biết rằng, Thanh Thanh tỷ cũng không
dễ chọc, xem ra ma ma làm cái quyết định này nhất định khiến cho các vị tỷ tỷ
bất mãn. Liếc mắt nhìn người trên giường, không nhịn được thở dài, hy vọng đừng
bởi vì nàng, mà làm cho chính mình về sau không có ngày dễ chịu.
Ở hành lang dài trong hậu
viện, một thân ảnh mảnh khảnh đang ngồi, chỉ thấy hai tay nàng vòng ôm lấy hai
đầu gối, khuôn mặt nhỏ nhắn đặt trên đầu gối hơi nhíu.
Đôi mắt sáng trong
suốt lưu một vòng khắp nơi này, phấn môi ủy khuất nhếch lên.
Nàng rất nhớ tướng công,
Dung Dung, Tiểu Mai, Xuân Hoa, nhưng là đây rốt cuộc là nơi nào, nàng có phải
hay không không trở về được?
“Liên Nhi, ngươi thế nào
ngồi ở đây, vì sao không trở về trong phòng đợi?”
Tiểu Phương ở trong phòng
không tìm nàng, thấy nàng ngồi yên ở hành lang dài, tức giận nói. Thực không
hiểu ma ma thế nào đột nhiên biến thành người tốt.
Nàng bởi vì bộ dạng kém,
cho nên luôn luôn phải phụ trách việc nặng trong Thúy Hồng Lâu. Tuy rằng hiện
tại biến thành chỉ cần chiếu cố một người, có thoải mái hơn, những cũng bởi như
thế, làm hại nàng bị các cô nương trong viện châm chọc khiêu khích.
Mà nguyên nhân này nàng
cũng hiểu được, ai bảo bên trong Thúy Hồng Lâu còn nhiều chuyện ép lương vì
xướng, ma ma lúc này hành động khác thường, tất nhiên là khiến cho mọi người
bất mãn cùng ngờ vực. Dưới tình huống này, nàng lại phụ trách chiếu cố người,
tất nhiên là không chiếm được hảo sắc mặt của mọi người.
“Liên Nhi nhớ tướng
công.”
Thủy Liên sợ hãi mắt nhìn
sắc mặt Tiểu Phương không tốt, sợ hãi nói nhỏ.
“Ngươi có chán hay không
nha, mỗi ngày đều nói như vậy! Phải biết rằng, ngươi hiện tại mệnh đã tốt lắm
rồi, lại ầm ỹ liền đem quăng ngươi đến tiền viện đi phục vụ đại gia đó.”
Tiểu Phương ỷ vào bốn bề
vắng lặng, đem tức giận ẩn nhẫn lâu ngày hoàn toàn phát tiết ở trên người Thủy
Liên, ai bảo bởi vì nàng ta, làm hại nàng bị mọi người xa lánh.
Thủy Liên bị nàng quát
lớn như vậy, sợ hãi đem thân thể lui xuống một chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn vì sợ
hãi mà cúi gằm xuống.
“Ngươi, nha đầu chết tiệt
kia, nguyên lai đều là chiếu cố người như vậy!”
Vương ma ma mới bước vào
hậu viện, liền nghe thấy tiếng quát, sắc mặt khó coi hai tay hạ xuống, dùng lực
ở trên người Tiểu Phương vặn xoắn ra một khối bầm tím.
“Ma ma tha mạng a!” Tiểu
Phương đau đến kêu liên tục, thẳng hô lần sau không dám, than thở khóc lóc cầu
xin tha thứ.
“Nếu làm cho ta phát hiện
có lần sau, ta liền là thẳng da ngươi!”
Vương ma ma xuống tay
không nặng, tạm thời phóng nàng một đường sống, Tiểu Phương vội vàng nhân cơ
hội rời đi, khi rời đi còn oán hận trừng mắt Thủy Liên.
Sau khi giáo huấn nha đầu
chết tiệt bằng mặt không bằng lòng kia xong, Vương ma ma đi đến trước mặt Thủy
Liên, thay đổi khuôn mặt nhanh như chớp, một mặt hiền lành cười nhìn nàng:
“Liên Nhi đừng sợ. Có lẽ,
ta không nên tiếp tục để con ở lại đây.”
Nhẹ vỗ về khuôn mặt nhỏ
nhắn vẫn còn có phòng bị của nàng, vì nhớ lại mà hai mặt tràn đầy sầu não, thì
thào nói nhỏ.
Các cô nương nói rất
đúng, bà xác thực không phải là cái thiện tâm nhân sĩ, chuyện tình ác độc gì bà
đều làm được, nhưng vì sao bà hiện tại lại muốn tự mình nhận mối làm ăn lỗ này?
Đương nhiên, nàng tuyệt
đối không có khả năng đột nhiên đổi tính, trở thành người tốt.
Có lẽ thật là người ngốc
có ngốc phúc đi.
Nếu hôm nay Liên Nhi là
cái cô nương bình thường bị bán đến đây, cho dù đem hết thủ đoạn gì, bà cũng
nhất định sẽ ép nàng tiếp khách. Hôm nay, nguyên nhân bà mềm lòng, chỉ vì nàng
cùng muội muội đã chết của bà giống nhau, là một cô nương ngốc.
Bà phải lưu lạc phong
trần, cũng là bởi vì phụ thân táng tận lương tâm, đem bà cùng muội muội có chút
si ngốc nhất định bán vào thanh lâu. Bà vĩnh viễn không quên được muội muội bởi
vì si ngốc đắc tội khách nhân, mà bị đánh chết chôn sống. Cho nên khi nàng mới
phát hiện Liên Nhi là cái ngốc tử, nhất thời mềm lòng, làm mối làm ăn nhất định
thua lỗ duy nhất trong cuộc đời.
“Liên Nhi, nếu mấy ngày
nữa người nhà con còn đến đây tìm con, ma ma ta nên thay con tìm nơi khác an ổn
hơn.”
Bà không phải không biết
các cô nương bất mãn, cũng biết nàng không thích hợp lại lưu lại, dù sao bệnh
ghen tị của nữ nhân thực sự đáng sợ, huống chi Thúy Hồng Lâu này tất cả đều là
nữ nhân. Hôm nay là bà đúng dịp phát hiện, khó bảo toàn lần tới bà còn có thể
vì nàng xuất đầu.
Trên đường rộn
ràng, hai cô nương mặc một thân xiêm y vài thô, cầm trong tay đồ tốt vừa chọn
mua, đang trên đường trở về, trong đó một cô nương ngữ điệu thập phần kích
động, thanh âm khiến cho nhiều người trên đường, không khỏi tò mò ghé mắt.
“Ta tình nguyện đi làm
việc nặng, cũng không nguyện đi hầu hạ một cái ngốc tử!”
Nguyên lai cô nương kích
động này, đúng là Tiểu Phương ở Thúy Hồng Lâu phụ trách chiếu cố Thủy Liên.
“Đừng không biết tốt xấu,
nếu là ta, ta tình nguyện chiếu cố cái ngốc tử, cũng không cần mỗi ngày mệt đến
chết khiếp.” Một cô nương khác, đối lời nàng nói hiển nhiên không cho là đúng.
“Ngươi biết không? Ngày
hôm qua ma ma nhưng lại vì
