hải dùng mưu.
- Phải mày không, Thường?
- Đúng!
- Nghe nói mày có súng. Bắn một phát coi súng thiệt hay giả?
Thường móc súng bóp cò thị oai. Nhưng nhanh như chớp, ông Tám
phòng một đá cho hắn đo đất rồi quay lại đánh thằng Vân. Đang đánh, đầu
tóc sút ra. Ông Tám chỉ đánh một tay, còn tay kia phải giữ đầu tóc. Đánh xong trận này, ông vô tiệm hớt tóc cắt bỏ cái củ nừng lượt bượt không
chút thương xót.
Cuộc vui chơi kéo dài tới sẩm tối. Ông Tám biểu bầy trẻ thắp đèn măng xông tiếp tục chơi tới khuya, nhưng Bảy Trân cản:
- Không nên! Vui bấy nhiêu đủ rồi! Thực lực của ta không mạnh
không nên vỗ ngực xưng tên như vậy. Sau này, khi thành công rồi, ta có
thể vui chơi ba ngày ba đêm hay nhiều hơn nữa. Bây giờ chúng tôi xin
kiếu ông Tám và các anh em.
Tất cả đứng lên tiễn Tư Ó và Bảy Trân ra về. Lúc quay trở vô, ông Tám vỗ tay gọi tất cả lại:
- Quới nhơn đã về rồi, bây giờ tao căn dặn tụi bây điều này:
Chúng ta bắt tay với Đảng Cộng sản làm cuộc khởi nghĩa trong tổng Tân
Phong Hạ này là việc vô cùng hệ trọng. Thành công thì không nói làm chi, lỡ thất bại thì thân bại danh liệt, nhà cửa tiêu tan, vợ con nheo nhóc. Bởi vậy tụi bây phải kín miệng, dù là vợ con, hay cha mẹ, anh em cũng
không được hé môi. Nghe chưa?
Tất cả đều dạ răm rắp. Ông Tám nói tiếp:
- Bây giờ thì mỗi đứa xách một miếng thịt đem về cho vợ con để chung vui trong ngày đáng ghi nhớ này.
Hai Vĩnh cũng được một phần thịt về cho các em dù anh không chịu nhận. Hai Vĩnh không thể nào quên được ngày Nam kỳ khởi
nghĩa. Ngày trọng đại này để lại một kỷ niệm đáng ghi nhớ nhất đời: anh
đã tìm được một con đường đi. Kể từ ngày được nghe "quới nhơn" Bảy Trân
đánh thức tinh thần yêu nước, Hai Vĩnh mới thấy chuyện đứng bến kiếm ăn
trên mồ hôi nước mắt của dân lao động là thấp hèn. Con đường đi mà từ
lâu anh suy gẫm tìm tòi chính là con đường "quới nhơn" Bảy Trân đang đi. Anh phải theo dấu chân người đi trước. Càng ngẫm nghĩ, Hai Vĩnh bật
cười khi nhớ lại buổi sáng thằng Mười qua Long Kiểng báo tin vui:
"Chuyện quốc gia đại sự mà mình lại tưởng chuyện tình duyên bé nhỏ của
mình với cô Tư".
Đã được thông báo trước, Hai Vĩnh qua Xóm Cỏ vào chiều ngày
22, ăn cơm và ngủ luôn tại đó để nửa đêm "xuống đường" cướp chánh quyền. Tại đây đã có đông đủ anh em, bà con và các môn đệ của ông Tám. Họ đàn
ca hát xướng, cười nói thật vui vẻ. Trong số này chỉ có Năm Hồi và Mười
Nhỏ là có súng. Cả hai đều hãnh diện với cây súng và túi da đựng đạn của mình. Năm Hồi nói với Mười Nhỏ:
- Từ nay, súng trong tay hai cậu cháu mình sẽ có ý nghĩa hơn.
Thay vì đi ăn hàng, mình đánh tây với tụi mã tà chạy tét. Vậy mới đáng
mặt anh hùng!
Hai cậu cháu cứ săm soi hai khẩu súng rồi kể lai lịch của
chúng. Đây là loại súng săn Tây cấp cho các tay hương quản để uy hiếp
dân làng. Cả hai thích chí cười bảo "bây giờ thì gậy ông đập lưng ông".
Trong lúc đám đàn ông đàn ca, bà Tám chỉ huy các chị em cô Tư
làm bếp. Chị Hai đảm trách một chảo cơm nếp to tướng, đủ cho ba chục
người ăn. Cô Tư cùng cô Sáu làm gà kho sả ớt. Chưa tới mười một giờ, đâu đấy đã xong, mùi thơm của nếp rặc hòa với thịt gà kho bay lên nhà trên, ngào ngạt.
Ông Tám điểm binh xong, ra lệnh bà Tám dọn ăn.
- Tất cả ăn cho no! Ăn nó mới đánh khỏe!
Mọi người vừa ráp lại thì "quới nhơn" đạp xe tới. Vẫn bộ bà ba mốc cời và đôi guốc mòn lẻm. Ông Tám mời quới nhơn ngồi ở bộ trường kỷ. Vừa ăn, Bảy Trân hỏi:
- Công cuộc chuẩn bị như thế nào? Tinh thần anh em ra sao?
Ông Tám vui vẻ gật đầu:
- Anh em hăng lắm. Hễ nghe đập đầu Tây với làng lính là xáp vô làm liền! Lâu nay cá ăn kiến, bây giờ kiến ăn cá, không hăng sao được
thầy Bảy! Từ ngày nghe thầy Bảy nói chuyện, anh em ngưng "đi hát" để thì giờ tập võ và o bế đồ binh khí.
Bảy Trân nắm tay ông Tám:
- Nhờ ông Tám nói với anh em là chúng tôi rất cảm ơn anh em đã hưởng ứng lời đề nghị của tôi. Bác Tám biết không, niềm vui của chúng
tôi không sao kể xiết. Trước đây đêm nào ăn cướp cũng hoành hành, trống
mõ khua vang như nhái kêu. Vậy mà hai tuần nay êm re. Vậy mới biết là
tiếng nói của Đảng "linh" quá!
Ông Tám hãnh diện:
- Thầy Bảy yên tâm, em út của tôi coi hầm hừ vậy mà tôi nói
sao nghe vậy. Tôi dạy học trò mấy chục năm nay, không có thằng nào phản.
- Các thứ đồ nghề để phá khám như búa tài xồi, cưa sắt, ông Tám lo đủ chứ?
- Đủ hết! Bỏ trong bao cà-ròn, giao cho Năm Hồi.
Bảy Trân yên tâm. Lúc uống trà, ông đứng lên:
- Tôi phải ra đường số 5 với anh em. Bộ tham mưu đặt tại gò mả An Phú, dưới xóm "các chú".
Ông Tám ngạc nhiên:
- Ủa, tôi tưởng thầy ở lại đây với chúng tôi chớ?
Bảy Trân giải thích:
- Tôi chịu trách nhiệm trong toàn tổng Tân Phong Hạ. Tôi tổ
chức được ba nhóm, ở đây là một, bên Bình Đăng là hai và ở Đa Phước,
Phong Phú là ba. Cho nên Bộ tham mưu phải đặt ở giữa để tiện liên lạc và chỉ huy.
Ông Tám gật gù:
- Vậy cho tôi gửi một người làm liên lạc tiếp tay với thầy Bảy có tiện không?
Bảy Trân gật liền:
- Được lắm! Ông Tám chọn một người biết đi xe đạp để liên lạc cho mau, từ Gò Mả vô đây ít nhất cũng ba cây số