g gia lại đối xử với nàng như thế, nhưng Vương gia có thể một lần nữa sủng hạnh nàng cũng đã là vinh dự lớn nhất của nàng rồi. Nàng không dám nói một câu, vươn người dậy, liều mạng phối hợp với hắn, trong xe vang lên những âm thanh quyến rũ rung động lòng người....(Nhok: may mà truyện này ko hot quá nếu ko ta sợ mình sẽ nhập viện trước khi edit xong *phù*)
Đại quân đã đi được ba bốn ngày, tính tình Phượng Thiên Vũ không bình thường, cũng không triệu kiến Long Phù Nguyệt một lần nào nữa, nàng trở nên tự do tự tại. Nhưng ở một mình trong xe ngựa cũng có chút buồn, hơn nữa bất kể nàng đi nơi nào cũng có một người theo sau, dường như sợ nàng chạy mất. Nàng cảm thấy thật buồn bực.
Nàng cảm thấy thật khó chịu, liền chạy đến quân tùy đại phu mượn mấy quyển y học, mặc dù là cổ đại nhưng cũng đã phát minh ra thuật in ấn, chất lượng cư nhiên cũng không được tốt lắm. Nhìn vào chữ bên trong cùng với chữ nàng học ở hiện đại cũng không khác nhau nhiều lắm. Điều này khiến nàng vô cùng sung sướng, mỗi ngày đều ở trong xe ngựa đọc các tác phẩm vĩ đại, sau vài ngày, tri thức cũng được mở mang không ít.
Mặt trời sắp xuống núi, đại quân liền hạ trại nghỉ tạm. Phía sau dãy núi kia chính là Thiên Tuyền quốc, binh lính nhìn về hướng đó, tinh thần cũng được thả lỏng một chút.
Long Phù Nguyệt đứng ở trong lều, đốt một cây nến, nhìn vào sách, dần dần có cảm giác mơ màng dâng lên.
Nàng mông lung, đang muốn đi vào giấc ngủ, chợt nghe bên ngoài có người đưa tin: “Cửu Vương gia cho mời Long cô nương đi soát trướng.”
Long Phù Nguyệt sững sờ: “Vào giờ này, Vương Gia Yêu nghiệt kia bảo ta đi làm cái gì a?"
Nhưng hắn đã cho gọi, thì dù nàng không tình nguyện cũng phải đi, bằng không tên kia không vừa ý không biết sẽ nghĩ ra biện pháp gì để tra tấn nàng.
Nàng ở trong trướng đáp ứng, đang muốn đi ra ngoài. Chợt nghe Lí phó tướng kinh ngạc hỏi: “Di, mặt ngươi rất lạ, ta ở trong quân đội lâu như thế sao lại chưa từng thấy qua ngươi? Di, không đúng, ngươi không phải….” Hắn còn chưa nói xong thì đã không còn nghe thấy tiếng gì nữa.
Long Phù Nguyệt sửng sốt, đang muốn ra ngoài xem có chuyện gì, bỗng nhiên cừa lều mở ra, có hai người bước vào.
Nói đúng ra là một người vác theo một người.
Long Phù Nguyệt mở to hai mắt. Người hắn mang theo chính là người bảo hộ, đúng hơn chính là giám thị của nàng Lí phó tướng. Cơ thể không hề nhúc nhích, không biết còn sống hay đã chết.
Người nọ đem Lí phó tướng vứt qua một bên, giương mắt nhìn Long Phù Nguyệt, trên mặt hiện lên một tia kích động, bỗng nhiên quỳ xuống đất: “Thánh nữ, mạt tướng cứu giá chậm trễ, mong người thứ tội.”
“A?” Long Phù Nguyệt lùi từng bước, cẩn thận đánh giá hắn một chút, người này trên dưới hai mươi tuổi, mặc áo giáp của binh lính Thiên Tuyền quốc, mặt lộ ra một cỗ khí lạnh lùng. Nhưng lại lạ mặt vô cùng, nàng cho tới bây giời vẫn chưa từng thấy qua hắn.
"Ngươi là ai?" Long Phù Nguyệt kinh ngạc hỏi.
Người nọ sững sờ, mặt biến sắc: “Thánh nữ công chúa không nhận ra mạt tướng?”
Long Phù Nguyệt chợt nghĩ: “Hay người này là thủ hạ của công chúa?”
Nàng miễn cưỡng cười nhẹ một tiếng: “Ta, ta đi trên đường đầu bị đụng, nên mọi thứ đều quên hết rồi…..” Không có biện pháp, Long Phù Nguyệt liền đưa ra lí do mất trí nhớ.
Người nọ hơi nhíu mày, tựa hồ có chút không tin, nhưng bây giờ không phải là lúc để nói chuyện phiếm, hắn khẽ khom người nói: “Thánh nữ, thỉnh nhanh chóng đi cùng mạt tướng, nếu chậm chễ e sẽ có nguy hiểm.” Vừa nói vừa lấy từ sau lưng ra bộ áo giáp của binh lính Thiên Tuyền quốc: "Thỉnh Thánh nữ công chúa thay bộ này áo giáp, chúng ta trà trộn đi ra ngoài!"
“A?” Long Phù Nguyệt lại từng bước lui về phía sau, đi cùng hắn? Nhưng ……..Nhưng mình không biết hắn a, nếu nhỡ hắn là người xấu thì làm sao bây giờ? Nhưng ……Nhưng nói không chừng đi cùng hắn rồi, nàng có thể được hưởng thụ được tự do…..
Trong lòng Long Phù Nguyệt xảy ra mâu thuẫn.
Đi, hay không đi? Trong đầu nàng xuất hiện sự giằng co.
“Thánh nữ công chúa, người còn do dự gì thế? Không đi chúng ta sẽ bị phát hiện mất! Ác ma kia tuy trong khoảng thời gian ngắn sẽ không động tới người, nhưng ai đảm bảo về sau hắn sẽ bỏ qua cho người, người đường đường là Thánh nữ công chúa sao có thể làm nô làm thiếp?” Người nọ có chút lo lắng nói.
Long Phù Nguyệt mỉm cười nói: “Ngươi theo dõi ta! Ngươi trà trộn vào từ khi nào?”
Trong đôi mắt người nọ hiện lên một chút ngạc nhiên: “Thánh nữ thật thông minh, không