iếm em tôi có việc gì?
Ngự tần ngần:
- Tôi từ xa về. Nếu Thiều vắng thì tôi xin kiếu, chiều tôi trở lại.
Thiều vội vã lắc đầu:
- Xin lỗi ông tôi hơi tò mò. Ông ngồi chơi, Thiều có nhà đấy.
Ngự bước tới ngồi vào chiếc canapé. Ngự thật sự xúc động khi nhìn thấy người
con gái này mà ngay phút đầu Ngự đoán là chị hay em của Thiều. Thiều quay vào
gọi to:
- Vú Năm ơi!
Vú Năm chạy ra. Thiều nói nhỏ nhờ vú Năm gọi Thục dùm. Khi Thục xuất hiện một
cách bỡ ngỡ nơi ngưỡng cửa, Thiều vội ra dấu cho em rồi nói luôn:
- Có anh Ngự từ xa về muốn gặp em đó.
Thục nhìn người con trai lạ rồi nhìn chị trong một giây ngạc nhiên. Rồi Thục
nhớ đến phận sự phải làm, đến vai trò phải đóng. Vai trò mà Thiều đã ân cần dặn
dò. Thục bước đến bên salon, cúi chào Ngự!
- Thưa… anh mới về!
Cảm nghĩ đầu tiên của Ngự là hai chị em nhà này giống nhau. Và Thiều xinh hơn
tưởng tượng của Ngự rất nhiều. Ngự nói:
- Anh vừa đến sáng nay… vội đến Thiều.
Thục cố làm quen với hoàn cảnh mới… Trong khi Thục và Ngự nói chuyện, Thiều
lặng lẽ lăn xe vào bên trong. Từng câu nói chuyện của Thục và Ngự như đóng vào
tim Thiều những nhát búa. Thiều muốn khóc nhưng nước mắt không thể chảy, Thiều
muốn gào to nhưng âm thanh không kết tụ, Thiều muốn được hôn mê nhưng Thiều vẫn
tỉnh. Biết làm sao bây giờ. Người thương của Thiều đó mà Thiều đành cúi mặt làm
ngơ. Ngự thật đúng là một hình ảnh trong mơ của Thiều! Khuôn mặt đó, vóc dáng
đó. Không phải dành cho mình! Nỗi chua xót dậy lên rồi loang ra trên từng cảm
nghĩ của người con gái. Thiều gục mặt vào hai bàn tay, không biết nên nghĩ gì và
nhớ gì.
Một bàn tay đập nhẹ lên vai Thiều rồi tiếng Thục:
- Thiều!
Thiều ngước nhìn em:
- Ngự về rồi à!
- Dạ!
- Có gì trắc trở không?
Thục ngồi xuống bên chị:
- Không Thiều ạ. Anh Ngự nói chuyện rất hay.. có điều em cứ quen miệng xưng
Thục hoài.
Thiều kêu lên:
- Chết, có sao không?
Thục lắc đầu:
- Chả sao. Anh ấy ngạc nhiên, em bèn giải thích Thiều là tên Thiều, lúc em
gửi thư cho anh ấy, em sợ nên nhờ Thiều cho mượn tên đỡ.
Thục thông minh thật. Thiều nói:
- Ngự có thắc mắc tại sao lúc nãy Ngự vào hỏi mà chị lại gọi Thục?
- Dạ có. Nhưng em bảo tại em kể chuyện em và anh ấy cho chị nghe nên chị đoán
ra.
Giọng Thục trong như pha lê và có một chút gì hớn hở trong đó. Thiều thoáng
rùng mình khi chợt thấy hình như mình đang giận Thục. Thục có lỗi gì đâu? Ngự có
lỗi gì đâu? Không ai có lỗi gì cả… mọi người đều vô tội, chỉ chua xót cho mình.
Thiều hỏi:
- Bao giờ Ngự trở lại?
- Dạ, ngày mai.
Rồi Thục ngập ngừng. Thiều hỏi em:
- Gì đó Thục?
- Anh Ngự nói chuyện làm em khớp nhiều lúc suýt lộ.
Thiều trấn em:
- Không sao đâu chị tin là Thục đủ khả năng.
Câu nói của Thiều nặng nề và buồn lạ. Thục nhìn chị rồi cũng đâm buồn lây. Tự
dưng Thiều nói:
- Thục đưa chị vào phòng hộ.
Thiều thèm được nằm một mình không biết để làm gì.
Thục đứng trước gương xăm xoi chiếc áo mới. Kiểu áo này thật hợp với khổ
người Thục. Tự dưng Thục liên tưởng tới Ngự. Không hiểu sao một vài lần nói
chuyện với Ngự, Thục thấy nơi mình có một cái gì khó diễn tả. Mỗi lần Ngự đến
Thục vui mừng. Mỗi lần Ngự về, Thục buồn bã và cứ muốn cầm chân Ngự lại bằng bất
cứ giá nào. Khi nào hơi lâu Ngự không đến là Thục thấy bồn chồn trong lòng. Thục
thấy lo ngại thầm cho thái độ của mình. Đáng lý ra những tình cảm đang có trong
lòng Thục phải là của Thiều mới đúng! Chả lẽ… Thục thương Ngự rồi sao? Không,
Thục không có quyền thương Ngự, khi với Ngự, Thục chỉ là một diễn viên tạm và sẽ
được thay bất cứ lúc nào không biết trước. Thục không ngờ con người mình lại
chóng thay đổi như vậy. Từ lúc gặp Ngự, Thục đã biết nhớ biết buồn. Thục muốn tự
chế ngự mình nhưng con tim có những lý lẽ riêng của nó, biết làm sao được? Đành
chịu. Có tiếng gọi:
- Thục ơi, có khách!
Thục buông vội chiếc áo chạy ra, Ngự ngồi trên salon.
- Anh!
Ngự cười:
- Hôm nay Thục xinh quá. Sắp đi đâu mà diện vậy?
Thục bẽn lẽn:
- Dạ đâu có anh…
Hôm nay đến định mời Thục đi chơi. Từ hôm về tới nay anh định mời Thục đi
chơi nhiều lần nhưng anh ngại Thục hiểu lầm anh. Bây giờ quen thân rồi, chắc
Thục không từ chối?
Thục cắn môi. Từ chối thì Thục đâu muốn từ chối Ngự, nhưng liệu Thục có được
phép đi chơi thế không? Thục đóng vai trò chỉ một giới hạn nào thôi, chứ đi quá
giới hạn đó chuyện gì sẽ xảy ra? Ngự ân cần:
- Thế nào, được không Thục?
Thục đứng lên:
- Anh cho phép Thục xin bà chị đã.
Nói xong Thục đi vào. Thiều đang ngồi cạnh tập nhạc, mắt mơ màng. Thục lại
bên chị.. Thiều hỏi nhỏ giọng:
- Ngự về rồi à?
Lần nào cũng vậy, khi Ngự đến và về Thiều chỉ hỏi một câu, hình như Thiều
không có gì để hỏi mà thật sự là thế! Thục vân vê chéo áo:
- Chưa Thiều ạ, nhưng…
Vẻ bối rối ngập ngừng của Thục làm Thiều ngạc nhiên:
- Có chuyện gì thế?
- Ngự… mời em đi chơi. Em muốn xin phép Thiều.
Thiều nghe mình tê tái đến lặng người. Như vậy là đổ vỡ hết rồi sao! Tấn kịch
do mình đạo diễn đã không đi đúng với ước mơ. Hậu quả có thể rất thảm hại cho
mình… Ngự và Thục… Thiều chợt muốn khóc vô cùn