Old school Easter eggs.
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327162

Bình chọn: 7.00/10/716 lượt.

nàng còn chưa đủ?

Long Phù Nguyệt một đầu đầy hắc tuyến. Ở chung quanh tràn ngập ánh mắt đố kị của nữ tử, nàng bị đưa đến một chiếc xe ngựa rộng lớn xa hoa.

Xe ngựa này so với xe ngựa bình thường ước chừng lớn gấp hai lần, bên trong xe được bố trí cực kì tinh xảo. Có một cẩm tháp, còn có tấm thảm tinh xảo lót sàn, một cái bàn bằng gỗ hoa lệ. Mỗi một thứ đồ vật đều được bày trí rất tỉ mỉ, đồ vật tuy nhiều nhưng hoàn toàn hợp lí, không chói mắt.

Ồ, Vương gia này thật đúng là biết hưởng thụ. Nhìn một cái, ngay cả xe ngựa cũng giống như phòng ngủ. Ôi, vẫn là người kia có số mạng thật tốt.

Bên trong xe, chỉ có một mình Phượng Thiên Vũ, giờ phút này hắn đang nửa nằm nửa ngồi trên cẩm tháp, nhìn thấy nàng tiến vào, ánh mắt dừng lại ở thắt lưng, khóe miệng nhếch lên, lộ ra ý cười: "Nhóc con, bóp chân cho bổn vương."

Long Phù Nguyệt bởi vì vừa rồi là quỳ sát ở trên xe ngựa, hai chân tê dại không chịu nổi, mà binh lính kia thúc giục nàng đi nhanh, làm cho chân nàng cũng chưa kịp giãn gân cốt, cho tới bây giờ, hai chân vô cùng khó chịu, như là có hàng vạn hàng nghìn mũi kim đâm vào chân. Nghe thấy Phượng Thiên Vũ phân phó một tiếng, trong lòng thầm mắng: "Ngươi ngồi thoải mái như vậy ở trong xe ngựa còn cần bóp chân, thật sự là sướng quá mà."

Tuy trong lòng không hề phục, miệng nàng cũng không dám nói gì. Đành ngồi xuống, hai nắm tay ở trên đùi hắn nhẹ nhàng đấm bóp.

Phượng Thiên Vũ mỉm cười nhìn nàng, đôi mắt sâu như biển rộng khẽ khép hờ lại, tràn đầy hứng thú. Hắn giãn đôi chân dài ra một chút: “Nhóc con, dùng sức mạnh một chút, ngươi hiện tại giống như đang gãi ngứa vậy."

Lửa giận của Long Phù Nguyệt vốn đang sôi sục trong bụng, nghe hắn nói như vậy, trong lòng lại phát hỏa.

Hừ, chê yếu phải không? Vậy nàng liền thử dùng một vài mưu mẹo xem sao!

Long Phù Nguyệt vén tay áo, cắn răng một cái, nắm tay nhỏ bé nhanh như chớp cuồng bạo đánh thùm thụp xuống.

Khóe miệng Phượng Thiên Vũ ẩn chứa một nụ cười nghiền ngẫm, rõ ràng khép hờ ánh mắt: "Ừ, như vậy là được rồi, đừng có ngừng......"

"A?" Long Phù Nguyệt sửng sốt, ở hiện tại khí lực của nàng cũng là khá lớn. Tuy rằng lần này linh hồn nàng đang tạm ở trong thân thể một tiểu nha đầu mười ba mười bốn tuổi, nhưng nàng cảm thấy, khí lực vẫn rất tốt.

Lần này nàng liều mạng đấm thật mạnh, nếu là người thường, sớm bị nàng đấm cho sưng chân. Mà chân người này lại không phải được làm bằng sắt. Sao một chút đau đớn cũng không có, mà dường như lại rất thích. Người kia hai chân sẽ không phải là giả chứ?

Long Phù Nguyệt trong lòng hiếu kì, thật muốn vén ống quần hắn lên để nhìn một cái. (nhok: PN thật là háo sắc, PN*lườm*)

Nhưng mà ngẩng đầu nhìn thấy dung nhan vô cùng tuấn tú của hắn, nàng lại không có gan. Sau khi đấm bóp một hồi, Phượng Thiên Vũ không sao, Long Phù Nguyệt thật mệt hai bàn tay cũng có chút sưng đỏ.

Nàng ngẩng đầu nhìn xem Phượng Thiên Vũ, người này khép hờ ánh mắt, cũng không có ý định cho nàng dừng tay.

Nha nha, người này sẽ không là cố ý cho nàng đấm bóp chân giả gây sức ép nàng chứ?

Long Phù Nguyệt rất là buồn bực, lấy ra một bàn tay, gãi gãi đầu, trong lúc vô ý đụng phải trâm gài tóc.

Nàng trong lòng bất chợt vừa động, chợt nghĩ tới một chủ ý.

Đường cổ đại so với hiện đại không được tốt lắm thường có xóc nảy.

Đợi cho xe ngựa lại xóc nảy một chút, Long Phù Nguyệt giả vờ không giữ được thăng bằng, ngã về trước một cái, cái trâm cài trên đầu của nàng gần như vô tình nhưng thật chính xác, đâm vào đùi hắn!

Thân mình Phượng Thiên Vũ hơi hơi run lên, mở choàng mắt. Có một tia giận dữ trong mắt hắn chợt lóe mà qua: "Nhóc con, ngươi làm gì?"

Long Phù Nguyệt tay chân luống cuống gượng đứng lên, nở nụ cười giả dối: "Ôi, xin lỗi, xe ngựa này thật sự là rất xóc, nô tỳ không cẩn thận, lúc nãy mới đâm phải Vương gia, xin lỗi, rất xin lỗi. Dạ, để cho nô tỳ nhìn xem, có phải rất đau hay không......"

Miệng nói xong, không cùng Phượng Thiên Vũ nói chuyện nữa, bàn tay của nàng bắt đầu tìm việc làm.

Cây trâm của Long Phù Nguyệt đâm vào đùi của hắn.Long Phù Nguyệt vừa vén ống quần của hắn lên vừa thấy. Không khỏi hít một hơi lạnh. Người nầy, làn da so với nữ nhân còn nhẵn nhụi, trắng mịn, giống dương chi mĩ ngọc, nơi bị đâm trúng bị trầy sướt có vết máu rỉ ra. Máu đỏ sẫm trên nền da trắng như tuyết, có một vẻ đẹp thực sự kiêu sa đến như thế.

"A, chảy máu, vậy không phải chân giả......" Trong đầu Long Phù Nguyệt xuất hiện ý niệm này.

"Này, xú nha đầu, xem đủ chưa?" Thanh âm của Phượng Thiên Vũ bỗng nhiên từ phía trên chuyền đến.

"Dạ, dạ, nô tỳ sẽ băng bó cho ngài." Long Phù Nguyệt tiếp nhận kim sang dược hăn đưa, chọn một chút, rắc lên chân hắn. Lại nhìn chung quanh.

Không có băng vải, vậy thì lấy gì băng bó? Con mắt nàng vòng vo mấy vòng, bỗng nhiên nhìn đến áo choàng tuyết trắng của hắn. Linh cơ vừa động, tay nhỏ b