n bàn chỉnh chỉnh tề tề bày đĩa rau chân vịt cùng trứng gà xào mầm đậu, cộng thêm vài đĩa bánh điểm tâm đậu phộng. Nàng không khỏi nhếch miệng, bật thốt lên nói: “Rau chân vịt mà còn gọi cái gì ‘Hồng chủy lục anh ca’ nghe thật hay, có bản lĩnh, ngươi mô phỏng cái lưỡi cho ta coi!”
Tiền Khiêm Ích ngồi ở bên người nàng vừa bưng lên một ly trà, nghe vậy, tay run lên, nước trà liền rớt lên trên tay áo. Hắn vội vàng buông chén xuống để lau, lại nín cười nói: “Đến Tụ Tiên Trai phần lớn là người đọc sách, tên đồ ăn phụ dung phong nhã(2) cũng là khó tránh khỏi.”
Bùi Quang Quang nghiêng đầu nhìn hắn, vẻ mặt nghi hoặc: “Cái gì dung cái gì nhã?”
Tiền Khiêm Ích bị nàng hỏi, trái lại một câu cũng nói không ra lời. Vi Viễn Thụy thấy thế, liền nói: “Đồ ăn đổi một cái tên dễ nghe sẽ tăng giá tiền gấp đôi, ông chủ này cũng thật biết làm ăn.”
Bùi Quang Quang giống như tìm được tri âm, nhưng đối với Vi Viễn Thụy thủy chung vẫn có chút ngượng ngùng, vì thế cúi đầu xoắn ống áo nói: “Đúng vậy đúng vậy! Ông chủ của nơi này đúng là làm thịt người mà!”
Nàng nói xong, lại có chút ngượng ngùng nhìn Vi Viễn Thụy một cái, tiếp tục nói: “Mấy món rau vịt xào, trứng gà chiên này ta cũng biết làm!”
Vi Viễn Thụy nghe vậy thì cười lớn, nói: “Ồ? Không biết tại hạ có thể có may mắn được nếm thủ nghệ của cô nương hay không!”
Bùi Quang Quang đỏ mặt, vội vàng nói: “Có có, làm sao lại không may?” Nàng nói xong, cắn môi nghĩ nghĩ, con ngươi vừa chuyển liền nở nụ cười, lại nói: “Lần tới huynh đến đại viện Cẩu Vĩ Ba ta sẽ làm cho huynh ăn, tuyệt đối không được để cho mẹ ta phát hiện đấy.” Dừng một chút, lại liếc mắt nhìn về phía Nhị cẩu tử, “Chỉ cần có vài người không tố giác, hừ~!”
Lúc này Nhị cẩu tử vừa mới ăn một miếng “Ngân nha cái bị”, phát hiện cái liếc mắt của Bùi Quang Quang, vội vàng buông đũa xuống, giương cái miệng bóng nhẫy đầy dầu mỡ nói: “Không tố giác không tố giác!” Nó nói xong, cười hắc hắc, “Bất quá tỷ làm đồ ăn nhớ tính cả phần của đệ nhé.”
Nó nói xong, lại nhìn lướt qua bốn đứa nhỏ đang ăn bánh đậu xanh: “Tốt nhất tính cả những huynh đệ này của đệ nữa.” Nó dứt lời, lại bốc một khối bánh quế hoa bỏ vào trong miệng, không yên lòng còn nói: “Đồ ăn nơi này còn không ngon bằng đồ ăn Bùi tỷ tỷ làm mà!”
Bùi Quang Quang được thằng nhóc thổi phồng đến vui vẻ, làm sao còn lo lắng nó nói lời thật hay lời giả, chỉ biết ngồi ở chỗ đó đắc ý cười. Vi Viễn Thụy thừa dịp lúc uống trà, dùng cái chén che khuôn mặt lại liếc nhìn về phía nàng một cái, chỉ cảm thấy cô nương này thật sự rất thành thật, đảo mắt lại nhìn về phía Tiền Khiêm Ích đang trầm mặc ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, thầm nghĩ: chẳng thể trách Tiền huynh nguyện một lòng!
“Vị tiểu huynh đệ này thật ra nói rất nghĩa khí!” Vi Viễn Thụy để ly trà xuống, quay đầu nhìn Nhị cẩu tử đang ăn đến vui vẻ nói. Bên tai Nhị cẩu tử đỏ lên, lau mảnh vụn trên miệng, sau đó mới hào sảng mà khoát tay, “Chúng đệ ở trong một viện lớn lên, đệ không giúp chúng nó thì giúp ai!”
Nó nói xong, cố gắng nhớ lại lễ tiết đối nhân xử thế mà Tiền Khiêm Ích đã dạy nó thời gian trước, làm một động tác vái chào không ra ngô ra khoai, lại nói: “Huynh đừng gọi đệ là tiểu huynh đệ nữa, rất xa lạ, vẫn là giống Tiền công tử, gọi đệ là Nhị cẩu tử đi!” Trên khuôn mặt kia, một bộ dáng trang nghiêm của tiểu đại nhân.
Vi Viễn Thụy thấy động tác kỳ quái của nó, trong lòng cảm thấy rất thú vị, vì thế chắp tay nói: “Vậy ta sẽ không khách khí với đệ,” Hắn dừng một chút, lại nói: “Nhị cẩu tử.”
Đến lúc này, Bùi Quang Quang mới cảm thấy Vi Viễn Thụy trước mặt này không phải là người khó ở chung, trong lòng cũng không khỏi thả lỏng. Vì thế cười tủm tỉm nói chen vào: “Đúng đúng đúng, gọi đệ ấy Nhị cẩu tử là được rồi, cái gì mà tiểu huynh đệ à, đệ ấy mới không phải tiểu huynh đệ đâu!”
Nhị cẩu tử cau mũi với nàng, cũng nói theo: “Vậy các huynh cũng đừng gọi tỷ ấy là Bùi cô nương nữa, gọi tỷ ấy Quang Quang là được rồi! Tỷ ấy chính là một dã nha đầu hung dữ, trong đại viện chúng ta đều biết đến!”
“Đệ mới là dã tiểu tử ấy!” Bùi Quang Quang tức giận đến đỏ mặt, nhịn không được muốn đi cấu nó. Vi Viễn Thụy thấy thế, cũng chẳng quan tâm có lễ nghi hay không, trực tiếp nghiêng người bắt lấy hai cổ tay nàng, cười nói: “Đệ ấy đùa muội thôi, muội còn thật sự đánh lộn với đệ ấy à.” Nói xong, kéo nàng trở về chỗ ngồi, nhịn không được lại vỗ cái ót nàng một cái: “Bị người ta nói kích dăm ba câu đã đi lên động tay, muội cũng quá kích động rồi.”
Bùi Quang Quang hầm hừ sờ đầu, quyệt miệng trừng mắt liếc Nhị cẩu tử một cái, người sau thì lại le lưỡi với nàng. Mấy người náo ầm ĩ, nhưng rốt cuộc là vui vẻ hòa thuận, bởi vậy, hoàn toàn không chú ý tới sắc mặt Tiền Khiêm Ích đã lạnh xuống.
“Quang Quang—“ Hắn uống một ngụm trà, lúc này mới mở miệng. Bùi Quang Quang nghe hắn trực tiếp gọi tên của nàng, trong lòng bất giác có chút cổ quái, quay đầu mặt lộ vẻ kinh ngạc mà nhìn hắn.
Tiền Khiêm Ích không để ý tới biểu tình hài hước của Vi Viễn Thụy phía đối diện, chỉ nói với nàng: “Nếu nàng trở về muộn, sẽ không bị mẹ nàng phát hiện à?”
Bùi Quang Qu
