Mở đầu
"Đây là nữ chủ nhân của bữa tiệc tối hôm nay, vị hôn thê của tôi —— Uông Chỉ Lan tiểu thư."
Chủ nhân của giọng nói này, là một người đàn ông cực kì đẹp trai gương mặt góc cạnh rõ ràng, anh mặt bộ tây trang hàng hiệu, thần thái ưu nhã, làm vô số cô gái muốn quỳ gối dưới chân anh.
Người con gái được anh che chở bên người, vóc người nhỏ nhắn, da thịt trắng nỏn, hai gò má mềm mại mê người, cô trong rất đáng yêu.
Hai người được ánh đèn tôn lên, tựa như một đôi kim đồng ngọc nữ, làm cho tất cả mọ người đều ghen tị.
Nhưng là không đúng, tất cả đều không đúng!
Hôm nay là sinh nhật hai mươi tám tuổi của đại thiếu gia Nhiêu Triết của tập đoàn Nhiêu gia.
Mọi người thường nghe, Nhiêu Triết và đại tiểu thư Thượng Quan gia thầm mến nhau đã lâu.
Mọi người thường nghe, trưởng bối hai nhà Nhiêu gia và Thượng quan gia có hôn ước từ lâu.
Mọi người thường nghe, vào hôm nay Nhiêu gia chuẩn bị tuyên bố Thượng Quan Nhu làm thiếu phu nhân của nhà họ Nhiêu, mà không phải là Uông Chỉ Lan.
Nhưng vào giờ phút này, Nhiêu Triết loại bỏ tin đồn, lựa chọn sánh duyên cùng với Uông Chỉ Lan.
Mọi người vốn nên là chúc mừng, nhưng tất cả vẻ mặt đều cứng ngắc nhìn một đôi trên đài và sau đó, không hẹn mà cùng dời ánh mắt nhìn một người dưới đài là —— Thượng Quan Nhu.
Thượng Quan Nhu là Thượng Quan gia đại tiểu thư, từ nhỏ cô được hưởng biết bao nhiêu vinh hoa phú quý, cô ngậm thìa vàng ra đời, đã từng làm cho vô số thiếu nữ sinh lòng đố kị.
Nhưng hôm nay, cô lại biến thành một trò cười trong bửa tiệc, chỉ có thể lúng túng mà đứng ở nơi đó, mắt không chớp nhìn đôi nam nữ trên đài.
Mang theo nụ cười hài hước, Nhiêu Triết đi về phía trước mấy bước, nói với mọi người: "Tôi muốn khẳng định với mọi người một chuyện, vì sao thiếu phu nhân của Nhiêu gia là Thượng Quan Nhu đã bị thay đổi, thật ra chân tướng rất đơn giản. . . . . ." Đôi mắt anh lạnh như băng nhìn vào sắc mặt trắng bệch của nàng, "Bởi vì; cô ấy không xứng!"
Tất cả mọi người thở hốc vì kinh ngạc, đây là vũ nhục trắng trợn, vô luận Thượng Quan Nhu đã làm sai điều gì, Nhiêu Triết cũng không nên tại thời điểm như thế này vũ nhục cô ấy.
Tất cả mọi người cho là Thượng Quan Nhu sẽ quẫn bách khóc thút thít, nhưng cô không có, cô chỉ là lạnh lùng nhìn Nhiêu Triết, lộ ra một nụ cười, gật đầu chào anh, "Như vậy, chúc mừng anh tìm được tình yêu thuộc về mình."
không có oán hận, không có ghen tị, không có chỉ trích, không có gì cả.
Thượng Quan Nhu ngẩng đầu ưỡn ngực, bóng dáng uyển chuyển ưu nhã đi ra cửa, thong thả ung dung đi khỏi nơi này.
Nhiêu Triết gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng kiêu căng của cô, hai mắt đen nhánh khẽ híp lại, anh nắm trong tay ly thủy tinh, giống như một giây kế tiếp sẽ bóp vỡ nó.
Bữa tiệc lớn như vậy lại nhất thời trở nên yên tĩnh.
Uông Chỉ Lan đứng ở sau lưng Nhiêu Triết, đôi tay nắm chặt váy, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào hai gò má anh.
Trong mắt cô lóe ra tia nồng đậm chờ đợi, chờ đợi người đàn ông trước mắt này, có thể quay lại nhìn cô, nhìn cô một lần cũng được rồi.
Nhưng vẻ mặt phức tạp của Nhiêu Triết nhìn ra cửa, đưa mắt nhìn vào bóng dáng từ từ biến mất ngoài cửa kia.
Trong lúc bất chợt, "Phanh" một tiếng, bên ngoài truyền đến tiếng nổ mạnh làm cho người nghe điếc tai, không ai biết tiếng nổ này có ý nghĩa như thế nào.
Cho đến khi có một người phục vụ hấp tấp chạy vào, đối với mọi người nói: "Thượng Quan tiểu thư điều khiển xe thể thao, lấy tốc độ cao đụng vào cột cửa tại chỗ nổ tung. . . . . ."
"Beng!"
Nhiêu Triết buông ly rượu trong tay xuống, bởi vì anh bất thình lình nghe được tin dữ mà nó nặng nề rơi trên mặt đất tan nát.
Cơ hồ tất cả mọi người vào giờ khắc này, từ trên mặt anh, có thể nhìn thấy được một tia khổ sở và tuyệt vọng.
Chương 1
"Thiếu gia, hôm nay phòng bếp chuẩn bị đồ ăn ngài thích, có chân giò hun khói xào ốc, gà quay, Bạch Cửu ốc đồng, phô mai cục cua, cà ri tôm, canh cá, Hồng Trà và bánh tráng (mình không hiểu). . . . . ."
Nhiêu Triết chậm rãi từ trên cầu thang đi xuống, anh mặc một bộ quần áo màu trắng, mềm mại ở nhà.
Trong tay anh cầm một món đồ chơi tinh xảo với tên gọi là Cửu Liên Hoàn, theo động tác đi bộ, Cửu Liên Hoàn phát ra tiếng vang leng keng dễ nghe.
Nhìn lão quản gia ân cần giới thiệu, anh hờ hững gật đầu, mặt không biểu tình gì đi về phía phòng ăn.
Phòng ăn Nhiêu gia hết sức hài hòa, đèn thủy tinh treo ở trên cao phát ra ánh sáng nhu hòa, đá hoa cương trên mặt đất không nhiễm một hạt bụi, trên bàn ăn đặt một bình hoa TuLip lớn.
"Thiếu gia, bây giờ dọn thức ăn lên được chưa?"
Quản gia nhà Nhiêu gia là người Anh tên John, có gần bốn mươi năm kinh nghiệm làm quản gia, phục vụ rất nhiều chủ nhân, làm cho họ hết sức hài lòng, hiện giờ ông đang làm quản gia cho Nhiêu gia.
trên bàn ăn chỉ có mỗi mình anh ăn tối, từ khi anh bắt đầu hiểu chuyện, thì anh đã bắt đầu ăn một mình rồi.
Trong phòng ăn, hai hàng người giúp việc đứng hai bên, anh không nhìn họ, anh chỉ ngồi xuống bàn ăn, tay anh vuốt ve Cửu Liên Hoàn rồi đặt nó ở bên phải bàn ăn.
"Tổng giám đốc. . . . . ."
Tiếng bước chân từ phòng kh