách, cũng không có nghĩ là anh không biết. Nghiêng người, đè cô dưới thân mình : “Tiểu Điểu, nghe lời”.

Mỗi một lần nghe anh nói nghe lời, cô cảm thấy mình giống như tiểu hài tử, chỉ là có một số việc cô không có biện pháp, giống như vấn đề liên quan đến tính nguyên tắc, cô có nhiều chộ rất giống ba mình. “Đừng quên em là con gái của ai”.

Anh cúi đầu hôn cô, dường như thở dài một hơi: “Vậy thì xin nghĩ phép đi, dù sao tài xế Thái cũng hi vọng em từ chức”.

“Kính nhờ, ba em hi vọng em từ chức là muốn em về nhà để không gặp anh, mà không phải ở đây để anh nuôi nhốt. Về việc xin nghĩ phép, có thể xin bao lâu, một ngày hoặc hai ngày, sớm muộn cũng không phải là trở về sao”.

“Xin nghỉ kết hôn, em hai mươi lăm tuổi, theo luật lao động có thể xin nghỉ ít nhất nữa tháng nghỉ phép. Nếu không được nữa thì…”, anh cười quỷ dị, thân thể chợt đè xuống, án bên tai cô nói: “Nếu không thì xin nghỉ thai sản, nghỉ nữa năm, đủ để em nghỉ ngơi hoặc tìm công việc khác”.

Cô nheo mắt lại, nhịp tim đập rất nhanh: “Anh…anh không phải là đang cầu hôn em đó chứ?”.

“Thông minh”, anh cắn vành tai cô “Vậy em có đồng ý hay không”.

Cô chợt đẩy anh ra, bọc chăn ngồi dậy: “Trương Cảnh Trí, anh cứ như vậy cầu hôn sao?”, cả người thỏa thân, không có hoa tươi, không có nhẫn cưới, mà hai người vẫn còn nằm trên giường.

Anh liền đứng dậy, mặc áo ngủ đi ra khỏi phòng, chỉ chốc lát liền đi vào phòng, trong tay cầm một cái hộp nhung nhỏ, anh đưa cho cô, ý bảo cô mở ra xem.

Cô mở ra xem, bên trong là ba viên kim cương. Không phải là chiếc nhẫn, mà là kim cương, còn nguyên sơ.

“Em thích hình dáng như thế nào nào thì tự mình đi đặt làm đi”.

Có người đàn ông nào lại để phụ nữ của mình đi đặt nhẫn cầu hôn, cô dở khóc dở cười.

Anh đụng một cái lên chóp mũi cô, “Muốn cầu hôn lãng mạn, chỉ cần tìm một công ty quảng cáo ra sáng kiến là được, nhưng anh nghĩ là giữa chúng ta không cần thiết như vậy, không phải là anh không để tâm, mà là để tâm đến những thứ kia, không bằng để tâm sống cả đời”.

“Sống cả đời”, ba chữ này có lúc đối với từ anh yêu em thì làm cho phụ nữ cảm động hơn, nghĩ tới sống cả đời với một người đàn ông, mặc kệ anh ta có thể hay không thực hiện được, nhưng ít nhất chứng minh hiện giờ anh ta thật lòng.

“Anh tuổi đã không còn nhỏ, cùng với em ở chung một chỗ không phải là cao hứng nhất thời. Anh hy vọng chúng ta có thể sớm kết hôn, chẳng qua anh biết em còn rất nhiều băn khoăn, không cần đồng ý với anh ngay lập tức, chờ em suy nghĩ kỹ rồi trả lời cho anh, kim cương đưa cho em chỉ là muốn nói với e