oảnh mặt đi, nở một nụ cười.
Dương Quần vừa nhìn thấy đã thầm thốt lên: Hấp dẫn quá! Anh nói tiếp: “Cô nàng đã như vậy rồi em nghĩ anh còn muốn lấy số của cô ta sao. Anh lại thích kiểu của em, lạnh lùng, kiêu kỳ, lại không hề rụt rè. Cả quán bar đông đúc thế này mà không thể nhìn thấy cô gái nào khác, sao thế này? Đây gọi là hạc trong bầy gà, không còn cách nào dời mắt đi được.”
Cô gái cười tươi như hoa, nhưng vẫn nguýt anh một cái, “Khiếp, mồm mép gớm.”
“Cái này sao có thể gọi là mồm mép được. Em không tin à? Em chờ xem.” Dương Quần vẫy tay với anh chàng phục vụ. Anh chàng vừa bước đến gần thì Dương Quần chỉ vào cô gái và hỏi anh ta: “Anh bạn, cậu nói xem, cô gái này xinh đẹp chứ? Cậu đã từng thấy anh xinh như vậy chưa?”
Anh chàng phục vụ cười hì hì, “Đây là cô gái xinh nhất mà tôi từng gặp.”
Dương Quần vỗ tay một cái, “Được rồi, căn cứ vào lời cậu nói, tôi nguyện trả phần của cô ấy.”
Anh tiện tay đặt hai tờ tiền lên mặt bàn bi-a, lại hỏi cô gái: “Ấy, mấy giờ rồi?”
Cô gái lắc đầu, anh lại hỏi: “Không có di động sao? Mau lấy ra xem đi.”
Cô gái vẫn lắc đầu. Dương Quần biết là gặp phải cô nàng láu cá, đành phải vén cổ tay áo, vừa nhìn đồng hồ vừa cau mày, “Ối, đã hơn mười một giờ rồi.” Anh lại cười hì hì với cô, “Chỗ này không xa rạp phim là mấy, anh biết hôm nay có một bộ phim rất được, anh mời em nhé?”
“Em không đi xem phim với người lạ.”
“Hic, nhìn anh này, vừa thấy em đã nóng vội rồi. Anh họ Dương, tên chỉ có một chữ Quần, Dương Quần. Em gái, còn em?”
“Dương Quần?”
“Là Dương Quần, không phải Dương Quần*, ha ha, hẳn là không lạ lắm nhỉ?”
(*Chỗ này chắc là cách phát âm hai chữ “Quần” trước và sau hơi khác một chút.)
“À…Dương Quần, Dương Quần. Em là An Tịnh, An Tịnh trong an an tĩnh tĩnh, chào anh.”
An Tịnh đi theo Dương Quần, nhưng không đi xem phim mà hai người lại tìm một chỗ uống rượu.
Cuối cùng, Dương Quần uống đến mức tê cả đầu lưỡi, nhưng vẫn nắm chặt tay An Tịnh. Bàn tay mềm mại ấy khiến Dương Quần như mất phương hướng. An Tịnh cũng uống say mèm, bị Dương Quần kéo một cái đã nhào vào lòng anh. Dương Quần ôm chặt lấy An Tịnh, cảm thấy trong lòng mềm mại, hương thơm nữ tính quyện với hương rượu xộc thẳng lên mũi khiến miệng lưỡi anh khô đắng. Không yên lòng, anh đưa tay chạm vào làn da cô, cảm giác thật mịn màng, tâm tư anh cũng trôi tận phương nào, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại hôn lên đôi môi đỏ hồng kia. Trên trán anh rịn đầy mồ hôi, cả người khô nóng như có lửa đang ngùn ngụt thiêu đốt, anh không dằn lòng được, kéo cô gái đang rũ người đi, “Đi theo anh.”
Cô nàng có vẻ gầy nhưng vẫn khiến Dương Quần mệt bở hơi tai. Vì uống say nên cả người cô mềm nhũn ngả lên Dương Quần. Vất vả lắm Dương Quần mới đưa cô về đến căn hộ của mình, vừa mở cửa cô nàng đã lảo đảo trườn xuống. Dương Quần liền giơ chân đá cửa lại, xông đến phía cô gái. Hai người vừa loạng choạng đi vừa cởi quần áo của đối phương, cho đến lúc vào đến phòng ngủ mà hai đôi môi vẫn không tách nhau ra. Ngày hôm sau tỉnh lại, Dương Quần không còn ấn tượng gì nhiều về cô, chỉ biết là hai người cùng nằm trên một cái giường, đương nhiên là không manh quần áo.
Dương Quần tìm quần áo của mình rồi mặc vào, nghĩ nghĩ thế nào lại lấy một tờ giấy ra, viết vài câu rồi rút ít tiền trong ví đặt dưới gối của cô, xong xuôi mới đi làm.
Xã giao buổi tối xong, lúc quay về căn hộ, vừa mở cửa bật đèn lên, anh chợt sửng sốt. Anh vội vàng nhìn chùm chìa khóa trong tay, đúng mà, là căn hộ của anh, nhưng sáng nay trước lúc đi làm, căn hộ không lộn xộn thế này. Cảnh tượng trước mắt cứ như thể vừa có trộm đột nhập. Thứ chói mắt nhất đập vào tầm nhìn của anh là bộ sofa kia. Trời ơi, sao mà tàn nhẫn thế? Đây là bộ sofa mẹ mua cho anh, nghe mẹ anh nói, lúc mua cũng xót ruột lắm, nhưng giờ bộ sofa đã bị người ta rạch tán loạn. Dương Quần cảm thấy hai chân như nhũn ra. Ai mà lại trả thù ác ý thế này? Anh nghĩ: Gần đây mình đâu có đắc tội với ai, không an toàn rồi, báo cảnh sát, nhanh báo cảnh sát thôi. Anh run rẩy lấy điện thoại ra, bỗng nhiên lại thấy trên sofa có một thứ gì đó. Anh kiên định bước lại gần, là xấp tiền sáng nay anh để lại cho cô gái và mẩu giấy viết, bên cạnh đó cũng có một mẩu giấy khác và một xấp tiền nữa. Anh cầm lên xem, suýt chút nữa thì ngất xỉu. Trên tờ giấy viết: Tối hôm qua tôi cô đơn nên đi tìm đàn ông tiêu sầu, kỹ thuật của anh rất khá, thưởng cho anh ít tiền boa. Có điều, nhìn dụng cụ nhà anh có vẻ không được tốt cho lắm, trong lúc nhất thời nhiệt huyết dâng trào, tôi giúp anh một chút, không cần cảm ơn.
Dương Quần tức ói máu. Anh vò đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mình mù rồi! Mình mù rồi!”
Anh cầm chìa khóa xe rồi ra ngoài, thử cơ may đến nơi hôm qua đã gặp cô nhóc đó. Anh thề, nếu gặp cô nhóc, anh nhất định phải nghiêm khắc trừng trị, cho cô nàng hối hận mới thôi!
Nỗi phiền não của Phan Đông Minh
Giang Đào ra sân bay đón Phan Dương Dương mới từ Paris về. Vừa thấy mặt, hai người đã dính lấy nhau, Giang Đào hôn lên má Phan Dương Dương, trìu mến nói: “Lâu thế, làm anh nhớ muốn chết.”
“Xem em mua gì này.” Phan
