XtGem Forum catalog
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326344

Bình chọn: 7.00/10/634 lượt.

sang thu, nhưng Phan Đông Minh cũng chỉ cảm giác như mình mới ngủ một giấc trưa dậy mà thôi. Thời tiết hơi trở lạnh, mùa thu miền Bắc, cái tĩnh lặng đã thay thế cái náo nhiệt của ngày hè. Bỗng nhiên một cơn gió thoảng đến rồi đưa theo cơn mưa. Hắn tự cho mình nửa ngày nghỉ ngơi, cầm một cái ô đi trên con hẻm đầy lá rụng. Cách đó không xa chính là cầu Ngân Đĩnh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, mặt hồ bị những giọt mưa làm lăn tăn gợn thành một vòng tròn rồi lại lan ra. Phan Đông Minh yên lặng nhìn nếp gợn từ nhỏ lan ra to. Cơn mưa này, dường như cũng đang trút vào trong hắn, ánh mắt ẩm ướt, tâm tình cũng ẩm ướt, trái tim hắn, cũng giống như những gợn sóng kia, như mặt nước lạnh lẽo, trùng trùng bi thương.

Ngay lúc Phan Đông Minh đang bề bộn với núi công việc, mùa đông đã lặng lẽ đến. Hắn liếc mắt ra ngoài cửa sổ mới phát hiện dưới bầu trời ảm đạm nặng nề là những bông tuyết lất phất rơi. Lặng lẽ đứng trước cửa sổ của phòng làm việc, nhìn những bông tuyết phiêu dật thê lương, Phan Đông Minh bất chợt cảm thấy mệt mỏi. Hắn nghĩ, hắn bận rộn vì cái gì? Tiếp tục tích góp ư? Hắn không cần giàu có. Hắn giàu có thì được ích gì? Hắn không thấy vui, trong tim đè nén rất nhiều tâm sự. Mùa xuân của hắn không có ánh dương sáng rỡ, mùa thu lê thê cũng kéo sang mùa đông giá rét…

Không cần biết Phan Đông Minh có bao nhiêu hối tiếc, ngày vẫn trôi qua như nước chảy. Mùa xuân ấm áp lại tới, muôn hoa đua nở. Khi ánh mặt trời chiếu rọi xuống những hàng bạch quả trong vườn, hạng mục hợp tác giữa hắn và La Hạo, cuối cùng cũng khởi động.

Việc quản lý hạng mục ở Thâm Quyến do La Hạo phụ trách. La Hạo liên tục đi đi về về giữa Bắc Kinh và Thâm Quyến. Thâm Quyến là một thành phố trẻ, bốn mùa như xuân, những tòa nhà chọc trời nhiều như hoa nở. Đầu mùa xuân, ánh nắng làm cho sân bay ở Thâm Quyến ấm áp vô cùng, hành khách bước lên máy bay cứ như vào trong một con cá voi xanh say giấc ngủ. Trước sân bay, La Hạo chờ mãi mà không thấy lái xe đến đón, Ninh Tiêu Nhã bất mãn nói: “Người đâu không biết, chẳng lẽ không biết là phải đến sớm hơn sao, còn bắt chúng ta chờ ư?”

La Hạo liếc cô một cái, “Biết thế này không cho em đi nữa, anh đến đây công tác chứ không phải đi du lịch, không có thời gian đi cùng em.”

Ninh Tiêu Nhã cười, khoác cánh tay anh, “Ai cần anh đi cùng, anh làm việc của anh, em đến khu mua sắm Hongkong. Em tính rồi, sang Hongkong, em sẽ mua cho bố anh một cái đồng hồ, rồi anh đưa cho bố, được không?”

Điện thoại của La Hạo đổ chuông, tài xế nói trên đường đang kẹt xe, sẽ nhanh chóng đến nơi thôi. Ninh Tiêu Nhã chu miệng nói: “Anh nói xem, ở thành phố có gì tốt chứ, chờ đến lúc em già, em sẽ tìm một chỗ trên núi, an hưởng tuổi già.” Cô nhìn La Hạo, lay mạnh anh, cười hì hì, “Anh nói xem có được không?”

La Hạo dắt cô ra ngoài sân bay, vừa đi vừa nói: “Chỉ cần em chịu được yên tĩnh, có cái gì mà không được.”

Ninh Tiêu Nhã cắn môi, nói: “Chỉ cần anh chịu được yên tĩnh là ổn rồi.”

La Hạo làm như không quan tâm mấy, “Sao lại lôi anh vào, anh liên quan gì chứ.”

Ninh Tiêu Nhã có chút khó chịu, nhưng cũng không lên tiếng mà theo La Hạo ra ngoài. Đợi thêm một lúc, cuối cùng tái xế cũng đến, cuống quýt nói xin lỗi. Ninh Tiêu Nhã phụng phịu, “Biết sẽ tắc đường mà không xuất phát sớm một chút, hại chúng tôi phải đợi lâu quá đây này.”

Tài xế vẫn liên tục nói “Xin lỗi, xin lỗi.” Lúc này La Hạo mới cau mày, “Được rồi, tức giận gì nữa, không phải đã đến rồi sao, cũng không đợi lâu quá mà.”

Ninh Tiêu Nhã ngồi vào xe, không hề mở miệng.

Chiếc xe giảm tốc độ, quẹo vào một con đường phụ để đến nội thành, không ngờ lại tắc đường. Ninh Tiêu Nhã thấy La Hạo đang nhắm mắt dựa vào thành ghế, cô nhìn ra đoàn xe nối dài, lầm bầm: “Thật đáng ghét.”

Tài xế sợ họ chán do phải đợi hết tắc dường nên liền cười nói: “Chỗ này vốn thế mà, lúc nào cũng tắc đường, có điều bây giờ vẫn chưa phải giờ cao điểm, chắc là thông nhanh thôi.” Anh ta vừa nói vừa mở đài, có một người đàn ông dùng tiếng phổ thông nói, “Mi Hoa, tôi đang ở đường Đông Thâm Quyến, tắc đường, chán quá.”

Chủ trì chương trình phát thanh là một cô gái, giọng nói rất trong trẻo, cô hài hước nói: “Mi Hoa xin nhắc nhở các vị tài xế, một thính giả ở số 8848 có báo tin, đoạn đường Đông Thâm Quyến đang tắc đường, nếu vị nào đi đến hoặc sắp đi ngang qua đường Đông Thâm Quyến thì xin đi đường vòng…”

Cuộc gọi đến từ số 8848 kết thúc, lại có một cuộc gọi khác, “Mi Hoa, tôi cũng đang bị kẹt xe, nhưng không nói cho cô biết ở đoạn nào, hy vọng có thể gặp gỡ nhiều bạn tài xế khác. Giải buồn đi Mi Hoa, kể chuyện đi.”

“Kể chuyện ư, tôi có một câu chuyện kinh điển thế này muốn kể cho anh. Ngày xưa có một ngọn núi, trước ngọn núi đó có một cái miếu…”

Tài xế ngồi phía trước cười ra tiếng, La Hạo cũng nhếch môi cười. Người dẫn này rất hài hước, giọng nói cũng thật êm tai, nghe mềm ngọt mà không ngấy, giống như…La Hạo mở to mắt, lại thầm thở dài.

Chương trình phát thanh ngày càng náo nhiệt, có người yêu cầu người dẫn hát, cô gái nói: “Vậy được, tôi mới nghe một đĩa nhạc, mạn phép được trình bày.” Chẳng lâu sa