Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Người Chồng Máu Lạnh

Người Chồng Máu Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218301

Bình chọn: 7.5.00/10/1830 lượt.

Lạc đặt Bao Bao lên giường, nhìn thấy cô đắp chăn cho cậu bé, Bao Bao khẽ trở mình, đem ngón tay đặt lên miệng.

“Đồng Đồng,” Tô Lạc nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, “Đồng Đồng cũng đi ngủ đi,” cô bế Đồng Đồng lên, đặt bên cạnh Bao Bao, cô bé cũng mệt rồi.

Đồng Đồng khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Tô Lạc rồi nhìn Duệ Húc, có chút đề phòng, có chút ghét bỏ.

“Đồng Đồng, dì không sao, con đừng lo lắng, yên tâm ngủ đi, tỉnh dậy, mẹ con sẽ tới đón con.” “Vâng,” Đồng Đồng nằm xuống, ánh mắt đều nhìn về phía Tô Lạc, khi cánh cửa đóng lại chỉ còn hai người trong phòng khách.

“Anh ly hôn với Trữ San sau mấy tháng kết hôn,” hắn nói rất nhẹ,

cũng rất sơ sài, ánh mắt hắn luôn nhìn cô, nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh

của cô , trong lòng lo lắng.

“Anh thiếu em một lời giải thích, mặc kệ em có muốn nghe hay không,

anh biết anh cần phải nói, có lẽ đối với em nó không còn cần thiết,

nhưng đối với anh, đó là khoảng thời gian đau khổ nhất.”

“Có lẽ khoảng thời gian qua, em và Bánh Bao Nhỏ đã sống rất hạnh

phúc, anh chỉ có một mình, bởi vì những gì anh đã gây ra, nó tra tấn anh từng ngày, anh rất hối hận. Suốt hai năm qua chưa có ngày nào anh được

yên ổn.”

Tô Lạc không muốn nghe, nhưng từng câu từng chữ đều truyền vào tai

cô, cô quay lưng lại với hắn. Cô từng nghĩ, hai năm qua hắn chắc hẳn

phải luôn hạnh phúc, như cá gặp nước, có người phụ nữ hắn yêu, có môt

đứa con, hắn còn muốn gì nữa?

Duệ Húc đút tay vào túi áo, ngón tay nắm chặt, hắn cười tự giễu chính mình, trong mắt đầy sự chua xót.

“Tề Trữ San luôn hoàn mỹ ở trong mắt anh, anh luôn tin rằng cô ấy

mới là người xứng đáng để anh yêu, anh không từ một thủ đoạn nào để yêu, cho nên khi cô ấy nói cô ấy yêu Ôn Vũ Nhiên, anh chỉ có thể lên một kế

hoạch, anh đã không tiếc chút gì tách hai người ra, mọi thứ anh làm cuối cùng anh đã đạt được như mình muốn, hai người chia tay, có thể trái tim Vũ Nhiên vẫn giành cho em.”

“Cho nên anh cưới tôi, để Trữ San được hạnh phúc?” Tô Lạc ngẩng đầu

lên, một giọt nước mắt chảy xuống, hai năm qua đi, sự tổn thương vẫn còn trong cô, cho tới bay giờ đều không giảm đi chút nào.

“Đúng,” Duệ Húc không nói nữa, tất cả là như thế, hắn không thể nào nói được nữa, bởi vì khi đó hắn đã coi cô như một quân cờ.

“Lúc đầu, anh chỉ nghĩ muốn ép em ở bên cạnh mình, như thế em sẽ

không có cơ hội phá hủy hạnh phúc của cô ấy, sau đó anh phát hiện cần

phải cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ của em và Vũ Nhiên, chỉ cần anh ta

không yêu em nữa, hoặc là em không yêu anh ta. Anh không biết Trữ San có bản lĩnh để làm cho Vũ Nhiên yêu cô ấy hay không, nhưng anh biết anh có thể làm cho em yêu anh.”

“Mà anh đã làm được…”

Tô Lạc cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt cô ảm đạm, mọi thứ trước mặt thật u ám, cho nên, cô là một kẻ ngốc, cô thực sự đã yêu hắn, đã yêu một người đàn ông đẩy cô vào địa ngục.

“Khoảng thời gian có em ở cạnh là những ngày tháng vui vẻ nhất,

chính bản thân anh cũng không biết, khoảng thời gian đó trôi qua thật

bình yên, thật tự nhiên, vậy mà sự kiêu ngạo, sự hoàn mĩ lại nói cho anh biết, Trữ San mới là người phụ nữ anh muốn, cho nên, khi cô ấy hướng về phía anh, anh bắt đầu đấu tranh.”

“Cuối cùng, anh vẫn lựa chọn sự hoàn mĩ mà anh nghĩ anh cần, chính

anh cũng không biết, sự hoàn mĩ này lại để cho anh lần đầu tiên biết tới hai từ hối hận, cho tới khi cô ấy nói cô ấy mang thai.”

“Anh cũng không ngờ, em cũng mang thai, em lại không nói cho anh biết.”

Khóe môi Tô Lạc nhếch lên cười giễu cợt, “Nếu nói cho anh biết, có

khi Bánh Bao Nhỏ cũng không còn, tôi chỉ muốn bảo vệ con tôi, cha nó đã

không muốn nó, nếu mẹ nó cũng không cần nó, như vậy là sao nó có thể có

mặt trên thế giới này đây?”

Duệ Húc mím mỗi, không thể phản bác, đúng như cô nói, nếu khi đó, cô nói cho hắn biết cô mang thai, có thể hắn sẽ làm như thế, xóa sạch đứa

con của hắn, còn Trữ San lại không thể sinh con.

“Anh biết, Vệ Thần luôn giúp em, anh cũng ngầm đồng ý cho hành động

của cậu ấy, đó có lẽ là việc anh đã làm tốt nhất…” hắn dựa người vào một bên tường, mặt tường lạnh như băng, thời gian như một con dao cứa vào

thân thể và trái tim hắn, không phải hắn không tổn thương, không phải

hắn không đau, chỉ là hắn đã che giấu quá giỏi.

“Một tháng sau anh kết hôn với Trữ San, chưa đầy hai tháng liền ly

hôn,” hắn cười khổ một tiếng, cảm giác mình thật ngốc, hắn là tổng tài

của tập đoàn Húc Nhật lại bị một người phụ nữ chơi đùa trong lòng bàn

tay, cuối cùng lại mất đi tất cả.

Tô Lạc hơi lặng người đi, hàng lông mi dài khẽ chớp, cô dường như đã hiểu thêm, hóa ra họ cũng chỉ có gần hai tháng hôn nhân, không phải là

rất yêu sao? Không phải hao tâm tổn trí để đến được với nhau sao?

Chiếm được lại buông tha… Bọn họ coi hạnh phúc của người khác là cái gì… Bọn họ nhàm chán không có gì chơi sao?

“Có thể em không rõ, vì sao anh lại ly hôn, ở bên ngoài, anh chỉ là

một danh xưng, một lần vô ý đi kiểm tra sức khỏe, điều tra ra tử cung

Trữ San có vấn đề, không thể sinh con.”

“Ly hôn không phải vì cô ấy không thể sinh con, mà bởi vì cô ấy đã

lừa dối anh, bởi vì anh không thể tìm được bất kì từ