Duck hunt
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327425

Bình chọn: 7.00/10/742 lượt.

được, Long Phù Nguyệt cũng đã chết tâm. Xe ngựa chớp lên, trên đường đi có chút nhàm chán, nàng mơ mơ màng màng nằm ở phía trên cẩm điếm ngủ.

Cẩm tháp này cùng cẩm điếm kỳ thật là nằm cùng nhau, chỉ là cẩm tháp hơi cao một chút.

Phượng Thiên Vũ định chợp mắt, một cái thân nóng hầm hập bỗng nhiên theo xe ngựa chớp lên, kêu càu nhàu rồi lăn lại đây, cái chân nhỏ tự nhiên gác lên thân mình Phượng Thiên Vũ. Cái đầu nhỏ ở trên người hắn làm loạn, tìm tư thế thoải mái rồi lăn ra ngủ.

Phượng Thiên Vũ chỉ cảm thấy toàn thân căng thẳng, thân thể có chút cứng nhắc.

Hắn dở khóc dở cười nhìn bé con trong lòng, nha đầu này, tuy rằng chỉ có mười ba tuổi, nhưng thân thể của nàng lại phát dục không tồi, tuy thân thể chưa hoàn toàn nẩy nở nhưng đã có một ít lả lướt, nảy nở mềm mại, hơi thở nàng mềm mại, ấm áp, phả vào cổ hắn, làm cho toàn thân hắn không tự kìm hãm được có một tia nóng rực......

Mẹ nó, tại sao Đại gia lại động tâm tư đối với một con nhóc chứ?! Thật đúng là kì quái!

Hắn nguyền rủa một tiếng, tay đẩy nhẹ, liền đem nha đầu đẩy xuống cẩm tháp.

Long Phù Nguyệt ngủ mơ có cảm giác đang ôm một búp bê to lớn, trong lòng tràn đầy vui mừng mà ôm, không nghĩ tới bỗng nhiên chân nó dài ra mà còn chạy đi. Nàng cả kinh, liều mạng đuổi theo, rốt cục lại đuổi theo được con búp bê kia.

Vội vàng bắt nó gắt gao ôm vào trong ngực, cau mày uy hiếp: "Hư đốn, không được chạy!"

Phượng Thiên Vũ bất đắc dĩ nhìn thấy Long Phù Nguyệt vẫn còn ôm mình, nghe được của nàng nói mớ, hắn nhất thời đầu đầy hắc tuyến.

Này nha đầu, cũng quá mức ngủ mê đi, cư nhiên đem một đại nam nhân giống sủng vật ôm vào trong ngực. Hắn đang muốn đem nàng đẩy ra, không ngờ là nha đầu này đem hai tay nhỏ bé gắt gao ôm chặt thắt lưng hắn, đầu nhỏ tựa vào ngực hắn, ‘ngực..’, miệng lẩm bẩm một câu, lại ngủ tiếp.

Khuôn mặt tuấn tú của Phượng Thiên Vũ tối sầm, thân dưới căng cứng. Một cỗ nóng rực lại dũng mãnh đứng lên.

Hay là Đại gia thật sự là lâu lắm rồi không chạm qua nữ nhân?! Tâm tình hắn dâng lên mạnh mẽ, hắn một phen đẩy mạnh nàng ra.

Lúc này đây, hắn dùng khí lực lớn một chút. Long Phù Nguyệt trở mình mấy lần, phanh một tiếng đầu đánh vào thùng xe.

"A! Đau quá!" Long Phù Nguyệt nửa tỉnh nửa mê kêu lên, nàng ngủ say giống như lợn chết, va chạm này làm cho nàng tỉnh táo lại, mở mắt một chút.

Nàng sờ sờ trên trán thấy cục u, lúc này mới bất giác phát hiện chính mình cùng thùng xe tiếp xúc thân mật với nhau, quay đầu lại nhìn Phượng Thiên Vũ, thấy hắn đôi mắt khép hờ, đang chợp mắt, thanh âm vang lên tựa hồ cùng hắn không hề có quan hệ.

Nàng cau đôi mày đẹp, thật sự nhớ không nổi chính mình như thế nào đụng vào nơi này. Muốn hỏi Phượng Thiên Vũ một chút, nhưng tên này tựa hồ là đang ngủ, lúc này nàng cũng không dám đánh thức hắn.

Trùng hợp xe ngựa lại xóc nảy một cái. Long Phù Nguyệt thân mình lệch sang một bên, bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ: "À, thì ra là xe ngựa này rất xóc......"

Ý niệm trong đầu còn chưa xoay chuyển, Phượng Thiên Vũ bỗng nhiên mở mắt, nhìn nàng một cái, hơi nhíu mày, thản nhiên nói: "Được rồi, nhóc con, bổn vương sẽ thả ngươi vài ngày......"

Hắn vỗ vỗ tay, theo sau ba tiếng vỗ tay thanh thúy, một thị vệ đang ở ngoài xe cung kính nói: "Vương gia, có gì phân phó?"

Phượng Thiên Vũ lười biếng nói: "Chuẩn bị xe khác, đem nha đầu này mang ra ngoài, mang Vân thị thiếp đến đây."

Long Phù Nguyệt sửng sốt. Người kia rốt cục không còn quấn quít lấy nàng? Không biết vì cái gì, lòng của nàng lý ra phải cao hứng rất nhiều, nhưng lại có một tia mất mát. Thầm mắng: "Người này thật sự là ngựa giống mà, một khắc cũng không – rời khỏi nữ nhân được......"

Mắt thấy thị vệ đem Long Phù Nguyệt dẫn đi ra ngoài, Phượng Thiên Vũ thở phào nhẹ nhõm, nếu để cho người ta biết hắn lại nổi lên sắc tâm đối với một tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa, chỉ sợ làm cho kẻ khác cười rụng răng.

Muốn giải tỏa được dục vọng, gợi cảm thì Vân Mặc Dao mới là người được chọn tốt nhất......

Vân Mặc Dao bị bỏ mặc suốt hai ngày, hai ngày nay, nàng cảm giác như là hai năm. Phượng Thiên Vũ hỉ nộ thất thường nàng đã sớm lĩnh giáo qua, nhưng vì một con bé mà trừng phạt chính cơ thiếp thì lại là lần đầu tiên. Hai ngày nay nàng luôn nơm nớp lo sợ, trong lòng thấp thỏm, e sợ cho Phượng Thiên Vũ một mạch đem mình giam vào lãnh cung, như vậy thì cả đời nàng coi như xong!

Vừa nghe thị vệ báo Vương gia gọi, nàng chợt kinh hỉ, vội vội vàng vàng đi vào trong xe của Vương gia. Vừa vào Mặc Ngọc liền nhẹ nhàng quỳ xuống: “Tội thiếp xin bái kiến Vương gia.”

Phượng Thiên Vũ ngước mắt nhìn nàng, thấy nàng mặc một thân lam nhạt, môi không điểm mà hồng, lông mày không vẽ mà cong, nhưng chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, nàng dường như tiều tụy không ít.

Phượng Thiên Vũ lại không bận tâm đến tâm tình của nàng, kéo nàng vào lòng, bàn tay thô bạo xé rách y phục của nàng. Thân mình chuyển động một cái, không chút ôn nhu liền vọt vào trong cơ thể của nàng….

Vân Mặc Ngọc hoảng sợ, không rõ hôm nay tại sao Vươn