hút.
Đạo lôi kiếp thứ hai rồi thứ ba đánh xuống, cũng bị đóa sen ngưng tụ trên đỉnh đầu Hoa Liên chặn lại, có điều đóa hoa kia đã bị sét đánh tan mất nửa số cánh hoa, đạo lôi kiếp cuối cùng có thể đỡ được hay không, phải trông vào vận khí.
Mặc dù không muốn phó mặc vận mệnh của mình cho ông Trời quyết định, nhưng giờ phút này, Hoa Liên không thể không thừa nhận, mình thực sự quá nhỏ bé, quá yếu ớt, đến mức không thể nào chống lại thiên đạo.
Đạo lôi kiếp thứ tư, có lẽ mạnh gấp mười lần đạo thứ nhất, lôi điện to bằng thùng nước màu đỏ thậm từ trên trời giáng xuống, bổ thẳng lên đỉnh đầu Hoa Liên.
Hoa Liên vẫn ngồi yên tại chỗ, hai tay nhanh chóng kết ấn, vô số những đóa sen đỏ như máu lớn chừng miệng chén hiện ra quanh người nàng, dù đã bao chặt lấy nàng thành từng lớp, nhưng sau khi lôi điện đánh xuống, đám hoa kia đều giống như thủy tinh vỡ vụn thành từng mảnh.
Rốt cục, mánh khóe gì cũng đã dùng hết rồi, lôi điện kia vẫn ào ào đổ xuống. Mắt thấy lôi điện sắp bao phủ lấy mình, Hoa Liên lại thở phào một tiếng.
Nếu không thể chống cự thì hấp thu cũng được. Cố chịu đựng sự đau nhức khi lôi điện quét qua người cùng với sức phá hoại của nó đối với thân thể, Hoa Liên ngưng tụ hồn phách, tìm kiếm nguyên khí trong lôi điện.
Đạo lôi điện cuối cùng này tuy nói kinh khủng, nhưng nguyên khí chứa bên trong cũng không hề tầm thường, hấp thu nguyên khí vào trong cơ thể, sau khi dung nhập vào bên trong, nguyên khí bắt đầu mạnh mẽ đè ép linh khí đã ngưng tụ thành giọt trong người, những giọt linh khí kia từ từ tập hợp xuống đan điền, nhanh chóng ngưng tụ thành một viên nội đan màu đỏ to bằng hạt đậu.
Có điều đến đây vẫn chưa kết thúc, bởi vì linh khí trong cơ thể không đủ, Hoa Liên cảm thấy mình như đang bị nội đan hút khô, thân thể cũng nhanh chóng trở nên rã rời, hơn nữa bên ngoài lôi điện còn chưa hề có ý ngừng lại, trong ngoài đan xen khiến cho nàng thiếu chút nữa đã buông tha.
Nhưng mà, nàng không cam lòng, tại sau cùng xuất xứ từ Đại Hoang mà nàng lại xui xẻo hơn người khác, nàng còn chưa tìm hai tên khốn kia bầm thây vạn đoạn, sao có thể cứ vậy mà chết.
Trong lòng dâng lên một luồng oán khí, đột nhiên một đóa huyết liên đỏ tươi hiện lên trên đỉnh đầu nàng, lần này không phải ảnh ảo mà là một đóa sen thực sự, cánh hoa như huyết ngọc, ánh hoa xoay chuyển, đỏ một cách yêu diễm, đẹp đến dị thường.
Sau khi đóa huyết liên kia xuất hiện, lôi điện trực tiếp bị cản lại, có điều mấy giây sau, mây kiếp tan đi, nấc thang nhập đạo này cuối cùng cũng bước qua, đóa huyết liên cũng biến mất trong hư không. Chỉ hiềm nỗi linh khí để kết đan vẫn không đủ, mắt thấy Hoa Liên sắp bị viên nội đan hút khô, nam tử áo trắng vẫn ngồi yên trên đệm bồ đoàn đột nhiên biến mất trong thiện phòng.
…
Khi Hoa Liên mở mắt ra, mặt trời đã dâng lên cao, nàng cuối cùng cũng đã đặt chân vào kỳ đầu của Yêu Tướng, hơn nữa linh khí trong cơ thể tinh khiết, dường như báo trước có khả năng đột phá lên kỳ giữa.
Có điều tất cả những thứ này đều không thể khiến nàng kích động, tối qua lúc độ kiếp kinh hiểm như thế nào nàng đã thấm thía, đặc biệt là sau khi độ kiếp, linh khí không đủ, nàng thiếu chút nữa mất luôn cái mạng nhỏ.
Cuối cùng hình như có ai đó điểm ngón tay lên giữa trán nàng một cái, vô số linh khí tinh khiết đột nhiên tràn ngập trong cơ thể nàng, giúp nàng kết đan thuận lợi. Chỉ có điều sau khi tỉnh lại, nàng không thấy người đã giúp nàng đâu.
Là người kia sao? Hoa Liên nhíu nhíu mày, đêm qua tập trung kết đan, căn bản không chú ý tới, suy nghĩ một chút lại thấy không thể nào. Cho dù người kia tình cờ khiến nàng bị thương, nhưng cũng không thể nào vô duyên vô cớ giúp nàng được. Mà nếu quả thực là hắn giúp đỡ, sợ rằng mình sẽ phải đuổi theo hắn mà trả nhân tình mất.
Tu đạo phải chú ý nhân quả, nàng nợ người ta một cái mạng nhỏ, cho dù người kia có thực sự bắt nàng phải tin Phật, nàng cũng phải thực sự cố mà suy tính.
“Thí chủ, lão nạp có lễ.” Hoa Liên đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình đột nhiên lại nghe thấy tiếng nói vang lên bên cạnh, bị dọa cho sợ đến mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Ngẩng đầu lên nhìn, mới phát hiện là một vị hòa thượng mập mạp. Nghe giọng nói, chắc là lão hòa thượng đi cùng tên kia hôm trước.
“Chào đại sư…” Hoa Liên lúng túng cười cười, may mắn sau khi kết đan, y phục trên người cũng đã gần giống bình thường, đã che hết những nơi da thịt lộ liễu lại.
“Nếu thí chủ đã khôi phục tương đối rồi, thì thỉnh thí chủ hãy nhanh chóng rời khỏi đây.” Lão hòa thượng đều đều nói.
“Mấy ngày nay đa tạ đại sư, Hoa Liên đương nhiên sẽ không quên ân tình của đại sư.” Báo ân hay không là chuyện khác, còn mấy câu khách sáo thì vẫn phải nói. Có điều Hoa Liên hiển nhiên đã hiểu lầm ý tứ của lão hòa thượng.
Lão hòa thượng kia cười khổ một tiếng, “Không phải là lão nạp muốn mời thí chủ đi, nhưng thực sự là chuyện thí chủ độ kiếp đã bị vài đạo hữu phát hiện, nếu như thí chủ còn không đi mau, sợ rằng lão nạp cũng không giúp được thí chủ.”
Chuyện liên quan đến sinh tử, Hoa Liên không nói hai lời hóa thành một luồng sáng màu hồng nh