g nhưng không được.
- Thiều nghĩ sao Thiều?
Tiếng Thục vang bên canh, Thiều buồn giọng:
- Thục cứ đi!
Như con chim vành khuyên, Thục quay gót líu lo chạy đi. Thiều nhìn vẻ hớn hở
của em, lòng gợn lên một niềm đau vô bờ. Thế là hết!...
Thục chạy ra vui vẻ:
- Anh Ngự chờ tí xíu nhé Thục thay đồ.
Ngự gật đầu:
- Được mà, anh chờ bao lâu cũng được.
Nhìn Thục khuất sau màn cửa, Ngự mỉm cười cầm tờ báo trên bàn lật mấy trang.
Thục xinh thật, duyên dáng thật nhưng có một điều… một điều mà Ngự hơi buồn là
qua lời thư trao đổi thì Thục là một con người mơ mộng, lãng mạn một cách dễ
thương, thế nhưng thực tế bên ngoài thì Thục lại không thế. Điều đó làm Ngự thắc
mắc không ít nhưng Ngự lại cho rằng có lẽ khi viết thư, con người thường sống
bằng mộng nhiều hơn thực cho nên Thục mới mơ mộng vậy! Tuy nhiên, càng trò
chuyện với Thục, Ngự càng thấy Thục lạ lẩm với mẫu người mà Ngự đã thân thuộc
qua từng dòng thơ… Ngự vẫn cố quên qua từng thắc mắc đó nhưng nhiều lúc nó vẫn
ám ảnh Ngự. Từ trong nhà vẳng tiếng guitare rồi giọng hát con gái thật ấm vang
lên khe khẽ. Bài Hoài Cảm của Cung Tiến! Ngự nghe một cái gì ấm cúng đi vào tâm
hồn mình. Ngự biết người đàn và hát là Thiều, chị của Thục, người mà Thục đã
mượn tên để liên lạc với mình. Ngự chưa nói chuyện với Thiều lần nào nhưng đôi
lúc Ngự thấy Thiều có một vẻ gì dễ thương, mỏng manh như cây mai cây liễu. Mỗi
lần Ngự đến là Thiều vội lăn xe vào nhà. Nhiều khi Ngự rất muốn trò chuyện với
Thiều mà đành chịu…
Thục trở ra nhí nhảnh trong chiếc áo robe màu xanh có kẻ ô trắng. Ngự
hỏi:
- Có cần anh vào xin phép nữa không?
Thục lắc đầu:
- Thôi khỏi, Thục xin phép rồi anh ạ.
Cả hai bước ra khỏi cửa. Sau lưng họ, đôi mắt buồn vời vợi âm thầm nhìn theo.
Thiều thở dài lầm bầm:
- Trông họ xứng đôi quá.
Bây giờ nước mắt Thiều mới trào ra được. Nước mắt muộn màng, nước mắt đau
xót, nước mắt tủi phận! Thiều vòng hai tay làm thành một điểm tựa rồi úp mặt vào
đó.
- Thiều!
Thiều ngẩng lên. Khuôn mặt đầm đìa nước mắt của người con gái làm Hoạt xúc
động. Anh quỳ xuống cạnh Thiều.
- Sao Thiều khóc?
Thiều vẫn lặng lẽ nhìn Hoạt rồi đột nhiên Thiều nức nở lớn hơn. Cơn đau tích
tụ từ bao giờ không dựng tuôn trào ra. Hoạt rụt rè nắm bàn tay Thiều lên. Khuôn
mặt thân yêu kia đang đẫm lệ mà mình đang bất lực. Hoạt chua xót với ý nghĩ đó.
Thiều chợt gục mặt vào vai Hoạt:
- Anh Hoạt, Thiều khổ quá.
Hoạt nhẹ choàng tay qua vai Thiều, chia sẻ nỗi buồn của cô gái một cách thầm
lặng. Nước mắt của Thiều thấm ướt vai áo Hoạt. Thiều nghẹn ngào:
- Làm sao bây giờ anh Hoạt?
Hoạt nghẹn giọng:
- Thiều, nếu anh có thể làm bất cứ gì để Thiều vui giờ phút này cũng sẽ làm,
dù có nguy hiểm đến đâu.
Thiều cười buồn nhìn Hoạt:
- Cám ơn anh. Nhưng chắc anh sẽ không làm được đâu.
Thiều không hiểu Hoạt có biết những gì giữa Thiều, Ngự và Thục không, nhưng
Thiều tin rằng nếu Thiều buồn thì Hoạt cũng là người an ủi Thiều chân thành
nhất. Nếu Thiều khổ Hoạt sẽ là người chia sớt Thiều nỗi khổ đó tận lực nhất!
Trong nỗi cô đơn bây giờ, Thiều cầu cứu Hoạt như một bênh nhân tìm vị lương
y. Nhưng trong Thiều vẫn dậy lên một cái gì đó thật mơ hồ mà dìm Thiều xuống
cùng cực đau khổ. Hoạt nhẹ vuốt mái tóc cô gái, im lặng. Sự im lặng bây giờ đã
nói rất nhiều…
Hôm nay ông Thanh về muộn, bữa cơm chiều đã dọn xong mà vẫn chưa thấy tiếng
xe của ông. Thục lo lắng hỏi chị:
- Sao ba về trễ vậy Thiều?
Thiều lắc đầu:
- Chị không hiểu, có lẽ ba bận.
Đúng lúc đó tiếng còi xe ông Thanh vang lên. Thục chạy ra mở cửa. Nhìn nét
mặt rạng rỡ của cha, hai cô con gái thầm đoán hôm nay ông Thanh phải có điều gì
vui lắm. Quả nhiên, giữa bữa cơm ông Thanh thông báo một tin: Ông sắp gởi Thiều
sang Đức chữa bệnh! Thiều tưởng chén cơm mình đang cầm trên tay hẫng đi, thân
hình Thiều như chao nghiêng rồi bay lên cao. Thiều chồm tới:
- Thật hở ba!
- Thật chứ! Ba sẽ gởi con theo một người bạn sắp đi. Bây giờ, với phương tiện
tối tân bên đó, ba tin họ sẽ giúp con lành bệnh không mấy khó khăn!
Niềm vui quá bất ngờ làm Thiều không kịp nhận lãnh! Thiều có thể trở lại bình
thường được ư? Trời ơi! Nếu quả như vậy… đời sống sẽ thần tiên đến đâu… Và Ngự…
và giấc mơ đi bên cạnh Ngự trong suốt đoạn đường dài có thể sẽ thực hiện được.
Thiều ríu rít hỏi chuyện ông Thanh mà không nhìn thấy khuôn mặt Thục một nét tư
lự vừa xuất hiện. Buổi tối Hoạt đến chơi một cách bất ngờ. Thiều kể lại cho Hoạt
nghe về dự định của ba. Hoạt rạng rỡ chúc mừng Thiều. Lần đầu tiên Hoạt nhìn
thấy trong bóng mắt Thiều một niềm tin rộng mở. Thiều huyên thuyên:
- Khi lành rồi chắc Thiều sẽ đi bộ khắp Sài Gòn này cho bỏ những ngày ngồi
trên xe lăn.
Hoạt cười vui:
- Đến lúc đó đi bộ mỏi chân rồi lại khóc.
Thiều nhăn mũi:
- Không được ngạo à nhe.
Hoạt trầm giọng:
- Thiều có dự tính gì cho tương lai chưa?
Thiều lắc đầu:
- Chưa anh ạ. Nhưng… chắc là vui lắm, những gì mình ngỡ chỉ có trong mơ không
ngờ lại có thể thành tựu.
Hoạt gật gù:
- Đó là phần thưởng của nghị lực…
Đêm ngoài trời đầy sao. Thiều chỉ tay lên nh