XtGem Forum catalog
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326254

Bình chọn: 9.5.00/10/625 lượt.

hông?”

“Muốn, sao lại không chứ, có thể kiếm tiền là làm, huống chi lại còn hợp tác với chính phủ. Kế hoạch thế nào?”

“Sắp họp rồi. Bố Tiêu Nhã đã đi Thâm Quyến thị sát, nếu quyết định làm thì em cũng đi một chuyến.”

“Được, chờ kết quả của cậu.”

Sau khi La Hạo đi, Phan Đông Minh tiện tay cầm tờ tạp chí lá cải lên. Tại một pub hắn hay đến, hắn cầm một ly rượu, mỉm cười nhìn cô gái trước mặt. Hai người họ chỉ là tình cờ gặp lại nhau thôi, vậy mà coi là cầu hôn? Hắn ném tờ tạp chí vào sọt rác, đi đến trước cửa sổ, nhìn thất thần.

Gần đây hắn phát hiện ra cuộc sống của mình có biểu hiện của sự bất lực trên nhiều phương diện, ăn uống gì cũng thấy đắng miệng. Hắn cảm thấy những ngày không có Tạ Kiều thật khó chịu, buồn bực. Lần ra đi này của Tạ Kiều không giống lần trước, không khiến hắn hùng hùng hổ hổ đi tìm. Căn cứ vào việc cô gửi phiếu tiền về cho Phan Chấn Nam thì có thể xác định được cô đã ra nước ngoài thật, hắn đi tìm thế nào đây? Tuy rằng hắn không chịu buông tay nhưng quả thật là có lòng nhưng bất lực. Lúc Phan Chấn Nam nói những chuyện kia, suốt một thời gian hắn vẫn khó chịu, yêu hận đan xen. Hắn như người vừa bị cho vào chảo nóng rồi lại quăng vào nước lạnh, nhưng hắn vẫn muốn thế. Cho dù sự thật là như vậy, hắn vẫn muốn tìm cô để hỏi cho ra lẽ, hắn không thể để người khác đùa giỡn tình cảm của mình được.

Càng khó chịu hắn lại càng muốn đi tìm một cô gái, để lấp vào khoảng trống rỗng tịch mịch của hắn. Bây giờ, ai thiếu ai thì không thể sống được? Cả thế giới này, có ai là không chịu đau khổ, nhưng có ai lại không dùng vẻ mặt tươi cười để che giấu? Ý niệm này cứ quẩn quanh trong đầu hắn như một kẻ nghiện không thể không nghĩ đến thuốc vậy. Đến khi bị tra tấn tới mức không thể chịu nổi, hắn đến các hội quán, các pub. Trước kia, trong mắt hắn, cứ là cô gái nhiệt tình, xinh đẹp là được, nhưng giờ thì không. Trong lòng hắn luôn cố coi mấy cô gái đó là Tạ Kiều, nhưng không được, cô này không có khí chất của Tạ Kiều, cô kia không có nội tâm hàm súc như của Tạ Kiều. Hắn lại phát hiện ra, dạo chơi một vòng nhưng hắn không hề thư thái mà còn mệt mỏi hơn. Hắn cảm thấy đầu nặng trịch, hơi dè dặt, bước chân không vững. Đây không phải chuyện đùa, Phan Đông Minh hắn trước mặt phụ nữ trước giờ đều là một vẻ oai vệ hùng dũng, từ khi nào thì thành ra như vậy…Hắn vùi đầu vào công việc, không cho mình thời gian nghỉ ngơi, lấy đó làm liều thuốc gây tê thần kinh.

Nhưng sự tự dày vò này chỉ khiến hắn càng thêm đau khổ. Đừng nói đến người khác, ngay chính hắn nếu thấy một kẻ nhu nhược thiểu não, nước mắt nước mũi tèm lem cũng đã bị dọa cho ngây người rồi, huống chi lại là Phan Đông Minh hắn. Như thế này không phải là hủy hình tượng sao?

Hắn nghĩ, thì ra cuộc sống cần có một Tạ Kiều đến để tô điểm, như vậy mới hoàn mỹ. Nhưng hắn lại phải giả vờ, mỗi giây mỗi phút đều phải giả vờ kiên cường.

Không cần biết giả vờ cho ai xem. Nhưng hắn hiểu, hắn rất nhớ Tạ Kiều, cứ nhớ đến là lại sốt ruột, như kiến bò trên chảo, vừa nóng rát lại vừa đau.

Hắn ngẩn ngơ nghĩ, hắn khuyên La Hạo làm việc phải quyết đoán, làm thằng đàn ông, cầm được thì cầm không được thì buông, nhưng có ai đến dạy hắn không, dạy hắn nên làm thế nào?

Trong lúc hắn còn đang suy nghĩ miên man, điện thoại di động của hắn đổ chuông. Đây là số mà bác sĩ Cát ít khi dùng để gọi cho hắn. Hắn nghĩ ông nội có chuyện nên vội vàng bắt máy, nhưng kết quả là thận hợp với em trai Tạ Kiều đã tìm được, các tiêu chí khác đều tương thích, hy vọng có thể sớm đưa bệnh nhân đến Bắc Kinh kiểm tra.

Phan Đông Minh gạt công việc sang một bên, nhanh chóng liên lạc với Dương Quần, rồi lấy danh nghĩa của Dương Quần để gọi mẹ Tạ Kiều đến Bắc Kinh. Sau đó, hắn lại cử người đến Hàng Châu, chi trả toàn bộ tiền vé máy bay cho cả nhà họ đến Bắc Kinh. Thêm nữa, hắn cũng dặn dò kĩ lưỡng mọi công tác chuẩn bị và kiểm tra ở bệnh viện quân khu.

Buổi tối trước ngày phẫu thuật, Dương Quần đưa cả nhà Tạ Kiều đến một nhà hàng yên tĩnh ở ngoại thành dùng cơm. Bà Tạ nghẹn ngào, kéo tay Dương Quần lại, “Tiểu Dương, thật không ngờ, các cháu đều là người tốt…”

Phan Đông Minh ngồi bên cạnh, trầm mặc không nói gì, nghe những lời bà Tạ nói, hắn lại nghĩ, trước kia Tạ Kiều cũng như vậy, đây là người tốt, kia là người tốt, còn hắn thì vĩnh viễn không phải là người tốt.

Thật ra, bà Tạ vẫn lấy làm lạ bởi sự xuất hiện của một người vẫn trầm mặc nãy giờ, không kiềm được bèn hỏi Dương Quần: “Tiểu Dương này, đây là…”

Dương Quần nhìn Phan Đông Minh, ậm ừ nói: “À, anh ấy à, cấp trên, ha ha, cấp trên ạ.”

Dương Quần lại đánh trống lảng, hỏi bà Tạ: “Cô ơi, gần đây Tạ Kiều có gọi điện cho cô không ạ?”

“Gần đây? Không, tiền gọi điện tốn lắm nên cô không cho nó gọi, nhưng có một con bé bạn nó hay dùng điện thoại của cơ quan để gọi cho cô, còn kể tình hình của nó cho cô nữa.”

Phan Đông Minh chợt căng thẳng, tim dần loạn nhịp.

Dương Quần cũng hiểu sự nôn nóng của hắn, chính anh cũng căng thẳng, “Thế, cô có biết cô ấy ở đâu không ạ?”

Bà Tạ sửng sốt, “Sao, cháu không biết à? Cô tưởng cháu với Kiều Kiều cùng một cơ