Teya Salat
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327265

Bình chọn: 8.00/10/726 lượt.

ông phải sao? ^^~ )

Phượng Thiên Vũ nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận của nàng, cười càng thêm tuấn tú xuất thần, vươn tay ôn nhu vuốt tóc nàng: “Được rồi, tiểu nha đầu, bổn vương đặc xá cho ngươi nghỉ ngơi một chút.” Dùng cằm ý bảo nàng nằm xuống bên cạnh.

Long Phù Nguyệt không có biện pháp, nàng sớm đã quỳ đến hai chân tê dại. Lúc này cũng không khách khí nằm xuống. Nàng xuyên qua đây liền gặp vô số biến cố, vẫn không thể hảo hảo nghĩ ngơi một chút. Lúc này nằm xuống cẩm điếm, xe ngựa lắc lắc rung rung nàng đã ngủ mơ màng.

Phượng Thiên Vũ híp mắt lại, nhìn dung nhan nàng ngủ say, lúc ngủ nàng hồn nhiên như một đứa trẻ, đã không còn giương nanh múa vuốt. Miệng hắn không khỏi hiện ra một mạt ý cười, vươn tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, thì thào thở dài: “Thật là kỳ quái, cô nhóc này lại làm cho người ta vui vẻ đến thế.”

Cũng không biết thế nào, lớp băng trong lòng hắn lại có một tia ấm áp……….

Cũng không biết trải qua bao lâu, Long Phù Nguyệt trong lúc ngủ mơ tỉnh dậy. Nàng bị một trận âm thanh hỗn loạn đánh thức.

Nàng nhìn quanh một chút ở trong xe, Phượng Thiên Vũ cũng không có ở đây, không biết đã đi nơi nào. Bên ngoài nhao nhao ồn ào, thỉnh thoảng có tiếng rên rỉ truyền vào, cũng không biết xảy ra truyện gì.

Quân đội của Phượng Thiên Vũ luôn nghiêm cẩn theo nề nếp, tại sao lại xảy ra lộn xộn?

Long Phù Nguyệt hiếu kỳ xốc màn xe lên, nhìn ra bên ngoài, không khỏi thay đổi sắc mặt.

Đại quân không biết đã dừng lại khi nào, vô số binh lính sắc mặt kinh hoàng, ôm bụng trên mặt đất lăn lộn, còn có nôn mửa không ngừng, xụi lơ trên mặt đất, đau khổ không nói được.

Mà Phượng Thiên Vũ trầm mặc như nước, đang đứng cùng với mấy vị thầy thuốc nói nói gì đó.

Mấy vị đó đều là thầy thuốc tùy thân, y thuật đương nhiên không kém. Lúc này bọn họ đều nhíu chặt mày, nơm nớp lo sợ đứng ở nơi đó, vẻ măt vô cùng sầu não.

Mấy vị kia đều là thấy thuốc tùy thân, y thuật coi như không tồi Lúc này bọn họ đều nhíu chặt mày, nơm nớp lo sợ đứng ở nơi đó. Vẻ mặt sầu não. Bọn họ thật không chẩn đoán ra đây là bệnh gì. Muốn nói là ngộ độc thức ăn, nhưng đại quân đều ăn cơm canh giống nhau sao lại có người bị, người không?

Phượng Thiên Vũ hỏi nửa ngày, cũng không hỏi ra sự tình, khuôn mặt tuấn tú trầm xuống “Đều là vô dụng! Ngay cả bệnh gì cũng không tra ra được, bổn vương còn giữ các ngươi lại làm gì?”

Mấy thầy thuốc kia sợ tới mức quỳ lạy trên măt đất, liên tục hô to: “Vương gia tha mang, Vương gia tha mạng.”

Chợt nghe có âm thanh mềm mại ngọt ngào vang lên: “Ngươi hù dọa bọn họ thì được ích lợi gì, loại bệnh này bọn họ vốn không thể chữa trị được.”

Phượng Thiên Vũ ngẩng đầu lên, đã thấy Long Phù Nguyệt khập khiễng đi tới.

Trong lòng Phượng Thiên Vũ chấn động, một phát bắt được cánh tay của Long Phù Nguyệt “Tiểu nha đầu, ngươi biết loại bệnh này?”

Hắn dùng lực hơi lớn một chút, Long Phù Nguyệt kêu lên: “Uy uy ngươi buông tay ra, ngươi làm ta đau!”

Phượng Thiên Vũ hơi sửng sốt, buông lỏng tay, nhưng từ đầu đến cuối không chịu buông tay nàng: “Ngươi có biện pháp trị liệu sao?” Cũng không thể trách hắn sốt ruột, mấy vạn đại quân có hơn một nửa “thượng thổ hạ tả”, ôm bụng kêu than. Hắn vốn xưa nay trấn định, nay cũng có chút luống cuống chân tay.

Trong mắt Long Phù Nguyệt hiện lên một tia do dự, cắn chặt môi, Phượng Thiên Vũ hỉ nộ vô thường, còn thích chiếm tiện nghi của nàng, nàng đối với hắn không có nhiều hảo cảm, thậm chí còn có chút chán ghét. Nàng thực sự không muốn giúp hắn, nhưng nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của vô số binh lính nàng lại không đành lòng.

Nghe được Phượng Thiên Vũ hỏi nàng, tức giận trừng mắt một cái “Ta cũng vừa mới xuống xe, còn không rõ có thể hay không…”

Nhìn quét qua một vòng đại quân, đột nhiên hỏi “Có phải chỉ bộ binh bị loại bệnh này hay không?”

Phượng Thiên Vũ nhướng nhướng mi, gật đầu “Không tồi!” Trong mắt hắn lóe ra ánh sáng, nha đầu kia liếc mắt một cái liền nhìn ra chỉ có bộ binh bị loai bệnh này, có phải có biện pháp điều trị hay không?

Long Phù Nguyệt không thèm nhắc lại, đi đến trước mặt một bệnh binh, cẩn thận nhìn sắc mặt của hắn, lại nghiêng tai nghe bụng binh lính kia phát ra từng tiếng động như sấm rền, khóe miệng chảy nước bọt, sắc mặt tái xanh, ôm bụng lăn lôn trên đất, hiển nhiên thập phần thống khổ.

Long Phù Nguyệt lại nhìn tiếp vài người, đều là bệnh trạng y như nhau.

Phượng Thiên Vũ vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào sắc mặt của nàng, thấy mày nàng giãn ra, hình như có biện pháp, trong lòng vui vẻ: “Thế nào?”

Con mắt Long Phù Nguyệt khẽ chuyển vòng vo vài vòng.

Hơ hơ, hiện tại chính là cơ hội áp chế hắn tốt nhất, nàng muốn tự do! Nàng muốn tự do!

Nàng mỉm cười, “Ta có biện pháp, nhưng mà, muốn ta chữa bệnh cho họ cũng được, nhưng ta có điều kiện.”

Phượng Thiên Vũ cười khổ trong lòng, hắn biết nha đầu cổ quái này thể nào cũng nhân cơ hội này để đòi hỏi điều kiện.

Hắn cười như không cười, nhìn nàng: “Điều kiện gì? Ngươi nói thử xem!”

Long Phù Nguyệt nói: “Ta chữa khỏi cho họ, ngươi thả ta đi!”

Phượng Thiên Vũ mỉm cười, thế nhưng rất nhanh chóng gậ