ra một tư thế vô cùng oai vũ, Thái Y để ý thấy trên cánh tay hắn còn đeo một phù hiệu, mặt trên viết hai chữ “Kỷ Ủy” (Ủy ban kỷ luật =))))
Thần Y ghé vào lỗ tai Thái Y, nhỏ giọng nói: “Tên kia, từ khi Sư Phụ cùng Giáo Chủ công khai đi lại, liền mở một ra một cái Phong Hóa Kỷ Luật Ủy Viên Đường, tận lực mà đem Giáo Chủ cùng Giáo Chúng nắn cho “thẳng”, không cần để ý tới hắn.”
Nói xong, liền ở ngay trước mắt Tả Hộ Pháp, lôi kéo Thái Y vào một nụ hôn đắm đuối.
Tả Hộ Pháp vô cùng bất lực, ôm ngực thống khổ rên lên: “Ông trời ơi, thế giới này sao lại có nhiều đoạn tụ như thế???”
“Tả Hộ Pháp, sao chỗ nào cũng thấy ngươi trảo tiểu tình nhân ,bổng đả uyên ương (bắt tình nhân, cầm gậy đánh uyên ương) vậy?” Một người mang theo tiếu ý không che giấu tiến tới, là một mỹ nam tử ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, mỉm cười nhìn Tả Hộ Pháp đang vô cùng tức giận.
“Ta cầm gậy đánh uyên ương bao giờ??? Ương, ương ở chỗ nào? Ta đây là cầm gậy đánh uyên uyên!!” Tả Hộ Pháp giậm chân bình bịch, nói.
(Uyên ương là một loài chim, bé và gần giống như con vịt í. Uyên chỉ con đực, ương chỉ con cái)
“Nga~” Hữu Hộ Pháp ý vị thâm trường nói.
“Các ngươi hôn đủ chưa, muốn hôn thì về phòng mà hôn!!!” Tả Hộ Pháp vô cùng tức khí, quát hai người kia.
“Tả Hộ Pháp, ngươi đang thất lễ đó” Hữu Hộ Pháp nói.
“Hanh!”
Thái Y bỗng nhiên nghĩ , Sư Phụ kêu lớn như thế, có khi nào là muốn chọc lên Tả Hộ Pháp này không? Vừa nghĩ tới bộ dáng Tả Hộ Pháp lần khần vật vã trước cửa phòng Giáo Chủ, mặt xanh thành một khối, muốn vào mà không vào được, quả thật là khiến người ta cười muốn chết. Sau vài ngày, hai người lại theo vách núi, xuống đáy Bất Tư Nhai, thân thể Lan Vân Chu cũng có chuyển biến tốt, chỉ là trên gương mặt đẹp kia là đôi mi thanh tú luôn nhíu lại, thần tình tịch liêu.
Thái Y có hỏi Sư Phụ về chuyện tình của Lan công tử, Sư Phụ lại bày ra một bộ dáng nghiêm túc khó thấy được, nói y hệt sư huynh: bất quá chỉ là một cố sự năm xưa, không đáng nhắc tới.
Thái Y lại hỏi: vậy người Lan công tử muốn hỏi thăm là ai.
Sư Phụ trầm mặc hồi lâu, than thở: Tiền Nhiệm Võ Lâm Minh Chủ, cũng chính là sư phụ của Đương Nhiệm Võ Lâm Minh Chủ.
Thái Y lại hỏi: Lan Vân Chu là ai?
Sư Phụ nói: Là Ma Giáo Tiền Nhiệm Tả Hộ Pháp.
Bộ não siêu cấp của Thái Y ngay lập tức chắp vá ra một phen ân oán tình cừu, ngược luyến tình thâm vô cùng vật vã, nhanh chóng bày ra bộ dáng phiên nhiên đại ngộ ( sâu sắc hiểu ra), thổn thức một phen, sau đó mới gật gù cảm thán mà rời đi.
Còn đây là màn cháp vá diễn ra trong bộ não Thái Y: nguyên lai là ái tình Ma Giáo Hộ Pháp cùng với Võ Lâm Minh chủ tạo nên bị kịch a~~ Hai người họ nhất kiến chung tình, nhị kiến khuynh tâm (một lòng thương mến), sau cùng lại vì chính tà không đội trời chung mà phải đứng hai bờ chiến tuyến. Sau đó Lan công tử bị Tiền Nhiệm Ma Giáo Giáo Chủ bụng dạ âm hiểm như gà (=.=) phế đi võ công, nhưng lại không nỡ giết, không thể làm gì hơn là đày hắn xuống đáy Bất Tư Nhai… mà Tiền Nhiệm Minh Chủ… Thái Y nhớ rõ, y cùng với gã Tiền Nhiệm Ma Giáo Giáo Chủ đại sát khí kia, làm một phen đấu tay đôi, 1 vs 1, cuối cùng lưỡng bại câu thương, đôi bên cùng chết.
Đây là cái đại kịch chó má gì chứ, thương cảm cho Lan công tử, bị nhốt tại Bất Tư Nhai đã bao năm, không biết hai kẻ kia đã sớm lôi nhau tới tận địa phủ mà loạn đả rồi.
Thái Y gật gù đắc ý, giả vờ ai thán vài tiếng cho có màu. Không đành lòng nói cho Lan Vân Chu biết tiểu tình nhân của hắn, vì giúp hắn báo thù, đã một mình chạy đi đánh với Ma Giáo Giáo Chủ, cuối cùng đã sớm rời bỏ thế gian.
“Ngươi… Này là cái loại biểu tình gì?” Thần Y đi ngang qua, thấy Thái Y đang bày ra một vẻ mặt như vừa khám phá được hồng trần, tự nhiên lông mao dựng khắp toàn thân.
“Sư huynh, may mắn chúng ta đều là người trong ma giáo.” Thái Y thở dài: “Ta trăm vạn lần không muốn nghĩ tới cảnh ngươi bị nhốt dưới đáy Bất Tư Nhai suốt mười năm, còn ta , vì muốn cứu ngươi mà đơn thương độc mã chạy đi tìm cái gã Giáo Chủ điên đó.”
Thần Y mặt đóng băng: “Ngươi đang diễn trò gì??”
Thái Y vò đầu: “ Chính là, theo ta, cái kiểu một mình chạy đi tìm BOSS đánh nhau như thế, đều không phải là cứu người, mà là đi tìm chết a~”
Thần Y nghiêng đầu liếc Thái Y: “Thế nên, ngươi chính là hảo hảo ở nhà mà ôm hài tử đi.”
Thái Y nhướng mày: “Sư huynh, nguyên lai, ngươi vẫn còn dốc sức tu hành cho sự nghiệp nam nam sinh tử a!”
Thần Y sắc mặt biến hóa như con tắc kè, cuối cùng phun ra một chữ vô cùng rõ ràng: “Cút!” Hôm nay khí trời tốt, Thái Y tâm tình cũng vô cùng tốt.
Thế nên, khi Thái Y nhìn thấy Tả Hộ Pháp sải bước, vung vẩy cánh tay có đeo phù hiệu “Kỷ Ủy” , nơi nơi trảo dã uyên ương, Thái Y cười đến thập phần thoải mái.
“Giữa thanh thiên bạch nhật dám làm chuyện mờ ám, phạt hai lượng!” Tả Hộ Pháp cầm trường côn – đả uyên bổng (gậy đánh uyên (chim uyên ương đực)) , từ trong bụi cây chọc ra một đỗi dã uyên ương, tức giận nói.
“Lại là ngươi!!!” Mắt thấy đối thủ không đội trời chung – Hữu Hộ Pháp từ trong bụi cây, ôm một tiểu chính thái (= Shota = … tự hiểu nha ^^) vẻ mặt ngượng n